Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tôi Không Còn Là Vợ Anh

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cảm giác bị lừa dối, bị thay thế, lại một lần nữa gặm nhấm tôi. Hằng là người liên hệ khẩn cấp thứ hai của anh? Điều đó nghĩa là gì? Tại sao tôi, người vợ, lại không biết về căn bệnh hiểm nghèo của chồng, trong khi một người ngoài lại có quyền ký xác nhận trên hồ sơ bệnh án của anh?

Tôi nhìn bà Ngọc, thấy bà cũng đang nhìn tôi với ánh mắt ngơ ngác không kém. Rõ ràng, bà cũng không hề hay biết về việc Hằng có quyền hạn lớn như vậy trong đời sống của Hoàng Minh.

“Mẹ… mẹ có biết chuyện này không?” Tôi hỏi bà Ngọc, giọng đầy bất lực.

Bà Ngọc lắc đầu, nước mắt lại chực trào ra. “Mẹ không biết. Mẹ cứ nghĩ con là người duy nhất thằng Minh tin tưởng. Hằng… nó chỉ là bạn cũ của thằng Minh thôi mà.”

“Bạn cũ? Một người bạn cũ mà có thể ký vào hồ sơ bệnh án của con trai mẹ sao?” Tôi không kìm được sự chua chát trong giọng nói. Lòng tôi đau như cắt.

Bà Ngọc cúi đầu, bà không thể nói thêm lời nào. Sự thật này quá sốc, không chỉ với tôi mà còn với chính bà.

Mai bước đến, đặt tay lên vai tôi. “An, cậu đừng tự làm khổ mình nữa. Rõ ràng là anh ta có gì đó mờ ám với con nhỏ đó. Cậu về đi. Để ở đây làm gì?”

“Tớ không thể. Tớ phải biết sự thật, Mai. Tớ không thể để mình bị lừa dối thêm nữa.” Tôi nói, ánh mắt kiên định nhìn về phía cửa phòng cấp cứu, nơi Hằng vừa bước vào.

Chúng tôi ngồi lại trên ghế chờ, không khí nặng nề bao trùm. Mỗi phút giây trôi qua đều là một sự dằn vặt. Tôi nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn vào căn phòng kia, nơi Hoàng Minh đang nằm giữa ranh giới sinh tử, và Hằng đang ở bên cạnh anh.

Một lúc sau, Hằng bước ra, khuôn mặt cô ấy trắng bệch, đôi mắt sưng húp. Cô ấy nhìn tôi, rồi lại nhìn bà Ngọc, ánh mắt đầy vẻ phức tạp. Hằng không nói gì, chỉ ngồi phịch xuống ghế đối diện.

“Hằng, con… con giải thích cho mẹ đi. Tại sao con lại có quyền ký vào hồ sơ bệnh án của thằng Minh?” Bà Ngọc hỏi, giọng bà dù yếu ớt nhưng đầy kiên quyết.

Hằng ngẩng đầu lên, ánh mắt cô ấy đầy vẻ tuyệt vọng. “Bác gái… cháu… cháu xin lỗi. Cháu không thể nói được.”

“Không thể nói? Tại sao? Con đang giấu điều gì hả Hằng?” Tôi hỏi, không giấu được sự tức giận.

Hằng nhìn tôi, ánh mắt cô ấy đầy đau khổ. “Cô An, cháu biết cô đang giận cháu. Nhưng cháu thực sự không thể nói ra. Cháu đã hứa với anh Minh…”

“Hứa với anh ta? Hứa giấu tôi sao? Giấu một người vợ về bệnh tình của chồng mình, và về mối quan hệ mờ ám giữa hai người?” Tôi đứng bật dậy, không thể giữ được bình tĩnh.

“An, bình tĩnh đi con!” Bà Ngọc vội vàng kéo tôi ngồi xuống. “Con đừng làm loạn ở bệnh viện.”

Hằng cúi đầu, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. “Cô An, cháu xin cô. Cháu không có ý gì đâu. Cháu chỉ là… giúp anh Minh. Chuyện này rất phức tạp. Cô sẽ không hiểu đâu.”

“Tôi không hiểu? Tôi là vợ anh ta, à không, là vợ cũ, nhưng tôi vẫn có quyền được biết sự thật! Anh ta bệnh, tôi là người cuối cùng biết. Anh ta có người liên hệ khẩn cấp là cô, tôi cũng không hay. Cô nói tôi không hiểu là sao?” Tôi gằn giọng.

“An, thôi đi con!” Mai kéo tôi ra xa hơn một chút. “Đừng nói nữa, để cô ta tự giải thích đi.”

Hằng ngẩng đầu lên, ánh mắt cô ấy nhìn tôi vừa giận dữ, vừa ẩn chứa sự đau khổ tột cùng. “Cô An, cô có quyền giận cháu, có quyền ghét cháu. Nhưng cháu xin cô, đừng nói những lời làm tổn thương anh Minh. Anh ấy… anh ấy đã chịu đựng quá nhiều rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/toi-khong-con-la-vo-anh/chuong-4.html.]

“Chịu đựng? Anh ta chịu đựng điều gì mà phải giấu tôi? Tôi mới là người chịu đựng! Chịu đựng sự lạnh nhạt, sự thờ ơ, sự cô đơn trong chính ngôi nhà của mình!” Tôi hét lên, nước mắt bắt đầu rơi lã chã. Bao nhiêu uất ức bấy lâu nay bỗng chốc vỡ òa.

Bà Ngọc và Mai đều sững sờ trước sự bùng nổ của tôi. Hằng cũng vậy. Cô ấy nhìn tôi, ánh mắt từ giận dữ chuyển sang bàng hoàng, rồi dần dần là sự thấu hiểu và đau đớn.

“Cô An…” Hằng lên tiếng, giọng nói cô ấy nhỏ dần, gần như là thì thầm. “Anh Minh… anh ấy không muốn cô phải lo lắng. Anh ấy không muốn cô phải chịu đựng thêm bất cứ điều gì vì anh ấy. Căn bệnh của anh ấy… nó không thể chữa khỏi. Nó sẽ tái phát bất cứ lúc nào. Anh ấy đã biết điều đó từ trước khi kết hôn với cô.”

Lời của Hằng như một tiếng sét đánh ngang tai tôi. Không thể chữa khỏi? Anh ấy đã biết từ trước khi kết hôn? Vậy ra, anh ấy đã lừa dối tôi ngay từ đầu? Lừa dối tôi về sức khỏe của anh ấy, về tương lai của chúng tôi?

Tôi lùi lại một bước, cảm thấy như cả thế giới đang quay cuồng. “Cô nói gì? Không thể chữa khỏi? Anh ấy đã biết từ trước?”

Hằng gật đầu, nước mắt lăn dài trên má cô ấy. “Đúng vậy. Anh Minh phát hiện ra bệnh cách đây gần mười năm. Đó là một dạng bệnh bạch cầu mãn tính. Anh ấy đã trải qua nhiều đợt điều trị, tưởng chừng đã ổn định, nhưng bác sĩ đã nói, nó có thể tái phát bất cứ lúc nào, và mỗi lần tái phát sẽ nghiêm trọng hơn.”

“Vậy tại sao… tại sao anh ấy lại giấu tôi? Tại sao anh ấy lại cưới tôi?” Tôi hỏi, giọng tôi khản đặc, đau đớn đến tột cùng.

“Anh ấy yêu cô, cô An. Anh ấy thực sự yêu cô. Anh ấy muốn cho cô một cuộc sống bình thường, một gia đình hạnh phúc. Anh ấy không muốn cô phải sống trong lo sợ, trong bệnh tật cùng anh ấy.” Hằng nói, nước mắt cô ấy tuôn như mưa.

“Yêu tôi? Yêu tôi mà giấu tôi tất cả mọi thứ sao? Yêu tôi mà khiến tôi sống trong sự im lặng, sự cô đơn suốt bao năm qua sao?” Tôi hét lên, cảm thấy mọi thứ sụp đổ dưới chân mình. “Anh ta là một kẻ ích kỷ!”

“Không phải! Cô An, anh ấy không phải kẻ ích kỷ!” Hằng đột ngột đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt cô ấy đầy sự kiên định. “Anh ấy làm tất cả là vì cô! Anh ấy muốn cô có một cuộc sống mới, không vướng bận gì. Anh ấy đã cố gắng chịu đựng một mình tất cả mọi áp lực, mọi đau đớn để cô được hạnh phúc!”

“Vậy còn cô thì sao, Hằng? Cô là ai trong chuyện này?” Tôi hỏi, ánh mắt đầy nghi ngờ.

Hằng hít một hơi thật sâu, rồi nhìn tôi với ánh mắt đầy quyết tâm. “Cháu là em gái họ của anh Minh. Cháu là người duy nhất biết về căn bệnh của anh ấy, và là người anh ấy tin tưởng giao phó mọi chuyện, kể cả việc ly hôn với cô.”

Em gái họ? Tim tôi đập mạnh. Em gái họ? Vậy ra, Hằng không phải là người yêu cũ, không phải là “tiểu tam” như tôi vẫn nghĩ? Cô ấy là em gái họ của Hoàng Minh, và là người duy nhất anh ấy tin tưởng để giao phó bí mật động trời này?

Bà Ngọc cũng sững sờ nhìn Hằng, gương mặt bà đầy kinh ngạc. “Em gái họ? Sao con chưa bao giờ kể với mẹ?”

Hằng quay sang bà Ngọc, ánh mắt đầy hối lỗi. “Bác gái, cháu xin lỗi. Đây là điều bí mật giữa cháu và anh Minh. Anh ấy không muốn bất cứ ai trong gia đình phải lo lắng, đặc biệt là bác. Anh ấy cũng sợ bác sẽ ép anh ấy điều trị, trong khi anh ấy đã quá mệt mỏi rồi.”

Vậy ra, mọi chuyện đều là một bí mật được Hoàng Minh dày công che giấu. Căn bệnh hiểm nghèo, sự thờ ơ của anh, việc anh chủ động ly hôn, và cả sự xuất hiện của Hằng. Tất cả đều có lý do.

Tôi đứng đó, cảm thấy như có một bức tường vô hình vừa sụp đổ. Mọi đau khổ, mọi nghi ngờ, mọi tủi hờn của tôi bỗng chốc được lý giải. Nhưng sự thật này lại đau đớn hơn bất cứ sự phản bội nào. Anh đã chịu đựng một mình, để tôi được hạnh phúc, được tự do.

Tôi nhìn vào phòng cấp cứu, nơi anh đang nằm đó, chiến đấu với tử thần. Bao nhiêu yêu thương, bao nhiêu xót xa bỗng chốc trỗi dậy, nhấn chìm tôi trong cảm xúc hỗn loạn. Hoàng Minh… anh đã làm tất cả vì tôi sao? Hay đây chỉ là một lời biện minh cho sự ích kỷ của anh? Tôi không biết nữa. Đầu óc tôi quay cuồng.

Đúng lúc đó, một bác sĩ khác bước ra, khuôn mặt căng thẳng. Ông ấy nhìn chúng tôi, giọng nói đầy nghiêm trọng:

“Gia đình bệnh nhân Hoàng Minh, xin mời vào trong. Anh ấy đã… tỉnh lại rồi.”

Tôi và bà Ngọc nhìn nhau, rồi nhìn Hằng. Tim tôi đập loạn xạ. Anh tỉnh lại rồi! Tôi sẽ được đối mặt với anh, sẽ được hỏi anh tất cả mọi chuyện. Nhưng tôi có đủ can đảm để nghe sự thật không? Và liệu sự thật đó có xé nát tôi thêm một lần nữa không?

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tôi Không Còn Là Vợ Anh
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...