Mồng năm Tết, phố phường Thượng Hải vẫn còn ngái ngủ. Các cửa hàng bật nhạc xuân loa rè, người ta xách hộp bánh, đi thăm họ hàng, mặc áo mới để chở nhau đi "lấy lộc". Tiểu Mai không đi lễ chùa—cô không tin vào "đi lễ để đổi đời", cô tin vào "đi làm để đổi lương". Nên cô đăng ký ca trực tình nguyện thứ hai: phát khẩu trang và nước sát khuẩn ở bến xe phía Tây. Áo đỏ, mũ cứng, giày bệt, cô đứng giữa dòng khách đeo bao lì xì, miệng cười, tay phát, miệng nhắc: "Chúc năm mới, giữ sức khỏe ạ!". Không khí lất phất mưa xuân, nhưng cô thấy ấm—vì cơ thể chạy đi chạy lại, vì lòng không còn héo.
Mười giờ sáng, điện thoại rung. Tin nhắn từ số lạ, nhưng cái tên đã khắc vào trí nhớ: —Hạo. Nội dung gọn: —Anh muốn gặp em lần cuối. Anh sắp về quê ở lâu. Chỉ năm phút thôi. Tiểu Mai nhìn dòng người tấp nập, nhún vai. Cô trả lời: —Ca trực tan lúc mười hai. Quán cà phê Cóc—chỗ cũ—nếu anh đến được thì đến. Em không chờ thêm.
@thichancommem
Cô không hồi hộp, cũng không vui sướng "được quay xe". Cô chỉ thấy: gặp lại người từng làm mình đau để xác nhận—mình không còn đau nữa.
Mười hai giờ kém mười, cô bước vào quán. Quán vắng tanh—người ta còn bận đi lễ. Hắn ngồi góc cũ, bàn kính trước mặt, ly cà phê đen đã nguội. Cô ngồi đối diện, không gọi nước, chỉ mở lời: —Nhanh anh, em còn về gác chậu quất. Hắn gật đầu, mắt nhìn ly cà phê, không dám nhìn cô: —Anh... đã hủy hôn.
Tiểu Mai chau mày, không vì xúc động, mà vì ngạc nhiên: —Sao? —Vì anh nhận ra: anh không yêu cô ấy. Anh chỉ... yêu cảm giác được yêu. Khi cô ấy khóc, anh thấy phiền. Khi cô ấy cười, anh thấy... mỏi. Còn khi anh nhìn ảnh em, anh lại thấy... nhớ. Nhớ cái thời anh phải chờ em tan ca, nhớ em mắng anh ăn mì gói, nhớ... mùi bánh bao em gói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tra-xanh-mau-tranh-ra/chuong-6-tra-xanh-da-nguoi-con-toi-van-nong.html.]
Tiểu Mai thở dài, cười nhẹ—cười kiểu người nghe xong chuyện buồn nhưng không còn buồn: —Anh nhớ... là việc của anh. Còn em, đã hết nhớ. Hắn vội vã: —Em có thể cho anh thêm cơ hội? Anh hứa, anh sẽ... thay đổi. Cô lắc đầu, từ tốn: —Không ai cho ai cơ hội—chỉ có người tự cho mình cơ hội để bước tiếp. Anh đã từng bỏ rơi em giữa phố đông, em phải tự đi về. Giờ em đã về đến nơi, lại còn mang theo cả chậu quất. Em không muốn quay lại đường cũ—kẻo lạc.
Hắn cúi mặt, hai tay siết ly. Im lặng kéo dài mười giây—đủ để cô nhận ra: mình từng run vì bàn tay này, giờ chỉ thấy... một ly cà phê đang nguội. Cô đứng dậy: —Anh về quê thì về cho khoẻ. Đừng mang theo lỗi lầm—nặng lắm. Bỏ xuống cho... đời nhẹ. Hắn ngẩng lên, mắt ửng đỏ: —Anh có thể ôm em lần cuối? Cô mỉm cười, lùi một bước: —Không. Em sợ... áo em dính mùi cà phê cũ.
Nói xong, cô quay đi, bước nhanh, không ngoái. Ra khỏi quán, mưa đã tạnh, nắng xuân lên vàng ươm trên mặt đường. Cô hít một hơi thật sâu—mùi đất ướt, mùi hoa quất, mùi... tự do. Điện thoại rung, tin nhắn từ nhóm bạn: —Mai ơi, tối nay lên sân thượng tụi tao nấu lẩu, có bánh bao nhân khoai môn nè! Cô trả lời: —Tao mang theo chậu quất, cho nó đón gió, đón... đời mới.
Chiều muộn, trên xe bus, cô mở WeChat, up ảnh nắng chiếu qua tán cây, viết caption: —Trà xanh đã nguội, cà phê cũng hết đắng. Tôi vẫn nóng—bằng lòng tự do. Không đầy ba phút, like rần rần. Có người bình luận: —"Nghe đã thấy ấm!" —"Chúc cô gái bánh bao gặp được người... không bao giờ để bánh bao nguội!" Cô cười, đặt điện thoại xuống, ôm chậu quất trên đầu gối. Xe bus lao về phía trước, gió thổi tung mái tóc. Cô nhắm mắt, thầm nói: —Cảm ơn em, đã buông. Cảm ơn họ, đã buông. Và cảm ơn ta—đã không buông ta. Nắng rọi thẳng vào tim, ấm như bánh bao vừa hấp, thơm như mùa xuân đầu tiên không còn ai làm mình... lạnh.
--------------------------------------------------