Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trà Xanh Vượt Tiểu Thuyết

Chương 133

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi bị chuông báo thức đ.á.n.h thức, Tống Vãn Huỳnh đang ngủ rất say. Cô cáu kỉnh tắt báo thức ở đầu giường rồi trở mình tiếp tục ngủ.

Nhưng lần trở mình này lại gây họa.

Một tiếng la t.h.ả.m thiết vang lên, Văn Nghiên ở phòng khách nghe thấy liền đứng dậy đi vào phòng ngủ. Nhìn thấy Tống Vãn Huỳnh đang ôm mắt cá chân nhăn nhó đau đớn trên giường, anh bất lực nói:

“Chân mới bị thương tối qua, hôm nay đã quên rồi sao?”

“Tôi còn chưa tỉnh ngủ thì nhớ kiểu gì được chứ?”

“Để tôi xem.” Văn Nghiên ngồi xuống mép giường, mạnh mẽ kéo chân cô đang được ôm chặt lại, nhẹ nhàng chạm vào mắt cá chân. “Đau không?”

“Đau, đau, đau…” Tống Vãn Huỳnh chuẩn bị sẵn biểu cảm phóng đại nhưng cảm giác đau lại không rõ ràng như tưởng tượng khiến cô dừng lại giữa chừng: “Hình như không đau lắm.”

“Đã giảm sưng và bớt đỏ rồi, thử xoay nhẹ mắt cá xem còn đau như hôm qua không.”

Tống Vãn Huỳnh từ từ xoay nhẹ mắt cá chân, ngoài cảm giác hơi sưng tức thì quả thật không còn đau dữ dội như tối qua nữa.

“Hình như thực sự không đau nữa… khỏi rồi à?”

Văn Nghiên đứng dậy lấy lọ t.h.u.ố.c tối qua còn chưa dùng hết, đổ ra lòng bàn tay rồi đặt lên mắt cá chân cô nhẹ nhàng xoa bóp.

Tống Vãn Huỳnh vẫn chưa quen, theo phản xạ định rút chân ra khỏi tay anh nhưng sức của Văn Nghiên quá mạnh, cô hoàn toàn không giãy ra được. Hơn nữa cách anh xoa khiến mắt cá chân nóng lên, cực kỳ dễ chịu.

Nhìn gương mặt nghiêng cúi đầu của Văn Nghiên, Tống Vãn Huỳnh nhẹ giọng nói:

“Cảm ơn anh.”

Văn Nghiên ngẩng đầu nhìn cô:

“Cảm ơn tôi?”

“Cảm ơn anh đã giúp tôi bôi thuốc, xoa bóp.”

Văn Nghiên khẽ cười:

“Tối qua chẳng phải còn nói bị thương là tại tôi sao? Giúp em bôi t.h.u.ố.c là điều nên làm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tra-xanh-vuot-tieu-thuyet/chuong-133-tien-duong-1.html.]

Tống Vãn Huỳnh lầm bầm vài câu mà Văn Nghiên không nghe rõ.

Xoa một lúc, Văn Nghiên buông chân cô ra:

“Xuống giường đi lại thử xem sao.”

Tống Vãn Huỳnh cẩn thận vịn giường đứng dậy, toàn bộ trọng lượng dồn vào chân không bị thương, từ từ đứng thẳng rồi bắt đầu dồn lực vào chân bị đau.

“Thật này! Không đau nữa rồi!” Tống Vãn Huỳnh bước hai bước lên phía trước: “Ngoài hơi nhức ra thì tôi thấy mình khỏi rồi! Tôi đã nói là không cần đến bệnh viện mà… Á!”

Vui quá hóa buồn.

Cô đi quá tự tin nhưng không may lại trẹo chân, Văn Nghiên phản ứng nhanh đưa tay đỡ lấy, ôm chặt Tống Vãn Huỳnh vào lòng, vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười:

“Em không thể rút ra chút kinh nghiệm được sao?”

Tống Vãn Huỳnh theo phản xạ siết chặt eo anh, cả gương mặt tựa vào n.g.ự.c anh, qua lớp áo sơ mi mỏng cô cảm nhận được nhiệt độ cơ thể Văn Nghiên, dường như còn nghe được nhịp tim vững vàng trầm lắng trong lồng n.g.ự.c anh.

Đây là một tư thế thân mật đến mức không thể thân mật hơn.

Tống Vãn Huỳnh nhận ra mình đang nằm trong vòng tay Văn Nghiên, vội vàng rút tay khỏi eo anh đứng vững rồi lui lại một bước. Ánh mắt vô tình rơi vào n.g.ự.c anh một giây, cô lập tức quay đi, giọng nói lúng túng:

“Tôi… tôi đi rửa mặt đ.á.n.h răng đã.”

Nhìn Tống Vãn Huỳnh lật đật đi vào phòng tắm, Văn Nghiên cau mày dặn dò:

“Đi chậm thôi, đừng lại trẹo chân, càng lúc càng nặng đấy.”

“Biết rồi.” – cô đáp lại.

Tống Vãn Huỳnh đứng trước bồn rửa mặt nhìn gương mặt đỏ ửng trong gương, hít sâu một hơi, mở vòi nước để dòng nước lạnh xối lên má cho hạ nhiệt.

Quá xấu hổ rồi.

Sáng sớm đã lao vào lòng người ta.

May mà mình không có hứng thú với Văn Nghiên mà Văn Nghiên cũng chẳng hứng thú gì với mình.

Nhưng mà… nói đi cũng phải nói lại, n.g.ự.c của Văn Nghiên cũng khá săn chắc đấy chứ, chắc thường xuyên đến phòng gym thật, không thì tối qua sao có thể dễ dàng bế mình lên như vậy được.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trà Xanh Vượt Tiểu Thuyết
Chương 133

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 133
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...