Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trà Xanh Vượt Tiểu Thuyết

Chương 14

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quyết định đi theo Minh Vi đến tiệc rượu của Tống Vãn Huỳnh không phải là quyết định nhất thời, mà là kết quả của sự cân nhắc kỹ lưỡng sau lần đầu tiếp xúc với Văn Nghiên.

Muốn hoàn toàn phân rõ giới hạn với đại vai ác thì phải nghĩ biện pháp trở thành một trong những thành viên trong nhóm vai chính.

Nghĩ đến thái độ của Văn Nghiên đối với sự nghiệp có thể sánh với Mộ Dung Phục, người hết lòng khôi phục đất nước, cô sẽ không khuyên anh ta, cũng không có lập trường đi khuyên.

Có câu nói rất đúng, phu thê vốn là chim liền cánh, tai vạ lan đến tôi phi phi phi!

Đại vai ác muốn gây chuyện tìm c.h.ế.t thì liên quan gì đến một người vô tội như cô!

Còn không bằng nỗ lực xoát hảo cảm của nam nữ chính, đảo ngược ấn tượng xấu về “Tống Vãn Huỳnh” trong tâm trí họ.

Cửa phòng khám ở tầng một mở ra, Tống Vãn Huỳnh đứng ở cửa, phòng khám trống không không có một ai, cô còn đang thắc mắc thì vừa quay đầu lại, đột nhiên không kịp phòng tránh đối diện với một đôi mắt lạnh nhạt đến cực điểm.

Tống Vãn Huỳnh cười gượng, “Anh cả.”

Văn Việt ngồi trên xe lăn, mặt không biểu cảm nhìn cô.

Hai anh em nhà họ Văn thực ra không giống nhau.

Để mà nói thì Văn Việt càng giống cha hơn, anh hoàn toàn kế thừa lông mày, mắt, mũi của cha, ngũ quan cực kỳ sắc bén, có lẽ vì từ nhỏ đã đi theo bên người ông ấy, mưa dầm thấm đất học được hết mười phần sự cẩn thận và điềm tĩnh của ông, dù đã ngồi xe lăn ba năm nhưng trong xương cốt vẫn có sẵn khí tràng khiến người ta có cảm giác áp bách như cũ.

Đêm trước t.a.i n.ạ.n xe hơi, hai cha con vừa mới hợp sức xử lý công việc của công ty ở nước ngoài, kiến thức và năng lực của họ đều không giống người thường, nếu không phải vì t.a.i n.ạ.n xe hơi, Văn Việt đã sớm tiếp quản mọi thứ trong nhà họ Văn, với thủ đoạn và sự quyết đoán của anh, Văn Nghiên căn bản không có một chút cơ hội nào.

Mà Văn Nghiên trông giống mẹ mình hơn, ngũ quan thanh tú, mặt mày mơ hồ có thể thấy được dáng vẻ của Văn phu nhân hồi trẻ, nhưng có lẽ là do tính cách nên Văn Nghiên thoạt nhìn luôn là bộ dạng lạnh lùng xa cách, làm người khác khó có thể tiếp cận.

Một giọng nói lịch sự nhưng xa lạ vang lên, “Cô ở chỗ này làm gì?”

Rất kỳ lạ là ở trước mặt những người khác của Văn gia, cho dù là Văn Nghiên thì cô cũng có thể bày ra tư thái vô cùng đường hoàng thoải mái, nhưng ở trước mặt Văn Việt thì cô luôn có cảm giác áp bách không dám nhìn anh.

Tống Vãn Huỳnh căng da đầu tiến lên nói: “Em cố ý đến đây tìm anh.”

“Tìm tôi? Chuyện gì?”

“Em nghe nói anh đã từ chối điều trị kể từ khi Chung lão đến đây vào hai ngày trước, em có biết một lão trung y rất giỏi, nếu anh cả anh nguyện ý, em mời ông ấy tới xem bệnh cho anh có được không?”

Văn Việt chống hai tay lên sườn xe lăn, thân thể ốm đau tra tấn làm anh gầy đi rất nhiều so với ba năm trước, khí tràng đang lộ ra ngoài được kiềm chế đi không ít, anh nhìn Tống Vãn Huỳnh lễ phép cự tuyệt, “Cảm ơn, không cần.”

“Vì sao?”

Văn Việt vô thức xoa đầu ngón tay, ánh mắt trầm ổn nhìn chằm chằm vào đôi mắt ngây thơ và bối rối của Tống Vãn Huỳnh, anh ta không trả lời trực tiếp Tống Vãn Huỳnh mà hỏi: “Nghe nói hai ngày trước cô đã cho lão Trương ở nhà ấm trồng hoa một số tiền.”

Trong lòng Tống Vãn Huỳnh lộp bộp một tiếng.

Một ngày sau khi chuyện hoa quỳnh phát sinh, Văn Việt đã tra xét được chuyện “Tống Vãn Huỳnh” mua chuộc công nhân nhà ấm trồng hoa, còn làm rõ mọi chuyện trước mặt đầu sỏ gây tội, không cho một chút mặt mũi nào.

Cô biết dưới loại tình huống này, đã không thể tranh luận cũng không thể giảo biện, thì thẳng thắn xin khoan hồng mới là cách làm vãn hồi hình tượng chính xác nhất.

“Đúng vậy, con của lão Trương bị bệnh cần dùng tiền gấp, cho nên em đã cho ông ấy một số tiền để làm giúp em một việc.”

Văn Việt không nói gì, chỉ lẳng lặng mà nhìn cô.

Tống Vãn Huỳnh hạ quyết tâm nói, “Em không cẩn thận hái hoa quỳnh của ông nội, sợ ông sẽ trách mắng lại nghĩ đến ông nội thích chị dâu như vậy hẳn là sẽ không trách chị ấy, cho nên mới định giá họa lên đầu chị dâu, anh cả, em biết sai rồi, về sau những chuyện như vậy sẽ không bao giờ phát sinh nữa, em thề!”

Không có giảo biện cũng không có giả vờ đáng thương.

Trong lòng Tống Vãn Huỳnh rõ ràng, Văn Việt dám lấy chuyện này ra mặt đối mặt chất vấn cô thì nhất định là đã biết chân tướng, lại tiếp tục giảo biện thì sẽ chỉ làm ấn tượng của anh đối với mình ngày càng kém.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tra-xanh-vuot-tieu-thuyet/chuong-14.html.]

“Thật ra so sánh với cô, ông nội càng thích cô hơn.”

“A?” Tống Vãn Huỳnh cúi đầu, “Ồ.”

“Thật ra trong lòng cô biết rõ ông nội và mẹ thích cô hơn, cho nên cô mới không sợ hãi như vậy.” Anh nhẹ giọng nói: “Nếu ông nội lựa chọn tha thứ cho cô, mẹ lựa chọn bảo vệ cô, Văn Nghiên cũng không ly hôn với cô, vậy tôi sẽ không nói thêm gì nữa, nhưng tôi hy vọng cô hiểu rằng sự khoan dung là có hạn. Đừng làm tổn thương tình cảm của mọi người, tiếp tục làm loại chuyện hại người hại mình như vậy.”

Lời nói của Văn Việt không hề gay gắt và cứng rắn, dường như mũi nhọn sắc bén trước đây của anh đã bị đè nén trong chiếc xe lăn chật hẹp này.

Nhưng Tống Vãn Huỳnh biết, sự kiềm chế hiện tại của anh chẳng qua chỉ là những con sóng dữ dội dưới mặt biển tĩnh lặng, một khi mặt biển tĩnh lặng bị phá vỡ, gió lớn và sóng lớn sẽ phá hủy chiếc thuyền nhỏ của cô mà không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Cô gật đầu liên tục, “Vâng vâng vâng! Anh cả nói đúng!”

“Tôi đã sa thải công nhân nhà ấm trồng hoa, chuyện này dừng ở đây, cô tự giải quyết cho tốt.”

Vừa nói anh vừa điều khiển xe lăn rời đi.

“Anh cả.” Tống Vãn Huỳnh gọi lại, hỏi: “Vậy câu trả lời của anh là gì?”

“Đây là chuyện của cô không liên quan đến tôi.”

Nói xong anh điều khiển xe lăn rời đi.

Chiều hôm sau, thương hiệu mà Văn phu nhân đã hẹn giao những mẫu trang phục mới nhất của mùa này đến tận nhà.

Không có bên trọng bên khinh, hai người Tống Vãn Huỳnh cùng Minh Vi đều có ba bộ trang phục để lựa chọn.

Văn phu nhân xuất thân danh môn, từ nhỏ đã vô cùng quen thuộc với những thương hiệu này, ánh mắt thẩm mỹ lại tốt, váy dạ hội bà chọn cho hai người cũng dựa theo đúng khí chất của họ.

Lễ phục của Minh Vi lấy gợi cảm hào phóng là chủ, mà lễ phục của Tống Vãn Huỳnh chủ yếu là linh động nghịch ngợm.

Khi Tống Vãn Huỳnh đang do dự giữa ba chiếc váy, bà quyết đoán chọn một chiếc váy đen nhỏ không dây và nói, "Thử chiếc này xem."

Đây không phải là một chiếc váy đen nhỏ bình thường, mặt vải dệt bằng nhung trông càng sáng hơn dưới ánh đèn, vòng eo dùng vô số vụn kim cương điểm xuyết, từng viên đều là khâu vá thủ công.

Tống Vãn Huỳnh mặc vào thử.

Không thể không nói, ánh mắt Văn phu nhân quả nhiên độc đáo, chiếc váy giống như được định chế riêng cho Tống Vãn Huỳnh vậy, làn da trắng nõn cùng khung xương thanh mảnh, thiết kế tôn lên đường cong cổ thiên nga tuyệt đẹp, bên hông điểm xuyết vụn kim cương càng làm nổi bật vòng eo thon gọn đến mức một tay có thể ôm hết của cô.

“Thật là đẹp mắt, Vãn Huỳnh của chúng ta giống như công chúa vậy.”

Văn phu nhân thời trẻ một lòng muốn sinh con gái để có thể thắt b.í.m tóc, mặc vào các kiểu váy, trang điểm đến xinh xinh đẹp đẹp, đáng tiếc lại liên tiếp sinh hai đứa con trai, điều này còn làm bà tiếc hận một đoạn thời gian, hiện giờ nhìn nụ cười trên khuôn mặt nhỏ nhắn tươi sáng của Tống Vãn Huỳnh thì càng nhìn càng thích.

Tiếng đập cửa vang lên.

“Vào đi.”

Minh Vi đẩy cửa bước vào.

Thấy là Minh Vi tới, Văn phu nhân cười hướng cô nói: “Nhìn xem, đây là ba bộ lễ phục mẹ đặc biệt chọn lựa cho con mặc đi tiệc rượu ngày mai, con có thích bộ nào không?”

Minh Vi hơi sửng sốt, “Không cần phiền toái vậy đâu, con đã chuẩn bị lễ phục cho tiệc rượu ngày mai rồi.”

“Không phiền toái, mẹ cũng đã chuẩn bị ba bộ lễ phục cho Vãn Huỳnh lựa chọn rồi, con cũng là con dâu của mẹ, các con đều giống nhau, nhìn thử xem, nếu không thích thì có thể nói bên nhãn hiệu lại đưa tới hai bộ nữa.”

“Chị dâu chị đừng cự tuyệt tâm ý của mẹ nữa, chị xem mẹ thật sự rất có mắt nhìn, em cảm thấy ba bộ lễ phục này chị mặc bộ nào cũng đều đẹp.”

Đối với việc Văn phu nhân bất công, Minh Vi đã sớm tập thành thói quen, đặc biệt là khi cô biết người mẹ mất sớm của Tống Vãn Huỳnh là bạn thân nhất lúc còn trẻ của Văn phu nhân, cô liền biết bà đối đãi với mình và Tống Vãn Huỳnh tuyệt đối không bao giờ giống nhau.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trà Xanh Vượt Tiểu Thuyết
Chương 14

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 14
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...