Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trà Xanh Vượt Tiểu Thuyết

Chương 137

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Văn Nghiên cảm thấy cả đời này tất cả sự kiên nhẫn của mình đều đã dành cho Tống Vãn Huỳnh trong đêm nay.

Nếu như cấp dưới của anh mà nộp một bản kế hoạch như của Tống Vãn Huỳnh... Thật ra cũng không đúng, một bản kế hoạch thế này căn bản chẳng bao giờ có thể xuất hiện trên bàn làm việc của anh.

Anh kiên nhẫn giảng giải từng chút một cho Tống Vãn Huỳnh:

“Bản kế hoạch của em muốn thuyết phục được ba và nhóm cấp cao của công ty, quan trọng nhất chính là phương án giải quyết rủi ro của Tập đoàn Lâm thị và lợi ích cốt lõi. Em cảm thấy sản phẩm của Lâm thị trong tương lai có triển vọng phát triển gì, đóng vai trò quan trọng ra sao với Trung Tuấn, hoặc nói cách khác, dưới trướng Trung Tuấn có ngành nào có thể thay thế được hay không – đây đều là những điểm em phải viết rõ.”

“Nhưng tôi có viết mà…” Tống Vãn Huỳnh nhíu mày, “Tôi có viết là trong tương lai có thể tích hợp tài nguyên của Lâm thị với Trung Tuấn…”

“Không đủ chi tiết. Giá trị đó không đủ để lay động lòng người.”

“Nhưng tôi không thể bịa đặt được.”

“Không phải bảo em bịa đặt mà là viết bản kế hoạch cho hay hơn một chút. Về triển vọng phát triển sản phẩm của Lâm thị, em không có điều tra thị trường cũng không so sánh với các doanh nghiệp cùng ngành. Em dựa vào đâu mà cho rằng nó không có triển vọng? Hơn nữa anh nhớ dưới trướng Trung Tuấn có một ngành tương tự nhưng hiệu quả kinh doanh luôn kém – điểm này tại sao không nhắc tới? Em phải để những người nắm quyền phát biểu có thể nhìn thấy và tin tưởng vào giá trị của việc thâu tóm Lâm thị.”

Tống Vãn Huỳnh gật đầu, “Tôi nhớ rồi. Nhưng sao anh biết rõ vậy?”

“Chỉ liếc qua vài cái thôi,” Văn Nghiên không trả lời nhiều, “Giờ sửa luôn hay để mai?”

“Tất nhiên là sửa luôn! Anh đứng dậy đi tắm trước đi. Tôi tra thêm tài liệu rồi sửa.”

Văn Nghiên đứng dậy nhìn Tống Vãn Huỳnh đang hào hứng ngồi trước máy tính, không nói thêm gì rời khỏi thư phòng đi tắm.

Tắm xong đi ra, Văn Nghiên gõ cửa thư phòng chỉ vào cổ tay, “Sắp mười một giờ rồi.”

Tống Vãn Huỳnh không ngẩng đầu lên, “Anh đi ngủ trước đi, tôi làm thêm chút nữa.”

Văn Nghiên tựa vào khung cửa lặng lẽ nhìn cô đang tập trung đ.á.n.h máy, “Được.”

Làm thêm giờ vốn là chuyện bình thường. Lúc mới tiếp quản Văn thị, để nhanh chóng nắm bắt công việc anh đã ngủ ở văn phòng suốt một tháng. Về sau làm thêm là chuyện thường nhật, nhiều khi quay cuồng giữa mấy thành phố, mấy ngày không ngủ cũng là bình thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tra-xanh-vuot-tieu-thuyet/chuong-137-toi-giup-em-1.html.]

Anh quay người trở lại phòng ngủ.

Tống Vãn Huỳnh tra tài liệu viết kế hoạch đến tận một giờ sáng. Gõ xong dấu chấm câu cuối cùng, cô xem lại vài lượt rồi duỗi người một cái.

Liếc nhìn góc trên màn hình – 1:28.

Muộn thế rồi à…

Cô đóng laptop, xoa xoa bả vai hơi cứng đi vào phòng.

Mệt rã rời, thoát khỏi file văn bản rồi như thể toàn bộ năng lượng bị máy tính hút cạn. Cô cố gắng lê vào phòng tắm tắm qua sau đó lăn ra giường.

Ánh trăng nhàn nhạt chiếu qua lớp rèm mỏng.

Mới nằm xuống không bao lâu Tống Vãn Huỳnh đã chìm vào giấc ngủ. Bên cạnh, Văn Nghiên mở mắt, rời giường vào thư phòng bật máy tính, đọc lại bản kế hoạch cô vừa viết xong.

Không tệ.

Vài ngày sau, ban ngày Tống Vãn Huỳnh ở công ty viết kế hoạch dưới sự giúp đỡ của Hứa Nam Kiều, buổi tối về Giang Sơn Nhất Phẩm hoàn thiện kế hoạch dưới sự hướng dẫn của Văn Nghiên. Một tuần sau, cuối cùng dưới cái gật đầu của cả hai người, cô đã hoàn tất bản kế hoạch thu mua Lâm thị một cách gian nan.

Trước khi đưa cho Tống Chính Huy, Tống Vãn Huỳnh gõ cửa văn phòng của Scarlett.

“Chị ơi, chị có bận không?”

Scarlett ngẩng lên từ đống tài liệu, “Vãn Huỳnh? Có chuyện gì sao?”

Tống Vãn Huỳnh cầm bản in kế hoạch đi tới trước bàn làm việc của Scarlett, “Dạo này tôi đang làm một kế hoạch thu mua. Bản kế hoạch tôi viết xong rồi nhưng trước khi đưa cho ba, tôi muốn chị xem trước một chút.”

“Thu mua?” Scarlett ngạc nhiên, “Em?”

“Tôi biết ngay chị sẽ ngạc nhiên mà. Đây là thành quả tôi cày ngày cày đêm suốt hơn một tuần đó!”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trà Xanh Vượt Tiểu Thuyết
Chương 137

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 137
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...