--- Chương 19 ---
Hai ngày sau, bên trong Phàn Thành, nơi tàn dư Đại Diễn tập hợp và chiếm đóng, ta với thân thể rách rưới chặn Tam ca lại. Huynh ấy vẫn yêu thương ta như thuở nào. Vừa nhìn thấy ta, huynh ấy liền lập tức đưa ta về phủ, vàng bạc châu báu, sơn hào hải vị, cứ thế tuôn như nước vào sân viện của ta.
"Tiểu Dung Dung của chúng ta đã chịu khổ bên ngoài rồi. Tam ca nhất định sẽ bù đắp lại tất cả cho muội. Nào, trước tiên hãy ăn chén yến huyết này đi. Đáng thương biết bao, khuôn mặt nhỏ nhắn vàng vọt chẳng còn chút huyết sắc nào.
"Mẫu hậu đêm qua đã báo mộng cho ta. Ta liền biết có chuyện tốt rồi. Tiểu Dung Dung, cảm ơn muội vẫn còn sống. Muội cứ chờ đi, Tam ca nhất định sẽ đưa muội về nhà."
Đôi khi chỉ một thoáng lơ đễnh, ta còn nghi ngờ Triển La Nhất đã nhầm lẫn. Thực ra người kia không phải Tam ca ta, thực ra đó là một kẻ ăn chơi trác táng khác giả mạo.
Cho đến khi từ cái sân viện hẻo lánh phía sau chạy ra một cô bé người đầy vết bầm tím, mang theo nỗi sợ hãi, mang theo sự căm hờn, ngã vật xuống trước mặt ta. Tuổi của nàng, chắc cũng bằng năm Tiểu Bối chết, cũng bằng năm ta rời cung vậy.
Thì ra kẻ biến thái, từ trước đến nay, chưa từng là ca ca của người khác.
Cho nên vào ngày đã hẹn với Thần Vương, ta không chút run rẩy đ.â.m d.a.o vào n.g.ự.c Thẩm Dật. Thanh đao đó là thứ duy nhất ta mang theo từ nhà họ Triển. Nó ở trong bếp thì dùng để thái rau, còn trong tay Triển La Nhất, thì dạy ta cách g.i.ế.c người tự vệ.
Tam ca ta với vẻ mặt không thể tin nổi ngã xuống vũng máu, miệng vẫn còn hỏi ta vì sao. Đúng vậy, ta cũng muốn hỏi vì sao, vì sao huynh lại yêu thương muội muội của mình đến vậy, nhưng lại dồn muội muội của người khác vào đường cùng.
Sau khi thủ hạ bên cạnh hắn ta phản ứng lại và đ.â.m d.a.o vào người ta, chúng ta ngã xuống cùng một vũng máu. Thiên hoàng quý tộc gì chứ, đến giờ phút này, chúng ta đều trở thành hai t.h.i t.h.ể không ai đoái hoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trien-la-tran/chuong-12.html.]
Đáng tiếc tên Thần Vương khốn kia nói mà không giữ lời, đến cuối cùng, ta vẫn nhìn thấy Triển La Nhất xông vào. Thật tốt, đời này còn có thể nhìn hắn lần cuối. Thật tệ, hắn sẽ không bao giờ quên được ta nữa.
Triển La Nhất, thật may mắn, cuộc đời này, ta chưa từng mở lời nói yêu hắn.
--- Chương 20: Ngoại truyện ---
Cái nhìn cuối cùng của Trân Trân dành cho ta, ta chợt hiểu ra tâm tư của nàng. Thì ra nàng không chỉ coi ta là ca ca.
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Có những khoảnh khắc, ta quên mất phía sau vẫn còn đao quang kiếm ảnh, chỉ muốn ôm lấy nàng, hỏi nàng có đau không.
Ta tên là Triển La Nhất, sinh ra ở Triển gia thôn, lớn lên ở Hạnh Hoa Thôn. Sống đến năm mười hai tuổi, ta chỉ là một đứa trẻ bình thường, tuy từng chịu khổ nhưng có cha có mẹ có muội muội.
Cho đến khi tên súc sinh kia đi ngang qua Hạnh Hoa Thôn, chỉ sau một đêm, ta mất đi tất cả người thân. Ta cố sức đuổi theo, mãi mới hỏi được thân phận của hắn ở một quán trà. Nhưng hoàng cung, đó là nơi ta không thể nào đặt chân vào được.
Cho nên ta lựa chọn gia nhập nghĩa quân, để giành lấy một tia cơ hội g.i.ế.c c.h.ế.t hắn. Nhưng chiến trường thật quá đáng sợ. Ta liều mạng lăn lộn trong doanh trại tân binh hơn nửa năm mới có được cơ hội ra trận. Kẻ đầu tiên ta giết, lại là một lính bị thương đến què cả chân. Vết sẹo dài trên chân ta, là dấu vết của lòng trắc ẩn ta đổi lấy.
Máu tươi của người đầu tiên đã ám ảnh ta suốt nửa tháng trời. Sau này, những kẻ bị c.h.é.m càng ngày càng nhiều, có người mang giọng quê nhà, có người trông còn nhỏ hơn ta. Dần dần, chỉ cần một chậu nước lạnh tạt vào mặt là có thể qua đi.
Ta không nhớ là lần thứ mấy may mắn sống sót trở về từ chiến trường. Chúng ta hoàn toàn thắng lợi, có thể cầm đao g.i.ế.c vào cung. Ta tìm kiếm mãi trong số những người sống và người chết, nhưng lại chẳng thể tìm thấy tên súc sinh kia. Hắn là hoàng tự, nhất định phải bị tìm ra. Thế là Đại tướng quân bắt những tên thái giám kia tra hỏi, mới biết hắn làm sai chuyện bị Hoàng hậu phạt đi canh giữ hoàng lăng, căn bản không có mặt trong cung.
--------------------------------------------------