Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trợ cấp xe cũ của mẹ tôi

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi và chồng muốn mua một chiếc ô tô để đi lại.

Nghe mọi người nói dùng xe cũ có thể đổi lấy khoản trợ cấp mua xe 15.000 tệ.

Anan

Chợt nhớ ra nhà mẹ đẻ vừa hay có một chiếc, tôi gọi điện cho mẹ hỏi ý.

"Mẹ, khoản trợ cấp 15.000 tệ đó chúng con chia cho mẹ 10.000 tệ, mẹ thấy được không?"

Mẹ nghĩ ngợi một lát: "Được chứ, dù sao chiếc xe đó cũng không đi được nữa, chi bằng để nó phát huy chút giá trị."

Mẹ không hỏi gì nhiều liền đồng ý ngay.

Để thể hiện thành ý của tôi và chồng, tôi đã chuyển trước 10.000 tệ cho mẹ, còn dặn mẹ chuẩn bị đầy đủ các loại giấy tờ.

Nhưng đến ngày mua xe, tôi liên lạc lại với mẹ thì phát hiện mẹ đã chặn tôi.

Tôi không nghĩ nhiều, cho rằng mẹ chắc chắn đã nhấn nhầm.

Mắt mẹ vốn đã kém, trước đây cũng từng lỡ xóa tôi rồi.

Tôi tìm mẹ trong nhóm chat gia đình, nhắn tin cho mẹ: [Mẹ, mẹ lại lỡ tay chặn con rồi.]

Mẹ không trả lời tôi.

Tôi tag mẹ vào tin nhắn: [Mẹ, bỏ chặn con đi, lát nữa con và Minh Vũ qua đón mẹ, chúng ta cùng đi lấy xe.]

Tin nhắn gửi đi, tôi chờ mãi đến nửa ngày vẫn không thấy hồi âm.

Tôi không khỏi thắc mắc, thừa biết mẹ là người nghiện điện thoại nặng, trừ lúc ngủ thì điện thoại không rời tay.

Hơn nữa bình thường mẹ không có việc gì, chỉ thích nhắn tin WeChat với mọi người, tất cả bạn bè và nhóm đều không cài đặt chế độ im lặng.

Việc mẹ không trả lời tin nhắn cả nửa ngày như hôm nay là lần đầu tiên.

Đang do dự có nên gọi điện hay không thì bố đột nhiên nhắn riêng cho tôi, bảo tôi đừng tag mẹ nữa.

[Mấy ngày nay mẹ con tâm trạng không tốt, không muốn nói chuyện với ai.]

Tôi lập tức mù tịt vội nhắn hỏi bố: [Xảy ra chuyện gì rồi ạ?]

Tự dưng đang yên đang lành sao tâm trạng lại không tốt?

Hơn nữa cho dù tâm trạng không tốt, cũng không đến nỗi chặn tôi chứ? Chẳng lẽ là tôi chọc giận mẹ?

Bố gửi đến một biểu tượng thở dài kèm tin nhắn: [Trên WeChat nói không rõ đâu, nếu con có thời gian thì về nhà thăm mẹ con đi.]

Để hôm nay đi mua xe, tôi và chồng đã đặc biệt xin nghỉ phép.

Không ngờ mẹ lại làm ra trò này.

Tôi đành bảo chồng đi làm trước, một mình bắt taxi về nhà mẹ đẻ.

Tôi bước vào nhà liền thấy mẹ chống cằm ngồi trên ghế sofa.

Thấy tôi vào cửa, mẹ liếc mắt khinh bỉ: "Đúng là người xưa nói chẳng sai, con gái gả đi như bát nước đổ đi, mới gả đi mấy năm đã một lòng một dạ với nhà người ta rồi, tìm mọi cách đào tiền nhà mẹ đẻ."

Những lời trách móc vô cớ khiến tôi sững người tại chỗ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tro-cap-xe-cu-cua-me-toi/chuong-1.html.]

"Sao con gái nhà người ta lại biết nghĩ cho nhà mẹ đẻ? Haizz, nói cho cùng là tôi làm mẹ quá thất bại, bao nhiêu năm nay vẫn không sưởi ấm được trái tim con gái."

Mẹ đưa tay đặt lên ngực, vừa nói vừa lắc đầu thở dài.

Tôi không nhịn được nhíu mày: "Mẹ, mẹ nói gì vậy ạ? Con đào tiền nhà mẹ đẻ bao giờ?"

Những năm qua sau khi kết hôn, trước sau đều là tôi mang tiền mang đồ về nhà mẹ đẻ, chưa từng chiếm một xu lợi lộc nào của nhà mẹ đẻ.

Mẹ cười lạnh một tiếng: "Triệu Giai Hân, trước mặt mẹ thì đừng diễn nữa được không?"

Tôi nhíu mày chặt hơn.

Gần đây tôi và mẹ không hề có giao dịch tiền bạc, sao lại nói là đào tiền?

Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có chuyện mua xe.

Nghĩ đến đây, trong đầu tôi "đinh" một tiếng, lập tức hiểu ra điều gì đó.

"Mẹ, mẹ hối hận rồi phải không? Không muốn dùng xe cũ đổi trợ cấp cho chúng con nữa phải không?"

Mẹ lạnh lùng liếc tôi một cái, không nói gì.

Vậy là tôi đoán đúng rồi.

Tôi thở dài, trong lòng vô cùng khó hiểu.

Chiếc xe đó đã không hoạt động được từ lâu rồi, bị vứt ở góc khu dân cư mấy năm trời.

Dù có đem đi bán phế liệu hay bán sắt vụn, cũng chỉ được tối đa hai ba nghìn tệ.

Bây giờ có thể đổi được 10.000 tệ, tại sao mẹ lại không muốn?

Hơn nữa tôi rất khó chịu: "Nếu mẹ đã không muốn, tại sao lúc đầu lại đồng ý với chúng con?"

10.000 tệ đó mẹ cũng đã nhận rồi.

Mẹ: "Lúc đó con rể ở bên cạnh con, nếu mẹ không đồng ý, chẳng phải sẽ khiến con khó xử sao, hơn nữa nếu nhà chồng con mà biết được, biết đâu lại nói xấu sau lưng mẹ."

"Mẹ nói con đúng là không có não, chuyện như vậy sao có thể gọi điện trước mặt con rể được."

Tôi cúi đầu im lặng.

Nói thật, lúc đó tôi hoàn toàn không nghĩ nhiều đến vậy, chỉ nghĩ đây là chuyện tốt cho cả hai bên chúng tôi.

Mẹ liếc tôi một cái, chỉ vào cái túi nhựa màu đỏ trên bàn trà: "Đúng là con trai chu đáo, vừa nghe tôi không thoải mái trong lòng là lập tức mang trái cây đến thăm tôi, không như một số người chỉ biết so đo, tính toán."

Lời này như một cây kim đ.â.m vào tim tôi đau nhói.

Tôi mở túi ra xem, vài quả táo với vài quả lê, toàn là trái cây rẻ tiền theo mùa, nhìn cũng không đẹp mắt.

Mẹ thích ăn sầu riêng và cherry nhất, bình thường tôi đều mua từng thùng từng thùng mang về nhà, chứ đừng nói đến những thứ khác.

Trong nhà từ những món nhỏ nhặt như đồ dùng sinh hoạt đến các món lớn như đồ gia dụng hầu như đều do tôi bỏ tiền mua cho họ.

"Mẹ, mẹ nói lời này có phải là quá thiên vị rồi không?"

Gửi vài quả trái cây rẻ tiền mà đã là chu đáo, còn tôi bỏ tiền bạc lẫn công sức, cuối cùng lại bị mang tiếng là so đo, tính toán.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trợ cấp xe cũ của mẹ tôi
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...