Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trợ cấp xe cũ của mẹ tôi

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bố liếc nhìn mẹ một cái, vẻ mặt có chút lúng túng: "Không ngờ lại tốn nhiều tiền đến vậy, Giai Hân à, bố mẹ trong tay chỉ có mấy nghìn tệ thôi, hay là số còn lại con giúp bố mẹ ứng trước đi, đợi bố mẹ gom tiền lương hưu lại, đủ rồi sẽ trả con ngay."

Tôi không cảm xúc nhìn họ, không cần hỏi cũng biết, tiền lương hưu mấy năm nay chắc chắn đều dùng để giúp đỡ em trai rồi.

"Vậy thì bố mẹ viết giấy nợ đi." Tôi lạnh lùng nói.

Bố đơ người ra, vẻ mặt đầy khó tin.

Mẹ lập tức đỏ hoe mắt, cúi đầu cố gắng kiềm chế không cho nước mắt rơi.

Tôi không mảy may lay động: "Tiền bạc qua lại tốt nhất nên ghi rõ ràng giấy trắng mực đen, để sau này tránh phát sinh tranh chấp."

Bố mặt mày méo xệch, hỏi mượn giấy bút của y tá, viết cho tôi một tờ giấy nợ.

Tôi nhận lấy, đi ra khỏi phòng bệnh, chụp ảnh từng hóa đơn thanh toán rồi gửi cho em trai.

[Đây là chi phí khám bệnh của mẹ, em chuyển một nửa cho chị.]

Em trai gửi lại một dấu chấm hỏi: [Không phải vậy chứ chị, người đắc tội với chị là mẹ, em đâu có chọc ghẹo chị, sao chị lại trút giận lên em?]

Anan

Cậu ta cho rằng việc tôi chia đôi tiền với cậu ta là đang trút giận lên cậu ta.

Tôi không nhịn được mà liếc mắt khinh bỉ một cái, trước đây tôi thật sự đã quá nuông chiều cậu ta rồi.

Lâu dần khiến cậu ta nghĩ rằng tất cả những chuyện này vốn dĩ đều phải do tôi gánh vác.

"Đây là chuyện giữa tôi và em, không liên quan đến mẹ. Là phận làm con, em có nghĩa vụ phụng dưỡng cha mẹ."

Tôi trả lại y nguyên những lời cậu ta đã nói với tôi trước đây.

Cậu ta lập tức im bặt.

"Đừng lề mề nữa, mẹ đang chờ phẫu thuật đó. Em cũng không muốn chị đưa bố mẹ đến chỗ em đâu nhỉ?"

Vừa nghe thấy vậy, em trai lập tức chuyển tiền qua.

"À, còn nữa, lần này chị đi khám bệnh cùng bố mẹ, lần sau có chuyện gì thì em ra mặt."

Cậu ta ngớ người ra: "Không phải chị ơi, em đang ở tỉnh ngoài mà, làm sao mà ra mặt được ạ?"

"Đó là việc của em, em tự mà nghĩ cách."

Đừng tưởng trốn đi là mọi chuyện sẽ ổn thỏa, tôi sẽ không nuông chiều cậu ta nữa.

Nói xong, tôi thoát khỏi WeChat, không thèm để ý đến cậu ta nữa.

Ca phẫu thuật rất thành công.

Tôi giúp mẹ thuê một người chăm sóc bệnh nhân, sau đó không còn quản đến những chuyện tiếp theo.

Thoáng cái mấy tháng trôi qua, Tết Nguyên Đán đã đến.

Đến ngày mùng hai Tết về nhà mẹ đẻ, tôi vốn dĩ không định đi.

Nhưng bố cứ liên tục gọi điện cho chồng tôi, nói muốn trả tiền, nên tôi đành phải đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tro-cap-xe-cu-cua-me-toi/chuong-8.html.]

Mẹ gầy đi rất nhiều.

Một trận phẫu thuật đã khiến sức khỏe bà ấy suy giảm nghiêm trọng.

Hốc mắt và má bà ấy đều hóp sâu vào, sắc mặt tái nhợt và tiều tụy, giọng nói cũng yếu ớt không có sức.

Hai mẹ con tôi không ai chủ động nói chuyện với đối phương, nhưng trên mặt bà ấy luôn nở nụ cười lấy lòng, đối với con gái Đóa Đóa của tôi cũng nhiệt tình hơn rất nhiều.

Trước đây, bà ấy thiên vị cháu trai, kén cá chọn canh và ghét bỏ Đóa Đóa đủ điều.

Lần gặp mặt này, bà ấy không ngừng nhét đồ ăn cho Đóa Đóa, còn lì xì một phong bì đỏ lớn: "Đóa Đóa, bà ngoại đối xử với cháu có tốt không? Có thích bà ngoại không?"

Trẻ con không thù dai, vừa ăn vặt vừa vui vẻ gật đầu.

Bố gọi tôi vào phòng ngủ, đưa cho tôi một phong bì dày cộp.

Tôi không hề do dự nhận lấy rồi bỏ vào túi, sau đó trả lại giấy nợ cho ông ấy.

"Giai Hân à, lần này thật sự nhờ có con, con đã giúp chúng ta rất nhiều."

Nói rồi ông ấy thở dài một hơi: "Không như thằng em con, từ lúc mẹ con phẫu thuật đến giờ vẫn chưa hề xuất hiện, bao nhiêu năm nay thật sự uổng công yêu thương nó!"

"Con có việc nên đi trước đây."

Chẳng ai muốn ở đây nghe ông ấy cằn nhằn.

"Đợi một chút!" Bố kéo tôi lại: "Giai Hân, bố biết trong lòng con vẫn còn giận, mẹ con cũng thật sự làm sai, nhưng bà ấy đã biết lỗi rồi."

Vẻ mặt ông ấy đầy áy náy: "Mẹ con bảo bố thay mặt bà ấy xin lỗi con, xin lỗi Giai Hân, đã để con phải chịu ấm ức rồi!"

Ông ấy nói mẹ không hạ mình được, đành để ông ấy làm thay, hy vọng tôi đừng để ý.

Tôi không nói gì cả, gỡ tay ông ấy ra, dẫn Đóa Đóa rời đi.

Có những chuyện, không phải chỉ cần nói một câu "xin lỗi", tôi liền nhất định phải đáp lại "không có gì".

Trái tim đã tan vỡ, dù có cố gắng ghép lại cũng không thể lành lặn như cũ.

Bên ngoài trời đổ mưa tuyết, cơn gió bắc lạnh buốt thổi vào người khiến người ta không kìm được mà rụt cổ lại.

Mẹ đứng bên cửa sổ ban công lớn tiếng gọi: "Giai Hân, con đừng đi vội, mẹ ra đưa ô cho con ngay đây!"

Tôi giả vờ không nghe thấy, khoác áo khoác lên đầu Đóa Đóa, ôm con bé lao vào trong mưa tuyết.

Không ai sẽ mãi mãi đứng yên một chỗ, khi thất vọng chồng chất, tôi thà đơn độc đối mặt phong ba bão táp.

Đóa Đóa ôm lấy cổ tôi, quay đầu nhìn lại một cái.

"Mẹ ơi, bà ngoại hình như khóc rồi, con thấy bà ấy đang lau nước mắt."

Tôi mỉm cười với con bé: "Thế à, chắc là nhớ cậu con rồi!"

--- HẾT ---

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trợ cấp xe cũ của mẹ tôi
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...