Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trợ cấp xe cũ của mẹ tôi

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cuối cùng cậu ta cũng nói ra mục đích hôm nay đến đây.

Tôi khoanh tay: "Chuyện này không cần em lo lắng, em cứ làm tròn nghĩa vụ phụng dưỡng của mình là được."

Trước đây có tôi, tất cả mọi chuyện của bố mẹ cậu ta đều không cần bận tâm.

Nhỏ thì nạp tiền điện thoại, lớn thì nhập viện khám bệnh, tất cả đều do một tay tôi lo liệu hết.

Giờ thấy tôi với mẹ làm căng, cậu ta sợ hai ông bà già sẽ trở thành gánh nặng của riêng mình.

"Tiểu Viễn, em năm nay ba mươi tuổi rồi, nên học cách gánh vác trách nhiệm của mình đi. Bố mẹ thương em như vậy, em không thể để họ thất vọng đâu."

Em trai cụt hứng bỏ đi.

Một tháng sau, ba người trong gia đình họ rời khỏi thành phố này đi về vùng duyên hải phía Nam nơi nhà mẹ đẻ của em dâu.

Lý do là ở đây không kiếm được tiền, muốn tranh thủ lúc còn trẻ sang đó lập nghiệp.

Cậu ta còn nói đã có ý định này từ mấy năm trước, chỉ là gần đây mới hạ quyết tâm.

Nghe nói ngày tiễn biệt, bố mẹ khóc đến nỗi ướt đẫm nước mắt, ra sức níu kéo cũng không làm cậu ta thay đổi ý định.

Ngày thứ hai sau khi em trai rời đi, bố gọi điện cho chồng tôi.

Bố nói mẹ kiểm tra ra vấn đề tim mạch, cần nhập viện phẫu thuật, hy vọng hôm đó tôi có thể qua giúp đỡ.

"Bố tuổi đã cao, chân cẳng không tốt, một mình thật sự không xoay sở nổi."

"Con không có thời gian, để Tiểu Viễn đi đi."

Tôi dứt khoát từ chối.

Bố im lặng một lát: "Tiểu Viễn đi phương Nam lập nghiệp rồi, vừa đi hôm qua."

"Vậy thì bảo em ấy quay về, hoặc bố mẹ bay vào đó tìm em ấy."

Dù sao thì em ấy hiếu thảo nhất mà, là đứa con duy nhất mẹ có thể trông cậy.

Bố không vui: "Con cái nhà này, chuyện đã qua lâu như vậy rồi, sao con còn cứ ôm mãi không buông? Mẹ con đâu phải người ngoài, đó là mẹ ruột con mà."

Lại cái bài này nữa.

"Đó cũng không phải là mẹ của riêng một mình con."

Bao nhiêu năm nay, tôi đã làm quá đủ rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tro-cap-xe-cu-cua-me-toi/chuong-7.html.]

Tôi không muốn làm cái người chịu thiệt thòi oan uổng, gọi đến là đến, vẫy tay bảo đi là đi, làm ơn mắc oán đó nữa.

Thấy thái độ tôi kiên quyết, giọng bố dịu xuống: "Bố biết con còn giận trong lòng, nhưng lần này mẹ con bệnh không nhẹ đâu, nếu chúng ta tự giải quyết được thì cũng không muốn làm phiền con."

"Bệnh viện có dịch vụ đi kèm bệnh nhân, có người chăm sóc. Chỉ cần chịu chi tiền, vấn đề gì cũng có thể giải quyết được."

Nói xong, tôi không chút do dự cúp điện thoại.

Chồng tôi rót cho tôi một cốc nước, rồi ngồi xuống đối diện bàn.

Vẻ mặt anh ấy nặng nề: "Nếu là chuyện khác thì không đi cũng được, nhưng phẫu thuật tim không phải là chuyện nhỏ đâu em."

"Dù sao thì em cứ qua xem một chuyến đi."

Chồng tôi kể, năm đó bố chồng đột ngột qua đời vì bệnh tim khi anh ấy đang học đại học ở tỉnh khác.

Anh ấy đã không thể về kịp để gặp bố lần cuối, nên luôn cảm thấy rất hối tiếc.

Anh ấy không muốn tôi cũng sẽ hối tiếc như vậy.

Tôi im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói gì.

Ngày phẫu thuật, anh ấy gọi tôi dậy sớm, rồi lái xe đưa tôi đến cổng bệnh viện.

"Đi đi, dù phẫu thuật xong em có ra ngay cũng được!"

Tôi do dự một lúc, cuối cùng vẫn quay người bước vào.

Bố thấy tôi thì rất vui: "Bố biết ngay Giai Hân nhà mình là đứa con hiếu thảo mà, không thể nào bỏ mặc bố mẹ được!"

Mẹ lén lút nhìn tôi một cái, rồi cúi đầu xuống, không dám đối mặt với tôi nữa.

Bệnh tật khiến mẹ trở nên tiều tụy và yếu ớt, hoàn toàn mất đi dáng vẻ hung hăng, hống hách như trước.

Có lẽ vì lo lắng cho ca phẫu thuật sắp tới, mẹ nắm chặt vạt áo, cơ thể khẽ run lên.

Tôi làm theo lời dặn của bác sĩ, chạy lên chạy xuống điền biểu mẫu, làm thủ tục, lấy báo cáo.

Cuối cùng cầm một chồng hóa đơn thanh toán đến phòng bệnh.

Bố nhận lấy xem qua, rồi ngẩng đầu nhìn tôi, có chút sững sờ.

Anan

Dù sao trước đây họ đi khám bệnh đều do tôi bỏ tiền, chưa từng để bố mẹ và em trai phải chi một xu nào.

Để họ không phải bận lòng, tôi còn giấu các hóa đơn đi, lừa họ rằng không tốn kém bao nhiêu.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trợ cấp xe cũ của mẹ tôi
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...