Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trợ cấp xe cũ của mẹ tôi

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi không hiểu rốt cuộc mình đã làm sai điều gì mà khiến mẹ lại ghét bỏ tôi đến vậy.

Thà rằng trắng trợn cho người khác 12.000 tệ, cũng không để tôi chiếm của mẹ nửa phần lợi lộc.

Mẹ con ruột thịt, sao phải tính toán đến mức này.

Mấy ngày liền, tôi không thể bình tâm lại, sự mất mát và ấm ức trong lòng cứ đeo bám mãi không tan.

Điện thoại của bố gọi đến vào lúc này.

"Ngày mai mẹ con và họ đi làm thủ tục, con đi cùng đi, mẹ con tuổi cao rồi không hiểu gì đâu, con ở bên cạnh giúp trông nom một chút."

"Sao bố mẹ không để em trai đi cùng?"

Đâu phải chỉ có mình tôi là con, hơn nữa em ấy còn "chu đáo" hơn tôi.

Bố: "Em con là nhận lương khoán, không như đơn vị của con, xin nghỉ cũng không bị trừ lương. Bao nhiêu năm nay nó vẫn sống không tốt bằng con, con làm chị thì hãy thông cảm cho nó đi!"

Bố nói một cách ý nhị, xong lại an ủi tôi: "Hôm đó mẹ con nhất thời lỡ lời thôi, con đừng để trong lòng. Con nào cũng là m.á.u thịt của mẹ, sao có thể thiên vị bên nào chứ?"

Tôi không nói một lời. Đã từng có lúc, tôi cũng nghĩ như vậy.

Nói thật, tôi không muốn đi với mẹ chút nào.

Thứ nhất là không muốn gặp mẹ.

Thứ hai là mấy ngày trước chồng tôi bị trượt chân trong phòng tắm, trán bị va đập, ngày mai tôi phải đi cùng anh ấy đến bệnh viện thay băng.

"Không sao đâu, anh đi một mình cũng được, em cứ đi cùng mẹ chúng ta đi."

Chồng nhẹ nhàng vỗ vai tôi: "Mẹ lớn tuổi rồi, chúng ta làm con cháu phải bao dung nhiều hơn."

Anh ấy không hề oán trách mẹ đã lật lọng, ngược lại còn luôn an ủi tôi.

Tôi im lặng nửa ngày, cuối cùng vẫn thỏa hiệp.

Mẹ ruột của mình, có thể làm gì mẹ được chứ?

Ngày hôm sau, tôi gọi một chiếc taxi, chở mẹ đến cửa hàng 4S.

Suốt đường, mẹ đanh mặt nhìn thẳng phía trước, không nói với tôi một tiếng nào.

Tôi nhìn cảnh đường phố ngoài cửa sổ, cũng không muốn nói chuyện.

Không khí trong xe yên tĩnh đến ngột ngạt.

Mãi khi xuống xe, mẹ mới liếc tôi một cái: "Con cũng đừng trách mẹ, mẹ làm vậy chỉ vì không nuốt trôi cục tức này, bị con gái ruột và con rể so đo, tính toán, đổi lại là ai cũng không chịu nổi!"

Mẹ ưỡn cổ, dáng vẻ rất có lý.

Tôi đã lười tranh cãi với mẹ rồi: "Chiếc xe đó đứng tên mẹ, mẹ muốn xử lý thế nào là quyền tự do của mẹ, không cần giải thích với con."

Tôi cố gắng giữ giọng điệu bình thản, nhưng mẹ lại có vẻ càng tức giận hơn.

Không muốn tự chuốc thêm phiền phức, tôi dứt khoát ngậm miệng.

Chúng tôi đợi nửa ngày trước cửa hàng 4S, cũng không thấy cặp vợ chồng kia đến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tro-cap-xe-cu-cua-me-toi/chuong-3.html.]

Mẹ gọi điện: "Lão Quách, hai vợ chồng ông bà sắp đến chưa? Chúng tôi đợi lâu lắm rồi đó."

Lão Quách ấp úng trong điện thoại.

Mẹ nhíu mày, vội vàng hỏi ông ấy có chuyện gì.

Lão Quách: "Hai vợ chồng tôi lại bàn bạc thêm, vẫn quyết định không mua xe nữa, xin lỗi nhé!"

Mẹ lập tức nổi trận lôi đình: " Trên đời có kiểu người như ông bà sao? Chuyện đã nói xong xuôi rồi lại đổi ý!"

Lão Quách: "Là lỗi của chúng tôi, lỗi của chúng tôi đã không suy nghĩ kỹ!"

"Không đến cũng không báo trước một tiếng, hại chúng tôi chạy không một chuyến, đây không phải là đùa giỡn người khác sao! Đều là hàng xóm cùng khu dân cư, ngẩng đầu không thấy cúi mặt thấy, ông bà làm sao có thể không biết xấu hổ như vậy chứ?"

Anan

"Xin lỗi, xin lỗi, tất cả là lỗi của chúng tôi!"

Lão Quách không ngừng xin lỗi, mẹ vẫn không buông tha.

Cuối cùng đối phương không chịu nổi, cúp điện thoại.

Mẹ lại gọi đi, phát hiện mình đã bị chặn.

Mẹ tức đến run cả tay, muốn dùng điện thoại của tôi gọi lại.

"Thôi mẹ, họ không mua thì thôi, chúng ta tìm người khác, đừng vì chuyện này mà làm hại sức khỏe."

Tôi vỗ lưng mẹ, nhẹ nhàng an ủi.

Mẹ lại đột nhiên trừng mắt nhìn tôi: "Giờ thì con hài lòng chưa?"

Tôi lập tức sững sờ, không hiểu mẹ có ý gì.

"Chuyện này đổ bể rồi, người vui nhất chắc là con phải không? Con chỉ mong chiếc xe đó của mẹ bị ế thôi!"

Tôi bị oan ức còn hơn cả Đậu Nga: "Mẹ, con không có ý đó, sao mẹ lại có thể nói con như vậy?"

Nếu tôi thật sự có ý nghĩ đó, thì đã không bỏ mặc chồng bị thương để đi cùng mẹ làm thủ tục.

"Con nơi con không có ý đó? Vậy mẹ con bị cho leo cây sao con lại bình tĩnh như vậy? Con đáng lẽ phải cùng mẹ mắng chửi họ chứ!"

Vừa trách móc tôi, mẹ vừa gọi điện cho em trai: "Tiểu Viễn, mẹ bị người ta ức h.i.ế.p rồi, con phải đòi lại công bằng cho mẹ đó!"

Mẹ thêm mắm dặm muối kể lại chuyện vừa xảy ra một lượt.

Em trai vừa nghe xong, lập tức chửi bới ầm ĩ trong điện thoại: "Cái thằng khốn này, dám ức h.i.ế.p mẹ con sao, tưởng mẹ con không có con trai à? Mẹ đừng tức giận, lát nữa con tan làm sẽ đi cùng mẹ đến nhà ông ta, xem con không mắng c.h.ế.t ông ta thì thôi!"

Em ấy nghiến răng nghiến lợi, liên tục chửi bới, biểu hiện còn tức giận hơn cả mẹ.

Cơn giận của mẹ cuối cùng cũng nguôi.

Cằn nhằn với em trai một lúc, mẹ hài lòng cúp điện thoại.

"Vẫn phải là con trai tôi, không như một số người, một chút tác dụng cũng không có!"

Nói xong, mẹ không thèm nhìn tôi lấy một cái, giơ tay gọi một chiếc taxi rồi về nhà, bỏ lại một mình tôi đứng bơ vơ trước cửa hàng 4S.

Nhân viên cửa hàng chứng kiến toàn bộ quá trình, chỉ trỏ vào tôi thì thầm to nhỏ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trợ cấp xe cũ của mẹ tôi
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...