Kẻ đụng ta chính là Cố Vân Cẩn.
Hắn sợ đến tái mặt, liên tục xin lỗi:
“Cô không sao chứ?”
“Sao cô thế này, còn đi được không?”
“Để ta đưa cô về nhà được không?”
Ta ngẩng mặt lên, lắc đầu chậm rãi:
“Ta không có nhà.”
Rồi đẩy hắn ra, tiếp tục tập tễnh bước về phía trước.
Cố Vân Cẩn không yên tâm, lẽo đẽo theo sau ta cả đoạn đường.
Đến khi trời dần tối, hắn bất chợt chắn trước mặt ta, giọng dịu dàng dè dặt:
“Cô… có muốn theo ta về nhà không?”
4
Về việc thu nhận ta, Cố phụ và Cố mẫu đều có lời oán trách.
Cố mẫu liếc mắt, bĩu môi, nhìn ta từ đầu đến chân như xem một món hàng sống.
“Nhà mình ăn còn chẳng đủ no, lại muốn nuôi một tiểu nha đầu?”
“Nha đầu này gầy nhẳng thế kia, nhìn là biết chẳng làm nổi việc nặng.”
“Không được không được, ta không đồng ý, bảo nó từ đâu về lại đó!”
Cố phụ cũng vuốt râu thở dài:
“Con ơi, từ nhỏ con đã thích nhặt mèo ch.ó về nuôi, nhưng lần này khác.”
“Nuôi con ch.ó thì dễ, nuôi một người sống, khó lắm!”
Cố Vân Cẩn mặt trắng bệch, khoé mắt phiếm hồng, tủi thân đến mức sắp khóc:
“Con… con có thể nhường một nửa cơm của mình cho nàng ấy ăn.”
“Nàng gầy thế này, nuôi chắc không khó đâu.”
Đang cãi vã thì có khách tới nghỉ chân, đặt năm đồng tiền muốn ăn một bát hoành thánh.
Nhà họ Cố mở quán trà ven đường, tuy gọi là quán trà nhưng bán đủ thứ.
Hoành thánh, mì, màn thầu, bánh ngọt đều có, tiện cho khách qua đường lót dạ.
Quán lại nằm bên quan đạo, là đường phải đi khi sang phương Bắc, mỗi ngày không thiếu người qua lại.
Chỉ là người thì đông, nhưng buôn bán lại chẳng khá.
Khách kia ăn một miếng hoành thánh, lập tức nhăn mày:
“Ông chủ, đây là hoành thánh sao?”
“Vỏ dày thế này, chẳng có miếng nhân nào, còn dám bán năm văn một bát?”
“Các người đúng là quán chặt chém!”
5
Cố mẫu lập tức quăng giẻ lau xuống, chống nạnh gào lên:
“Ta phỉ!”
“Chính ngươi mới là mở quán chặt chém! Nghèo kiết xác, ăn không nổi thì cút!”
Ta xem như hiểu vì sao nhà họ Cố làm ăn tệ đến vậy.
Ta đảo mắt, nhìn sang Cố Vân Cẩn:
“Ta đói rồi, có thể cho ta một bát hoành thánh chăng?”
“Ăn xong ta sẽ đi.”
Cố mẫu đau lòng lắm, dưới lời khẩn cầu của Cố Vân Cẩn, không tình nguyện mà múc cho ta đúng hai viên hoành thánh.
Một bát hoành thánh, vốn phải mười viên.
Bất quá ta không để ý.
Bởi vì món hoành thánh này khó ăn đến mức kinh người, thứ khó ăn như vậy, một ngụm ta cũng thấy thừa.
Ta đặt đũa xuống, lau miệng, ngẩng đầu mỉm cười với Cố Vân Cẩn:
“Ngươi đãi ta một bát hoành thánh, ta cũng mời ngươi một bát.”
“Chỉ là ta không có nguyên liệu, nhà ngươi có thể cho ta mượn một chút được không?”
Cố mẫu nhảy dựng lên chửi:
“Con nha đầu này còn muốn phá hỏng bột mì của lão nương!”
“Đi mau đi mau, nơi này không phải chỗ cho ngươi đùa bỡn!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tru-nuong-phan-phe/2.html.]
Cố phụ nhíu mày:
“Được rồi, cho nó một bát bột mì đi.”
“Làm xong hoành thánh thì bảo nó đi ngay.”
Hoành thánh làm xong, ta cũng chẳng đi được nữa.
Ta ở lại quán trà ven đường nhà họ Cố, một đường giúp họ mở thành đại tửu lầu.
6
Rượu qua ba tuần, lời người càng uống càng nhiều.
Cố mẫu mặt đỏ như say gió, nâng chén, cười tươi nhìn Cố Vân Cẩn:
“Con à, trước đây con nói, Thần Tiên Cư không mở lại, con quyết không thành thân.”
“Giờ Thần Tiên Cư đã khai trương rồi, chuyện hôn sự của con, có phải cũng nên nhắc tới một chút?”
Ngón tay ta nắm chén bỗng siết chặt, tim đập như sấm.
Những năm này, tình cảm giữa ta và Cố Vân Cẩn, ai cũng nhìn thấy.
Theo đà làm ăn của Cố gia mỗi lúc một lớn, không ít tửu lầu ra giá cao muốn mời ta làm đại trù, ta đều cự tuyệt.
Cố mẫu ưỡn đầu, đắc ý tuyên bố khắp nơi:
“Thanh Thanh là dâu chưa qua cửa của nhà ta!”
“Muốn đào góc tường nhà ta, đúng là mù mắt!”
Cố phụ thì chẳng biết bao nhiêu lần cam kết với ta:
“Vân Cẩn đứa nhỏ này, chỉ là trách nhiệm quá nặng.”
“Thanh Thanh, con yên tâm, đợi ngày Thần Tiên Cư mở lại, ta nhất định làm chủ cho hai đứa.”
“Tấm lòng con dành cho Vân Cẩn, chúng ta đều nhìn thấy trong mắt.”
Là đại trù của Cố gia, đãi ngộ của ta không hề tốt.
Không chia lợi, không thưởng, tiền công chỉ có năm lượng bạc một tháng.
Mà tửu lầu Cố gia, một tháng có thể lời đến mấy trăm lượng.
Khi Tạ Cửu Xuyên tìm ta, hắn hứa chỉ cần ta đến Vọng Tiên Lâu làm đại trù, mỗi tháng trả ta một trăm lượng.
Cuối năm còn chia cho ta hai phần lợi tức của tửu lầu.
Đãi ngộ ấy, so với Cố gia, đúng là một trời một vực.
Cố gia nhìn hết nhưng chẳng tăng nổi cho ta một đồng.
Ta cũng chưa từng để tâm.
Bởi vì ta ở lại Cố gia… không phải vì tiền.
7
Cố Vân Cẩn uống không ít, mắt mơ màng, gương mặt trắng trẻo tuấn tú nhuốm hai vệt hồng.
Nghe lời Cố mẫu nói, hắn kích động vỗ bàn đứng bật dậy:
“Ta cuối cùng cũng có tiền rồi! Đủ tư cách đến cầu thân với Uyển Nhi rồi!”
“Mẫu thân, người biết ta đợi ngày này bao lâu không!”
Tựa như sấm nổ trên đỉnh đầu.
“Uyển Nhi thân phận cao quý, nàng tốt như thế, đẹp như thế, tựa tiên nữ trên chín tầng mây.”
“Ta thích nàng, nhưng không dám mở miệng.”
“Mẫu thân, người biết ta nhẫn đến mức nào không?”
“Giờ thì hay rồi, Thần Tiên Cư của chúng ta đã khai nghiệp, ta miễn cưỡng cũng xem như có chút tư cách để cầu thân.”
“Dựa vào làm ăn của tửu lầu chúng ta bây giờ, gả cho ta, nàng tuyệt sẽ không chịu khổ.”
Hii cả nhà iu
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
“Ta sẽ cố để nàng sống những ngày tháng tốt đẹp.”
Từng câu từng chữ nện vào tai, khiến ta ngơ ngác, đầu óc quay cuồng.
Cố Vân Cẩn… đang nói gì?
Uyển Nhi?
Là tiểu thư Tống gia—Tống Uyển Nhi sao?
Hắn thích Uyển Nhi?
Thế ta thì sao? Ta là gì?
Năm ngoái thất tịch, hắn còn tặng ta chiếc đồng tâm trâm do chính tay hắn khắc.
Khi ấy hắn nói gì nhỉ?
--------------------------------------------------