12
Năm ấy chúng ta mở một quán ăn nhỏ, cửa hàng tuy không lớn nhưng bày biện thanh nhã.
Tống Uyển Nhi chính là khách quen.
Ăn vui thì thường gọi ta đến thưởng tiền.
Lần đầu thấy ta, nàng vô cùng kinh ngạc:
“Con gái cũng làm đầu bếp được sao?”
Về sau, những lần thưởng tiền của nàng dần mang theo vài phần thương hại.
Nàng thường nhìn ta mà thở dài:
“Thẩm Thanh Thanh, cô tuổi còn nhỏ mà ngày ngày xắn tay áo chen lẫn đám đàn ông, chẳng lẽ không nghĩ tới tương lai sao?”
“Thôi, với xuất thân như cô, sống được đã khó rồi.”
“Không hiểu tầm quan trọng của danh tiết cũng chẳng trách cô, chắc từ nhỏ thiếu giáo dưỡng.”
Vài câu nữa là dọa ta tức đến lệch sống mũi.
Về sau, nàng gọi ta, ta giả vờ không nghe; thưởng tiền, ta cũng không nhận.
Có lần ta chê nàng đầu óc có bệnh sau lưng—đúng lúc bị Cố Vân Cẩn nghe thấy.
Hắn rất không vui, mặt lạnh giáo huấn ta:
“Thanh Thanh, không được nói xấu sau lưng người khác.”
“Tống tiểu thư vốn là người có tài danh, nàng chịu nói những lời ấy với nàng, đều là vì tốt cho nàng.”
“Nàng không cảm ơn thì thôi, sao còn nói nàng ấy xấu?”
Giờ nghĩ lại… đúng là mù mắt.
Cố Vân Cẩn và Tống Uyển Nhi rõ ràng đã sớm thông gian, chỉ có ta bị bịt mắt.
Đúng là đôi cẩu nam nữ.
13
“Ta bận, không gặp.”
“Ngươi đi đi.”
Ngoài cửa vang lên một tiếng cười nhạt thanh thanh:
“Thẩm Thanh Thanh, cô không dám gặp ta, là vì trong lòng có điều áy náy phải chăng?”
“Cô thèm muốn phu quân chưa cưới của ta, ngày ngày bám lấy hắn, đương nhiên chẳng dám gặp ta rồi.”
Không phải… bọn người này đều bị bệnh à?
Thực sự tưởng ta dễ bắt nạt vậy ư?!
Đất nặn còn có ba phần nóng!
Ta đen mặt mở cửa, nghiến răng nhìn đôi cẩu nam nữ ngoài kia.
“Tống Uyển Nhi, ngươi nói cái quái gì vậy!”
“Rõ ràng là hai người các ngươi bẩn thỉu, ngoài mặt nói mình quân t.ử chi giao, sau lưng thì gian tình lén lút!”
“Nói đến trước sau, ta đến trước ngươi!”
Tống Uyển Nhi tức đến bật khóc.
Nàng đỏ mắt, òa lên, níu c.h.ặ.t t.a.y áo Cố Vân Cẩn:
“Vân ca ca … nàng—nàng—nàng nàng nàng!”
Cố Vân Cẩn đau lòng suýt c.h.ế.t, vội vỗ lưng dỗ dành:
“Nàng ấy ít học, vốn thô tục, nàng đừng so đo, coi chừng giận hại thân.”
Chậc.
Trước kia hắn nói ta tâm tư tinh tế, thiện lương dũng cảm, thông minh như băng tuyết, là cô nương tốt nhất thế gian.
Giờ có Tống Uyển Nhi, ta liền thành “thô tục”.
Cha ta nói đúng.
Lời đàn ông, toàn là phân chó, một chữ cũng đừng tin.
14
Sợ ta lại mắng tiếp, Cố Vân Cẩn chủ động mở lời chặn trước.
“Thanh Thanh, lần này tới… là có việc quan trọng muốn thương lượng.”
“Ta và cha mẹ đã bàn rồi, đợi ta cùng Uyển Nhi đính thân, nàng liền thu dọn đồ, lên kinh thành mở phân lầu.”
“Đưa Thần Tiên Cư vào kinh, vang danh thiên hạ—đó luôn là tâm nguyện của Thái Công.”
“Nàng đi kinh thành cũng tốt, Uyển Nhi cũng được yên lòng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tru-nuong-phan-phe/4.html.]
“Ta đã chuẩn bị đính thân, tất nhiên phải tránh hiềm nghi, giữ khoảng cách với nàng.”
Tống Uyển Nhi đắc ý liếc ta, ánh mắt khinh thường.
“Ban đầu ta định đuổi cô đi.”
“Rốt cuộc, chẳng có nữ nhân nào chịu để tình địch quanh quẩn bên phu quân mình.”
“Nhưng Vân ca ca lòng dạ hiền, nhất định muốn để cô đi kinh thành mở tửu lầu.”
Hii cả nhà iu
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
“Ta nói trước, ta không phải người dễ bịp.”
“Cô đến kinh thành rồi, không được phép trở về Hàng Thành.”
“Cũng không được lén viết thư cho Vân ca ca.”
“Dù muốn trở lại, cũng phải được ta đồng ý—mỗi năm nhiều nhất chỉ cho cô về một lần, rõ chưa?”
Ta nghe mà ngẩn người.
“Kinh thành? Bảo ta lên kinh thành mở Thần Tiên Cư?”
Ta chỉ vào mũi mình, môi hơi mở, mặt đờ ra.
Cố Vân Cẩn gật đầu, giọng mang ba phần áy náy:
“Ta biết kinh thành hơi xa, nàng lại không thân thích, một mình đi không dễ.”
“Cho nên ta đã nói với cha mẹ, tăng tiền công của nàng lên mười lượng.”
“Nàng cứ yên tâm làm đi, Cố gia tuyệt không bạc đãi nàng.”
15
Năm xưa ta theo nương từ kinh thành chạy tới Hàng Thành, đi suốt hai tháng trời mới đến nơi.
Mẹ góa con côi lên đường, tự nhiên gặp không ít kẻ tâm tư bất chính.
Bởi vậy, ta chưa từng là thứ nữ t.ử yếu đuối gì.
Mắng người được, đ.á.n.h người được, bức đến cùng còn dám lấy mạng.
Trước kia mở quán cơm, hễ gặp lũ lưu manh tới gây chuyện, người Cố gia liền giả vờ điếc câm.
Mỗi lần đều là ta giơ d.a.o bếp đuổi chúng chạy té khói.
Ta vốn tự nhận mình lanh lợi, vậy mà giờ chẳng nói nổi nửa câu.
Người ta sao có thể vô sĩ đến mức này?
Cố gia… chẳng lẽ coi ta như nô bộc ký giấy bán thân của họ?
Thấy ta ngẩn người không đáp, Tống Uyển Nhi uốn éo nũng nịu:
“Vân ca ca, chàng bảo nàng ta đi mau, thiếp không muốn thấy nàng ta.”
Cố Vân Cẩn dịu dàng cười với nàng, rồi sắc mặt lạnh xuống nhìn ta:
“Ta đã gọi sẵn xe ngựa.”
“Sự việc cấp bách, hôm nay ngươi liền khởi hành.”
Nói xong, hắn nắm tay Tống Uyển Nhi quay lưng bỏ đi, không thèm nhìn ta thêm một cái.
Ta còn chưa phản ứng, mẫu thân Tống Uyển Nhi đã mặt sầm lại, sải bước tiến vào phòng ta.
Bà ta nhét vào tay ta một tờ ngân phiếu, ta cúi đầu nhìn—mệnh giá một trăm lượng.
“Này, ta nghe nói Triều Dương phố ở kinh thành náo nhiệt nhất, ngươi dùng bạc này đi mua một tửu lầu.”
“Đợi tửu lầu mở được, ta sẽ cho người sang thu sổ.”
“Bạc này ngươi phải tiêu cho dè sẻn, dư bao nhiêu trả lại ta.”
“Nếu không trả, ta sẽ trừ vào tiền công hằng tháng, nghe rõ chưa?”
Một trăm lượng, Triều Dương phố… mua tửu lầu?
16
Ta chậm rãi đứng thẳng, nhìn bà ta với vẻ khó hiểu.
“E rằng một trăm lượng… không đủ đâu?”
Cố mẫu trợn mắt, nhổ một bãi xuống đất:
“Phi, một trăm lượng còn không đủ?”
“Năm xưa ngươi tới quầy trà nhà chúng ta, trên người ngay cả một lượng cũng không có.”
“Bạc không đủ thì ngươi kiếm tiếp!”
“Nghe nói ở kinh thành, công tiền của đại trù rất cao.”
“Ngươi cứ tới tửu lầu nào đó làm trước, tích góp đủ bạc rồi hãy mua tửu lầu.”
“Đồ đần, chuyện nhỏ như thế cũng phải ta dạy.”
Ồ.
--------------------------------------------------