14.
Cảm giác chạm vào này, thật sự rất đàn hồi, tôi không kìm được véo véo vài cái.
Bên tai truyền đến tiếng rên rỉ trầm thấp, làm tôi giật mình vội vàng mở mắt.
Vừa mở mắt tôi đã bị vẻ đẹp của Kỳ Xuyên tấn công, nhưng đồng thời tư thế ngủ của tôi cũng rất kỳ quái. Tôi nằm sấp trên n.g.ự.c Kỳ Xuyên, tay đặt ở chỗ đó của Kỳ Xuyên, tôi còn véo nữa sao?!
Đúng là sét đ.á.n.h ngang tai, tôi chột dạ rụt tay lại, cẩn thận trèo xuống khỏi người Kỳ Xuyên.
“Tỉnh rồi à?”
Giọng nói âm trầm này, hệt như giọt sương đầu tiên của buổi sáng.
Tôi sợ hãi đối diện với ánh mắt Kỳ Xuyên, có chút luống cuống ra dấu: “Chúng ta... đây là? Mối quan hệ của chúng ta, đã tiến thêm một bước rồi sao?” Tôi rụt rè thăm dò.
Biểu cảm của Kỳ Xuyên thâm sâu khó đoán: “Em nghĩ sao?”
Tay tôi run lên, run rẩy chỉ vào Kỳ Xuyên, rồi lại chỉ vào mình: “Anh cưỡng ép em!”
Kỳ Xuyên đột nhiên cười lạnh, tự mình xuống giường bỏ đi, để mặc tôi một mình trên giường rối bời.
15.
Thế thì sao! Tôi còn chưa nổi nóng, sao Kỳ Xuyên lại nổi nóng trước rồi!
Tôi đầu óc choáng váng ngồi trên giường cố gắng lấy lại ký ức, vài giây sau, tôi như bị sét đ.á.n.h ngang tai, sóng gió nổi lên.
Những nội dung bị mất đoạn dần dần rõ ràng trong đầu tôi, tôi ở quán bar nói năng lung tung với Kỳ Xuyên, chưa kể còn bị nhét vào ghế phụ lái vừa khóc vừa hát bài Phụ nữ sau hôn nhân không có nhà để tố cáo Kỳ Xuyên...
Cái đó còn chưa là gì, về đến nhà Kỳ Xuyên ôm tôi về phòng định bỏ đi, tôi ôm c.h.ặ.t anh không cho đi.
“Trần Tuế An, buông tay…”
Giọng anh trầm ấm nhưng xen lẫn sự lạnh lùng, còn tôi, Nữu Cổ Lộc Trần Tuế An, ôm c.h.ặ.t Kỳ Xuyên mà khóc, khóc t.h.ả.m thiết: “Anh dựa vào đâu mà không nói với em, em hận không thể hóa thân thành Tôn Ngộ Không, cưỡi cân đẩu vân đi tìm anh.”
Cảnh tượng đó thật sự là t.h.ả.m khốc...
Sau đó Kỳ Xuyên trực tiếp ấn tôi xuống giường: “Làm sao em mới chịu yên?”
Tôi giống như Trụ Vương bị sắc đẹp mê hoặc: “Này người đẹp, show cơ bụng ra đi... Lên giường với anh nào!”
16.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/truc-ma-lac-hy/chuong-4.html.]
Xong rồi, hết thật rồi!
Tôi vùi đầu xuống gối, hận không thể bò xuống lầu. Kỳ Xuyên đang ngồi ở bàn ăn, tôi nên xuống hay không nên xuống đây.
Anh cứ cúi đầu, ngón tay thon dài gõ lên mặt bàn, giọng nói như lệnh đòi mạng, làm tim tôi đập thình thịch.
Tôi hít một hơi thật sâu, nhe răng cười bước đến bàn ăn: “Chào buổi sáng.”
Người ta có câu “không ai đ.á.n.h kẻ mặt cười”, nên chỉ cần thái độ tôi đủ lễ phép, Kỳ Xuyên chắc chắn sẽ bỏ qua.
Kỳ Xuyên ngẩng đầu nhìn tôi một cái, vẻ mặt hờ hững, môi anh khẽ mím lại, cảm giác anh bây giờ còn lạnh hơn cả tảng băng nữa.
Tôi không khỏi rùng mình một cái: ‘Em xin lỗi…”
Chỉ cần tôi nhận lỗi đủ nhanh, Kỳ Xuyên nhất định sẽ mềm lòng.
Quả nhiên, Kỳ Xuyên mở lời: “Lần sau đừng đụng vào rượu nữa.”
Tôi gật đầu lia lịa, cuối cùng cũng có thể yên tâm ăn cơm rồi.
17.
Vừa rời khỏi bàn ăn, bốn năm người xách những túi lớn túi nhỏ đi vào.
“Tổng giám đốc Kỳ, những thứ này để ở đâu vậy?”
Kỳ Xuyên chỉ vào một chỗ trống bảo họ đặt xuống, tôi thấy những túi quà đó sắp chất thành một ngọn đồi nhỏ rồi.
Kỳ Xuyên thấy tôi không phản ứng, b.úng tay trước mặt tôi: “Đi xem đi.”
Tôi hoàn hồn, dùng ngón trỏ chỉ vào mình? Tôi sao?
Tôi run rẩy rón rén đến bên cạnh những túi quà đó, mở từng cái ra, trời ơi đất hỡi, đây là Thần Tài giáng thế sao!
Nằm trong túi quà là dòng sản phẩm mới của L, dòng túi xách của H, nước hoa của C...
Tôi không nhịn được hít một hơi, thích quá, thật sự thích chớt mất!
Lần nữa đối diện với ánh mắt Kỳ Xuyên, tôi còn thấy toàn thân anh ấy phát ra ánh vàng: “Anh, Kỳ Xuyên. Từ hôm nay trở đi em sẽ bảo kê cho anh, hiểu không?”
Kỳ Xuyên khoanh tay cúi đầu nhìn tôi: “Cái tính mê tiền của em thật sự không hề thay đổi.”
Thế thì sao, thứ duy nhất trên đời sẽ không phản bội tôi chính là tiền bạc.