Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trúc Mã Lạc Hỷ

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

18.

Tôi cảm thấy sau lần uống rượu say đó, tình cảm của tôi và Kỳ Xuyên đã tiến thêm một bước.

Ít nhất chúng tôi có thể cùng nhau ngồi chung một chiếc sofa xem phim, mặc dù phim kinh dị, và mặc dù khi tôi sợ hãi la hét làm ồn tai anh, anh cũng sẽ không chút do dự tắt máy chiếu đi.

“Ồn quá, lên lầu ngủ đi.” Kỳ Xuyên đứng dậy nói với tôi.

Tôi và Kỳ Xuyên vẫn ngủ ở phòng riêng, chỉ là khi tôi nằm trên giường, lại có di chứng của phim kinh dị.

Tôi cứ luôn cảm thấy có người dưới gầm giường, hoặc có người đứng cạnh giường nhìn tôi, cả người tôi nổi hết da gà.

Ba, hai, một.

Tôi không chịu nổi nữa, tôi tự giải thoát khỏi chăn, với tốc độ rất nhanh chạy đến cửa phòng Kỳ Xuyên, nhanh ch.óng gõ cửa.

“Sao vậy?”

Kỳ Xuyên mở cửa phòng thấy tôi đứng nhìn anh với vẻ mặt rất bối rối.

Tôi nhắm mắt lại, kéo tay Kỳ Xuyên lắc qua lắc lại, giọng nói dịu lại nũng nịu: “Anh Kỳ Xuyên, người ta sợ quá, muốn ngủ cùng anh.”

Sau đó, tôi bị Kỳ Xuyên nắm ngược cổ tay, dẫn vào trong phòng.

Cứ thế thuận lý thành chương nằm chung một giường với Kỳ Xuyên, tôi rất ngoan ngoãn đặt hai tay ngay ngắn, chớp chớp mắt với Kỳ Xuyên: “Em ngủ rất ngoan, anh đừng lo.”

Kỳ Xuyên dùng ánh mắt đào hoa liếc tôi một cái, là ảo giác sao, khóe miệng thiếu gia này hình như hơi cong lên!

“Ừm, tư thế ngủ ngoan đến mức lúc tỉnh dậy là bò vào lòng người khác.”

Khỉ thật! Tôi quên mất chuyện này!

Nhưng sáng hôm sau thức dậy, lương tâm thiên địa, tôi quả thật rất ngoan ngoãn. Người không ngoan là Kỳ Xuyên, vùi mặt vào hõm cổ tôi thì thôi đi, bàn tay ôm eo tôi sắp làm tôi ngạt thở đến nơi rồi.

Tôi và Kỳ Xuyên cứ thế ngầm hiểu mà ngủ chung chăn gối, khi tôi lấy hết can đảm muốn tự ngủ riêng, Kỳ Xuyên gõ cửa phòng tôi.

“Trần Tuế An, em qua đây ngủ ngay.”

Tôi phủ nhận thẳng thừng: “Em đã trưởng thành rồi, tôi muốn tự ngủ!”

Khuôn mặt lạnh như tiền của Kỳ Xuyên nhếch lên nụ cười, không cười thì không sao, nụ cười này khiến sống lưng tôi lạnh toát.

Anh dùng ngón tay chỉ vào phía sau tôi: “Trần Tuế An, phía sau em có người kìa.”

Tiếng la hét của tôi vang vọng khắp biệt thự, thế là tôi lại ngoan ngoãn đi theo Kỳ Xuyên về phòng.

Chớt tiệt, tên Kỳ Xuyên này bên trong bên ngoài không đồng nhất, thật sự là quá thâm hiểm.

19.

Nhưng phải nói là, ngủ cùng Kỳ Xuyên, chất lượng giấc ngủ của tôi cũng tăng lên. Sáng nào dậy sớm cũng được ngắm thần nhan của mỹ nam, còn gì hạnh phúc bằng.

Hơn nữa hôm nay trước khi Kỳ Xuyên đi công ty, lại nói với tôi: “Tối nay công ty có hợp đồng cần đàm phán, bữa tối không cần đợi anh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/truc-ma-lac-hy/chuong-5.html.]

Tôi mở to mắt, cười hì hì nhìn Kỳ Xuyên: “Anh đang báo cáo với em đấy à?”

Kỳ Xuyên hiếm hoi không phủ nhận. Lòng tôi vui sướng khôn tả.

Cả ngày hôm đó, tôi trải qua không thể suôn sẻ hơn. Chín giờ tối Kỳ Xuyên gửi cho tôi tin nhắn đầu tiên trong lịch sử: “Anh sẽ về rất muộn. Đừng đợi anh, ngủ trước đi.”

Thật không thể tin nổi, tảng băng lớn Kỳ Xuyên này cũng bị sức hấp dẫn của tôi khuất phục rồi. Trong chưa đầy một ngày, Kỳ Xuyên lại báo cáo với tôi hai lần! Đáng chúc mừng nha!

Tôi vốn định đợi Kỳ Xuyên, nhưng mười hai giờ, Kỳ Xuyên vẫn chưa về nhà, tôi cũng ngủ thiếp đi.

20.

Một giờ sáng, tôi bị chuông điện thoại đ.á.n.h thức, màn hình hiển thị là số lạ, tôi lập tức nổi trận lôi đình, bắt máy không cho đối phương một chút thời gian thở dốc.

“Không mua bảo hiểm không làm thẻ! Không mua nhà không mua xe! Chồng tôi có tiền!”

Đầu dây bên kia im lặng như nước, tôi vừa định cúp máy, đối phương lại ấp úng mở lời: “Phu nhân, tôi là tài xế Từ…”

Hả? Tài xế Từ? Hình như là tài xế của Kỳ Xuyên.

Tôi cười ngượng nghịu: “Xin lỗi tài xế Từ, tôi thường như vậy khi bị đ.á.n.h thức. Có chuyện gì không tài xế Từ?”

“Tổng giám đốc Kỳ say rượu rồi, phu nhân có thể xuống lầu đỡ ngài ấy một chút không ạ?”

Tôi khoác áo ngoài xuống lầu, đón Kỳ Xuyên vào nhà ở cửa. Đây là uống bao nhiêu rồi, mùi rượu xộc lên mũi, xem ra hôm nay gặp phải một bên đối tác khó nhằn rồi.

Vừa bước vào tiền sảnh, Kỳ Xuyên thẳng người dậy nhìn tôi: “Tuế An…”

“Em đây.”

Vừa dứt lời, Kỳ Xuyên nhào tới, anh ôm lấy tôi, tay nâng gáy tôi, môi chạm môi khiến tôi trợn tròn mắt.

Kỳ Xuyên đang hôn tôi sao?!!

Hơn nữa anh hôn rất nghiêm túc, rất thành kính, mùi rượu mạnh truyền từ đầu lưỡi anh sang tôi, như thể cả tâm hồn và cơ thể tôi cũng bị đốt cháy theo.

“Khụ khụ...!”

Tôi không nhịn được rụt đầu lại ho, người đàn ông này hoàn toàn không cho người khác thời gian thở gì hết!

Thấy tôi rút lui, Kỳ Xuyên thoáng chốc trở nên đáng thương, giống như chú ch.ó hoang dưới lầu, ngoan ngoãn vùi mặt vào hõm cổ tôi.

Anh còn dùng giọng điệu tủi thân tố cáo: “Tuế An không thích anh sao?”

Trời ơi! Ai mà giữ được bình tĩnh cho nổi chứ! Sự khác biệt của Kỳ Xuyên quá lớn rồi!

Tôi liên tục lắc đầu: “Ai không thích trai đẹp thì đầu óc có vấn đề.”

“Vậy em chỉ thích mặt của anh thôi sao…”

“Và cả tiền nữa.”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trúc Mã Lạc Hỷ
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...