Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trúc Mã Lạc Hỷ

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

24.

Tôi nằm cạnh Kỳ Xuyên, đang suy nghĩ còn một chuyện có nên hỏi cho rõ ràng không.

“Kỳ Xuyên?”

“Sao vậy?”

Tôi nằm nghiêng về phía Kỳ Xuyên: “Anh thật sự không nhớ chuyện hôm qua sao?”

Kỳ Xuyên quay đầu nhìn tôi: “Không nhớ.”

Tôi thở dài. Quay người đi, rồi lại quay lại, chớp chớp mắt về phía Kỳ Xuyên: “Thật sự không nhớ sao?”

Thấy Kỳ Xuyên chậm rãi gật đầu, trái tim tôi cuối cùng cũng tan vỡ.

Không được! Tại sao chứ! Tại sao anh hôn xong lại có thể quên! Tại sao chỉ có mình tôi quan tâm!

Tôi đột nhiên ngồi dậy, nhắm thẳng vào miệng Kỳ Xuyên. Tôi trực tiếp nhắm mắt áp sát vào, tôi vốn chỉ muốn thử một chút, kết quả Kỳ Xuyên lập tức giữ lấy gáy tôi, biến cái hôn bình thường trở thành nụ hôn sâu hơn.

Cho đến khi mắt tôi dần dần mơ màng, dần dần không thở được, Kỳ Xuyên mới buông tôi ra.

Tôi bị thiếu oxy hít thở sâu ở một bên, Kỳ Xuyên lại thong dong tỏ ra rất hứng thú nhìn tôi ở bên cạnh, đôi mắt đào hoa kia cong lên không biết phải diễn tả sao!

“Anh bảo anh không nhớ mà!”

Tôi hét lên.

Kỳ Xuyên đúng là tên thâm hiểm !

“Lừa em đấy.”

25.

Tôi siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m đ.ấ.m vào n.g.ự.c Kỳ Xuyên, anh cũng không né tránh mặc cho tôi xả giận.

Tôi hất tay, ngả người về phía sau, mang khí chất Nữ vương: “Kỳ Xuyên, anh tốt nhất nên nói rõ ràng cho em.”

Nào ngờ Kỳ Xuyên trực tiếp xuống giường rời khỏi phòng, vài phút sau quay lại, trên tay cầm thêm một quyển sổ tay, anh ta đưa sổ cho tôi.

Tôi không hiểu gì mở ra xem, hả? Sao toàn là ảnh tôi vậy.

Từ ảnh lúc còn nhỏ, cho đến ảnh thời trung học, cuốn sổ tay này dán đầy ảnh. Ngoài việc ảnh hơi ngả vàng thì nhìn chung vẫn được bảo quản rất tốt.

Ngay cả những mẩu giấy nhỏ tôi viết trong thời gian đi học, cũng đều ở trên đó.

Lật đến mấy trang cuối, chữ viết của Kỳ Xuyên mạnh mẽ dứt khoát:

“Duy nhất một mình em.”

“Gia đình.”

“Cầu nguyện Tuế An mãi mãi bình an.”

Thời gian ký tên là lúc Kỳ Xuyên đi du học nước ngoài.

Mắt tôi đỏ hoe: “Vậy ra anh thích em từ lâu rồi, đúng không?”

Lòng bàn tay Kỳ Xuyên áp lên mặt tôi, đầu ngón tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt tôi. Anh ta thẳng thắn gật đầu, thừa nhận: “Đúng vậy. Luôn thầm yêu em.”

Tôi chưa bao giờ nghĩ chuyện thầm yêu lại xảy ra với mình, tôi luôn nghĩ, giả sử tôi và Kỳ Xuyên có tình cảm, thì cũng phải là cưới trước yêu sau. Nhưng từ góc nhìn của Kỳ Xuyên, đây quả thực là thầm yêu thành sự thật, đạt được ước nguyện.

Tôi nhào vào lòng Kỳ Xuyên, Kỳ Xuyên ôm lấy eo tôi: “Thế nếu em không chia tay thì sao?”

Kỳ Xuyên xoa xoa lưng tôi, mở lời hơi khàn: “Anh sẽ đợi. Chỉ cần em chia tay, anh sẽ lừa em về nhà.”

May mắn là Kỳ Xuyên đã đợi được.

Dưới sự hỗ trợ của bầu không khí, tôi và Kỳ Xuyên lại hôn nhau, nụ hôn lần này sâu hơn và chân thật hơn bất kỳ lần nào. Bởi vì cả hai đều có tình cảm với đối phương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/truc-ma-lac-hy/chuong-7.html.]

Ánh đèn chiếu xuống, nụ hôn rơi trên xương quai xanh: “Được không?”

“Được…”

26.

Ngày hôm sau, tôi và Kỳ Xuyên ngủ đến tận trưa mới dậy, tôi cảm thấy cơ thể như sắp rã rời, trên người đầy vết bầm.

Nhưng Kỳ Xuyên trông lại rất sảng khoái, anh cười hôn lên trán tôi: “Chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng…”

Tôi nói không còn chút sức lực.

Hai người chúng tôi quấn quýt đến tận chiều, sau đó bị phá vỡ bởi một cuộc điện thoại của tôi.

“Alo, bố à.”

“Tuế An, tối nay đưa Kỳ Xuyên về nhà ăn cơm. Bố có việc cần bàn với hai đứa.”

Tôi bật loa ngoài, rồi đồng ý ngay.

27.

Buổi tối tôi và Kỳ Xuyên về nhà ăn cơm, bố mẹ tôi vô cùng niềm nở, trên bàn ăn cứ cười lấy lòng Kỳ Xuyên.

“Kỳ Xuyên à, cổ phiếu công ty bố bị giảm mạnh quá. Con có thể giúp đỡ một chút không?”

Tôi nghe thấy, họ tìm Kỳ Xuyên đến để dọn dẹp bãi chiến trường, công ty đó trước đây nhờ có Lâm Gia chống lưng mới khá hơn một chút. Bây giờ Lâm Gia rút vốn, cổ phiếu công ty rớt giá là chuyện quá đỗi bình thường.

“Bố, cổ phiếu công ty bố vốn dĩ không được đẹp. Nếu Kỳ Xuyên giúp đỡ, e rằng sẽ lỗ vốn, không có lợi nhuận đâu.”

Lời tôi vừa nói ra, bố mẹ tôi liền liếc xéo: “Trần Tuế An, đừng tưởng bám được cành cao mà thay đổi tính nết. Con mãi mãi là người nhà họ Trần, lấy chồng rồi cũng phải lo nghĩ cho gia đình bên mẹ đẻ.”

Ha, con gái là công cụ trên thương trường danh lợi sao?

Tôi vừa định cãi lại, tay tôi liền bị Kỳ Xuyên nắm lấy.

Giây tiếp theo, Kỳ Xuyên nói không nhanh không chậm: “Bố mẹ, con nhớ công ty con đã đầu tư ba mươi triệu đúng không? Đối với công ty cũ có kinh nghiệm có kỹ thuật, ba mươi triệu đủ để vực dậy rồi. Không vực dậy được chứng tỏ sẽ bị thị trường đào thải.”

Mặt bố tôi nghẹn lại, ba mươi triệu quả thực đã mất trắng, công ty giờ chỉ còn đang hấp hối mà thôi.

“Bố đã gả con gái cho con rồi, chút chuyện này con phải giúp đỡ bố chứ.”

“Tuế An bây giờ là vợ con, con chỉ cần nuôi cô ấy là được.”

Kỳ Xuyên mặt mày đen sạm trả lời, sau đó, tôi bị Kỳ Xuyên kéo đứng dậy, rời khỏi bàn ăn ngay lập tức.

Rời khỏi Hồng Môn Yến, tôi thấy nhẹ nhõm cả người.

“Kỳ Xuyên, anh bá đạo quá.” Tôi cười nói.

Kỳ Xuyên bóp bóp tay tôi, coi như là lời đáp lại.

Tôi nhún vai, cảm xúc khó tả: “Bố em phá sản, em có phải sẽ không còn nhà nữa không?”

Kỳ Xuyên liếc tôi một cái, kéo tôi đi về phía trước, miệng trả lời: “Tuế An, về nhà thôi.”

28.

Gia đình được tạo nên cùng người mình yêu, mới được gọi là nhà.

Cầu cho Tuế An mãi mãi bình an.

Cầu cho Kỳ Xuyên hạnh phúc dài lâu.

[Hết]

Đừng quên theo dõi tui để đọc nhiều truyện hay nha, mãi iu <3

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trúc Mã Lạc Hỷ
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...