Xuân Di Các.
Nơi đó rất xa Càn Thanh Cung của Hoàng thượng, cách hai canh giờ đường. Ngày đông gió to trời tuyết liên miên, ít người lui tới nơi hẻo lánh ấy.
Hoàng hậu quả nhiên không hiền lành như vẻ bề ngoài.
Bà ta sợ gương mặt của cố nhân này.
Cho dù khuôn mặt này chỉ mọc trên người một cung nữ hèn mọn thấp kém, không quyền không thế, bà ta cũng không dám lơ là chút nào, ý đồ vùi dập ta trong bức tường cung điện cao vời vợi.
Năm xưa, khi Tĩnh An Hoàng hậu bệnh nặng, Hứa Niệm Phúc đã chăm sóc không rời. Bà ta thậm chí còn cầu xin ông trời, nguyện ý lấy thân mình gánh bệnh thay Hoàng hậu.
Tình tỷ muội sâu đậm này, đã được Hoàng thượng nhìn thấy.
Chính vì thế, bà ta mới có thể từ một vị Tần trực tiếp trở thành Kế Hậu, nhi t.ử nàng ta cũng thuận lý thành chương trở thành Thái tử.
Thẩm Nguyệt Giảo chính là quý nhân trong vận mệnh của bà ta.
Nhìn thấy khuôn mặt này, lẽ ra phải vui mừng mới đúng.
Bà ta lại đang sợ hãi điều gì?
......
Hà Ngộ không chịu nói cho ta biết.
Ông ta nắm giữ quyền lực Tư Lễ Giám nhiều năm, uy lực áp đặt ngày càng nặng. Dù cho lời nói nhỏ nhẹ cũng mang theo vẻ sắc lạnh:
“Bạch Quý nhân, làm việc trong cung cần thận trọng, chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi nhiều. Một khi đã biết, có lẽ chỉ có một con đường c.h.ế.t.”
“Ngươi là do ta một tay nâng đỡ lên, điều quan trọng là phải nghe lời.”
Để trấn an ta, ông ta lại nói:
“Thái t.ử đột ngột ban cho ngươi ốc vẽ mày, quả thực là để giận dỗi với Chu Mi Thọ. Nhưng ngươi có từng nghĩ chưa, tôn quý như Thái tử, làm sao biết được trong hoán y cục có một người như ngươi?”
Thái t.ử và ta cách biệt tựa như mây và bùn, chưa từng gặp mặt.
Cung nữ nhiều như mây, vì sao hắn ta nhất định phải lấy ta làm cái cớ?
Hà Ngộ cười mỉa mai:
“Đương nhiên là Hoàng hậu nói cho hắn biết.”
Hoàng hậu không thích Chu Mi Thọ, bèn nói với Thái t.ử rằng, Thái t.ử một nước phải coi trọng con nối dòng, cung nữ hoán y cục đều khỏe mạnh, dễ nuôi đẻ, đặc biệt có một người lông mày dài như liễu, tên là Bạch Chỉ, nhìn là thấy có phúc khí.
Thái t.ử vẫn chưa chịu thành thân, chỉ vì muốn đợi Chu Mi Thọ mãn hạn nữ quan để cưới ả làm Thái t.ử Phi.
Hắn ta phản cảm với đề nghị của Hoàng hậu.
Để chọc giận Hoàng hậu, cũng để chọc giận Chu Mi Thọ, Thái t.ử vẫn thân hành đến hoán y cục, ban ra hộp ốc vẽ mày đã đẩy ta xuống địa ngục kia.
Ta c.h.ế.t rồi.
Hoàng hậu Hứa Niệm Phúc rất hài lòng.
Thái t.ử và Chu Mi Thọ cũng quay lại với nhau.
Dùng một cái mạng hèn của ta, khiến mấy người tôn quý nhất đế quốc này toại nguyện, dường như rất viên mãn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/truyen-ve-cung-nu-bach-chi/chuong-2.html.]
Thế nhưng, bọn họ ngồi trên đài cao đã lâu, dường như quên mất rằng, nước có thể nâng thuyền, cũng có thể lật thuyền.
Ba người này, ta sẽ không buông tha một ai.
......
Hoàng hậu và Dung Phi đều phái cung nhân, cưỡng ép giúp ta dọn đồ.
“Cũng không xem mình là phân vị gì, có xứng dùng những thứ tốt này sao!”
“Xuất thân là cung nữ hoán y cục, còn hèn hạ hơn cả bọn ta.”
Cung nhân phần lớn là kẻ xu nịnh, thấy ta bị Hoàng hậu khinh rẻ, liền lục lọi châu báu trang sức trong rương, giấu vào tay áo.
Ta yên lặng đứng đó, xoay xoay một chiếc trâm cài hoa phật thủ màu xanh biếc trong tay.
Hà Ngộ từng dặn dò ta:
“Mọi chuyện lấy chữ nhẫn làm đầu.”
“Nhẫn một lúc, sóng yên biển lặng.”
“Đợi ngươi lên được ngôi cao, mọi sự khinh rẻ đều chỉ là mây bay thoáng qua.”
Nhẫn ư?
Nhẫn một lúc, lùi một bước, Hứa Niệm Phúc sẽ được đà lấn tới giẫm lên, cho đến khi giẫm ta vào bụi trần, giẫm thành mây bay thoáng qua.
Nhẫn một lúc, chính là nhẫn một đời.
Tuổi xuân dễ trôi qua, quân ân khó lường.
Ta không nhẫn nổi.
Chiếc trâm hoa phật thủ là trân phẩm trong kho riêng của Hoàng đế. Ngọc xanh biếc to bằng quả trứng bồ câu cùng minh châu Nam Hải to bằng đầu ngón tay, dưới ánh nắng chiếu vào, lấp lánh rực rỡ.
Cung nữ Hỉ Thước của Dung Phi mắt tinh, lớn tiếng nói: “Bạch Quý nhân, đưa đây ta xem.”
Nàng ta bước chân cực nhanh, chụp lấy để đoạt.
Ngọc xanh của chiếc trâm đã bị Hỉ Thước nắm trọn trong tay. Năm ngón tay của nàng ta khép lại, cười tham lam và đắc ý.
Ta không tránh không né, ngược lại còn tiến thêm một bước.
Đuôi trâm như thanh kiếm, đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c ta. Tiếng vải lụa và da thịt bị rách sột soạt trong chốc lát.
Máu tươi trào ra.
Hỉ Thước sợ hãi, phát ra tiếng kêu thét chói tai:
“Á— Ta không động vào nàng ta, ta không động vào nàng ta…”
Đám cung nhân luống cuống chân tay chạy tới.
Trời đất u u ám ám.
Quá ồn ào.
Ta dứt khoát nhắm mắt ngã xuống.
Mỗi bước mỗi xa
--------------------------------------------------