Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Truyện Về Cung Nữ Bạch Chỉ

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thật ra, đó là bồ câu do Chu Mi Thọ nuôi.

Chu Mi Thọ từ nhỏ đã vào cung, giữ chức nữ quan thân cận của Thái tử, ả ở trong nhà là tiểu thư cưng chiều trong nhà, sau khi vào cung không được gặp người thân, chỉ trong các lễ tiết lớn mới được đi theo Thái tử, từ xa nhìn thấy phụ mẫu được một lần.

Giống như ta, ả cũng rất nhớ nhà.

Thái t.ử bèn cho phép ả nuôi bồ câu đưa tin, thường xuyên viết thư về nhà. Trong thư đương nhiên tâm sự chuyện gần đây, đôi khi còn tiết lộ một số tin mật của Hoàng thất nghe được từ Thái tử, để mưu lợi cho phụ huynh.

Thái t.ử yêu ả, làm nũng một cái là liền không bận tâm chuyện này.

Nhưng Hoàng đế thì không giống.

Long ỷ ngự trị trên điện cao, Miện lưu* che khuất khuôn mặt Đế vương, tâm tư của y không ai dám phỏng đoán, cũng không ai có thể đoán.

*miện lưu: mũ vua có chuỗi hạt rủ xuống.

Hoàng đế ra lệnh người bắt con bồ câu đưa tin, trên vòng chân có buộc một mẩu giấy nhỏ.

Mở ra, là nét bút trâm hoa tiểu khải của Chu Mi Thọ:

[Vị trí Lại bộ Thượng thư đang trống, phụ thân có thể dâng tấu, tự xin rời kinh nhậm chức bên ngoài, Hoàng thượng nhất định sẽ nghĩ phụ thân không màng danh lợi, mới dám ban cho thiên quan Lại Bộ*.]

*Lại Bộ là cơ quan quan lại trung ương phụ trách việc tuyển chọn và bổ nhiệm các quan viên văn chức thời cổ đại (được mệnh danh là Thiên Quan), đến thời Đường quyền quản lý khoa cử được chuyển giao cho Lễ Bộ.

Hay cho một chiêu vờ thả lại bắt.

Lấy lui làm tiến.

Dễ dàng thu về chức Lễ bộ Thượng thư, cùng tiếng thơm không màng danh lợi.

Đùa giỡn Hoàng đế trong lòng bàn tay.

Y nhìn thấy sao có thể không tức giận.

Hoàng đế lập tức đập vỡ bình hoa bên tay, sắc mặt âm trầm:

“Đồ hỗn xược!”

“Cha con Chu gia thật có bản lĩnh, lừa gạt được Thái t.ử đến bây giờ không chịu cưới vợ, công khai rõ ràng tính kế luôn cả Trẫm.”

“Trong cung không thể chứa chấp kẻ gian xảo.”

Đây mới chỉ là bắt được một lần.

Những lần bồ câu đưa tin qua lại trước đây, đã tiết lộ bao nhiêu bí mật trong cung, coi y, vị Hoàng đế này là thứ gì!

Càng huống chi, ta còn rụt rè bổ sung thêm một câu:

“Khi tần thiếp đến Cung Khôn Ninh thỉnh an, cũng thấy bồ câu. Hoàng hậu nương nương nói, ngài ấy đã từng cho Thái t.ử điện hạ điều tra qua, đây chỉ là bồ câu hoang không người nuôi dưỡng, bay từ bên ngoài vào, không cần lo lắng.”

Hoàng hậu và Thái tử, biết rõ chuyện Chu gia đùa giỡn thánh tâm, nhưng lại dung túng thêm.

Một người bất trung, một người bất hiếu.

Đều ôm lấy một mưu đồ xấu xa.

Thiên gia không có cha con, Đế vương vốn đa nghi, lòng tin hiếm hoi của Hoàng đế cứ thế bị Hoàng hậu và Thái t.ử đ.á.n.h tan nát, y làm sao chịu nổi sự sỉ nhục này?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/truyen-ve-cung-nu-bach-chi/chuong-4.html.]

Trên bàn gỗ t.ử đàn, Hoàng đế siết chặt tay, hơi hơi run rẩy, giận không hề nhẹ.

Ngoại thích can chính, từ xưa đã là đại kỵ của Đế vương.

Lâu sau, trong mắt y hiện lên vẻ lạnh lẽo, ra lệnh cho Hà Ngộ:

“Đông Cung, ban lụa trắng.”

Y muốn ban c.h.ế.t Chu Mi Thọ.

Những hoa văn rồng cuộc bằng chỉ vàng bạc trên vai y khẽ run, mắt rồng trợn trừng, dưới ánh đèn mờ vàng càng thêm hung tợn và uy nghiêm, Đế vương lạnh giọng nói:

“Lệnh cho Đông Xưởng, bí mật điều tra Hoàng hậu… Và cả Thái tử.”

Mỗi bước mỗi xa

......

Chu Mi Thọ không chịu c.h.ế.t.

Thái t.ử cũng không cho ả c.h.ế.t.

Hắn ta cắt đứt lụa trắng, xông đến ngoài cửa Càn Thanh Cung, thẳng tắp quỳ gối ở đó.

Gió tuyết mịt mù, kéo lấy âm thanh của Thái t.ử ra rất dài.

Như tiếng gầm thét:

“Phụ hoàng, Mi Nhi hầu hạ nhi thần nhiều năm, không có công lao cũng có khổ lao. Phải chăng ngài nghe lời gièm pha của tiểu nhân, mới muốn ban c.h.ế.t Mi Nhi?

“Cầu xin ngài tra rõ, chuyện bồ câu đưa tin là lỗi của nhi thần, bồ câu cũng là do nhi thần nuôi, không liên quan gì đến Mi Nhi, ngài muốn phạt thì cứ phạt nhi thần đi.”

Nhà Đế vương lại xuất hiện nhiều kẻ si tình đến vậy.

Một người là Hoàng đế.

Một người là Thái tử.

Nghe những lời này, Hoàng đế không những không cảm thông, ngược lại giận tím mặt, y xoa xoa chiếc ban chỉ trên tay, tháo xuống và ném vào lư hương.

Đó là món quà Hoàng hậu Hứa Niệm Phúc tặng.

Bây giờ.

Dấy lên vạn phần nghi ngờ cùng ghê tởm.

Nghe lời gièm pha của tiểu nhân, chẳng phải đang nói Hoàng đế ngu muội hay sao?

Vì một nữ nhân, phải trái đúng sai, giáo dưỡng trữ quân đều quăng ra sau đầu, chẳng phải là phế vật ư?

Mạo hiểm gió tuyết quỳ trước Càn Thanh Cung, chẳng phải là bức cung sao?

Một Thái t.ử như vậy, chỉ vì t.ử bằng mẫu quý*, vừa sinh ra đã là Trữ quân, lớn lên không lo không nghĩ, bị một nữ quan lừa gạt xoay vòng. Không nhìn thấu dã tâm muông thú của Chu gia… Một Trữ quân như vậy, có xứng với ngôi vua không?

*tử bằng mẫu quý: con quý nhờ mẹ.

Hoàng đế lần đầu tiên nghi ngờ quyết định của mình.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Truyện Về Cung Nữ Bạch Chỉ
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...