Ngu Vương là một người thông minh.
Hà Ngộ bảo hắn ta đ.á.n.h ch.ó rơi xuống nước, mau chóng tìm các đại thần ở triều đình hạch tội Thái t.ử mấy bản tấu, vạch trần những chuyện hoang đường Thái t.ử đã làm.
Mỗi bước mỗi xa
“Bao che cho phụ t.ử Chu gia buôn bán với Hung Nô, dung túng tông thân Chu gia đ.á.n.h c.h.ế.t người trên phố, cưỡng đoạt dân nữ… Điện hạ, từng việc từng việc đều có thể dùng!” Hà Ngộ sốt ruột.
Ngu Vương lại bình tĩnh uống trà:
“Đại đương, Cô biết ngươi suy nghĩ cho đại nghiệp.”
“Nhưng Phụ hoàng hẳn là không muốn thấy huynh đệ bọn ta xích mích, những điều chúng ta biết, chẳng lẽ Đông Xưởng, Tây Xưởng và Cẩm Y Vệ không biết sao? Chẳng lẽ Phụ hoàng không biết sao?
“Bây giờ vững vàng trận địa, mới có thể khiến Phụ hoàng an tâm.”
Không tranh là tranh.
Tranh là không tranh.
Hắn ta quả là một người thông minh hiếm có.
.......
Hoàng hậu Hứa Niệm Phúc cũng là một nữ nhân thông minh, bà ta không gây gổ cãi vã với Hoàng đế, cũng không trách móc sự bạc bẽo của y.
Chỉ một lòng an ủi Thái tử, dạy hắn ta nhẫn nại.
Thái t.ử là điểm yếu duy nhất của bà ta.
Chu Mi Thọ c.h.ế.t rồi, Thái t.ử mất trí, lòng người đại loạn.
Hắn ta thậm chí đêm khuya tập hợp Thân Vệ của Thái t.ử — Hắc Giáp Quân, chuẩn bị lén lút đột nhập Đông Tây Lục Cung để g.i.ế.c ta.
Hà Ngộ không thông báo cho ta, ngược lại còn bảo ta tối hôm đó đến Mai Viên hái hoa, cắm vào bình cho Hoàng đế.
Đến bước này, Hoàng hậu Hứa Niệm Phúc và Thái t.ử đã mất thế, việc phế lập chỉ còn trong gang tấc, mà Ngu Vương tiền đồ sáng lạng, không cần sự giúp đỡ của quân cờ không nghe lời là ta nữa.
Đối với Hà Ngộ mà nói, ta c.h.ế.t — là kết cục tốt nhất.
Ta c.h.ế.t, Hoàng đế lại mất đi Thẩm Nguyệt Giảo, giữa y và Hứa Niệm Phúc, không còn tình nghĩa nào có thể xoay chuyển.
Thái t.ử tất sẽ bị phế.
Ngu Vương thượng vị.
Mọi thứ đều phải nói là hoàn hảo.
Nhưng ông ta đã tính sót một khâu — Ngu Vương.
Chạng vạng hôm đó, Ngu Vương đến thỉnh an Hoàng đế, khi hắn ta quỳ trên đất, tay đã dán một mẩu giấy lên t.h.ả.m nhung.
Hắn ta đứng dậy, theo Hoàng đế đến hậu điện uống trà.
Ta vô tình bước qua, đính mẩu giấy đó vào giày rồi mang đi.
Trên đó viết:
[Đừng đến Mai Viên.]
Ta cười.
Hà Ngộ muốn g.i.ế.c ta.
Ngu Vương muốn cứu ta.
Hai người cũng không phải cùng một khối sắt thép.
.......
Lần đầu gặp Ngu Vương, ta đã biết, hắn không thể dung thứ cho Hà Ngộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/truyen-ve-cung-nu-bach-chi/chuong-7.html.]
Hắn ta là người quá quân t.ử chính trực.
Giữ lễ, cố chấp.
Năm xưa, hắn ta chỉ vì không biết tùy cơ ứng biến, không biết đến trước mặt Hoàng đế khóc lóc cầu tình, nên mới bị phái đi đồn trú biên cương.
Bây giờ, cho dù ta chỉ là một Tần vị, hắn ta cũng phải hành đại lễ với ta một cách nghiêm túc. Đôi mắt phượng rất giống Hoàng đế kia, không chứa đựng sự tìm tòi sâu sắc, mà là luân lý cương thường, lễ nghĩa liêm sỉ.
Hắn ta câu nệ bước đi, hành lễ, nghị sự, chủ động đặt mình dưới sự ràng buộc của lễ nghi.
Người được Tĩnh An Hoàng hậu Thẩm Nguyệt Giảo dạy dỗ, quả nhiên là một Trữ quân quy củ chuẩn mực.
Tốt hơn nhiều so với Thái t.ử bị Hứa Niệm Phúc nuông chiều quá mức.
Chỉ là, người như Ngu Vương, cứng nhắc giữ gìn lễ pháp.
Hắn ta không hiểu về tình ái.
Cũng như hắn ta không hiểu tình cảm của Hà Ngộ dành cho Tĩnh An Hoàng hậu.
Trong mắt hắn ta, một thái giám nảy sinh thứ tình cảm lén lút như vậy đối với Mẫu hậu mà hắn ta kính yêu, là một sự sỉ nhục đối với Mẫu hậu.
Hắn ta ghét Hà Ngộ.
Hắn ta không thể chịu đựng Mẫu hậu bị vấy bẩn.
Hắn ta chủ động tìm ta:
“Buổi tối, Cô sẽ để Hà Ngộ đến Mai Viên đón ngươi. Ngươi cứ ở Càn Thanh Cung, không cần ra ngoài.”
“Trân Tần nương nương, Cô có thể đảm bảo, vĩnh viễn không g.i.ế.c ngươi.”
“Cô sẽ không ra tay g.i.ế.c một người giống Mẫu hậu, cũng sẽ không để người khác hại c.h.ế.t ngươi.”
Đây là lời hứa của hắn ta dành cho ta.
Hắn ta muốn mượn tay Thái tử, g.i.ế.c c.h.ế.t Hà Ngộ.
.......
Hoàng hôn buông xuống.
Trên con đường nhỏ giữa tường đỏ, các tiểu thái giám bưng nến dầu thắp đèn.
Gió thổi khiến ánh nến chập chờn.
Hà Ngộ mặc áo bào đỏ thẫm, đi giữa hàng lửa ngoằn ngoèo này, bước chân của ông ta nhẹ nhàng, dẫm lên một vệt sáng xanh mờ ảo, đi về phía số mệnh của ông ta.
Ta ngồi sau rèm trướng, yên lặng luyện chữ.
Nói ra, Hà Ngộ đã hại ta hai lần.
Lần thứ nhất, Hoàng hậu Hứa Niệm Phúc có thể biết đến sự tồn tại của ta, hoàn toàn là nhờ Hà Ngộ. Là ông ta cố ý muốn khiến hậu cung yên bình này nổi sóng gió, muốn Hứa Niệm Phúc tự rối loạn.
Vì thế, ông ta đã sắp xếp cung nữ hoán y cục đến giúp việc trong tiệc mừng thọ của Hoàng hậu, mà ta, vừa lúc bưng chén rượu, bước vào trong ánh mắt hoảng loạn của Hứa Niệm Phúc. Sau đó, bà ta đã mượn cớ Thái t.ử và Chu Mi Thọ cãi nhau, cố gắng trừ khử ta.
Kẻ khởi xướng, kỳ thực là Hà Ngộ.
Một ý niệm của ông ta, đã hủy hoại cả đời ta.
Lần thứ hai, chính là tối nay, ông ta muốn lừa ta đến Mai Viên tìm c.h.ế.t. Bây giờ, ông ta đang bước đi nhẹ nhàng chuẩn bị thu xác cho ta, nhưng không biết nghênh đón ông ta, lại là ngày c.h.ế.t của chính ông ta.
Ta thở dài.
Hà Ngộ c.h.ế.t đi, phụ mẫu và Thất lang của ta, cuối cùng cũng được tự do.
Nếu họ biết ta đã nhuốm nhiều m.á.u đến vậy, sẽ không trách ta, chỉ sẽ đau lòng cho ta — Hoàng cung ăn thịt người này đã ép một đứa con gái ngay cả kiến cũng sợ, phải từng bước cẩn trọng, từng bước g.i.ế.c người.
Để tự bảo vệ mình, ta không còn cách nào khác.
--------------------------------------------------