Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Truyện Về Cung Nữ Bạch Chỉ

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi tỉnh lại, đập vào mắt ta là sắc màu vàng rực.

Trong hoa văn phi long hải thủy vàng bạc xen kẽ, Hoàng đế chống tay, nghiêng mình dựa vào đầu giường đọc tấu chương.

Đây là Càn Thanh Cung.

Ta l.i.ế.m đôi môi khô khốc:

“Nước…”

Hoàng đế vội vàng vứt tấu chương, bưng chén trà nóng bên cạnh:

“Chỉ nhi, nàng tỉnh rồi.”

Nỗi lo lắng trong đôi mắt ấy, dày đặc như màn đêm ngoài cửa sổ, không thể xua tan.

Y đang lo lắng cho “Thẩm Nguyệt Giảo” đã mất đi lại tìm về.

Khoảnh khắc ta đ.â.m vào chiếc trâm, ta đang đ.á.n.h cược, rằng y không thể chịu đựng được nỗi đau mất đi người yêu lần nữa.

Vật không thể có được khi còn trẻ, rốt cuộc sẽ trói buộc cả đời.

Ta đã cược thắng.

Hoàng đế thương xót xoa đầu ta: “Dung Phi lòng dạ hẹp hòi, sai cung nữ mưu hại nàng. Trẫm đã giáng nàng ta xuống làm Đáp Ứng mạt đẳng rồi.”

Tình ý sâu nặng đến thế, quả thật vừa yêu vừa hối hận.

Ta lộ vẻ cảm động, nhưng bỗng nhiên đứng dậy khỏi giường, cung kính quỳ trước mặt y.

Khi ngẩng đầu, hai mắt ta đẫm lệ.

“Hoàng thượng, tần thiếp chỉ là một cung nữ hèn mọn của hoán y cục. Trước khi gặp được ngài, gày đêm cúi đầu giặt giũ, khi trời rét đậm, hai tay đông cứng sưng lên như củ cải, vừa đau vừa ngứa, như kiến c.ắ.n tim. Sau khi gặp được ngài, được ơn vua che chở, ngọc lạp kim thuần*, lụa là gấm vóc, rốt cuộc không còn phải chịu đựng cái khổ mà thiếp tưởng sẽ chịu suốt đời nữa.”

*ngọc lạp kim thuần: là một thành ngữ trong tiếng Hán, xuất phát từ tác phẩm ‘Hồng Lâu Mộng’ của Tào Tuyết Cần. Ngọc lạp chỉ loại cơm gạo thượng hạng, kim thuần thay thế cho món ăn ngon được chế biến từ rau thuẫn vùng giang nam. Thành ngữ này mượn những nguyên liệu quý giá để ẩn dụ cho sự xa hoa trong ăn uống.

“Tần thiếp chịu đại ân của ngài, vốn đã thẹn trong lòng. Hôm nay đến cung Khôn Ninh bái kiến, không biết vì sao lại khiến Hoàng hậu nương nương và Dung Phi tỷ tỷ không vui, trách tần thiếp quá dơ bẩn.”

“Tần thiếp hôm nay là cố ý tìm c.h.ế.t, không muốn vì một cung nữ hèn hạ mà khiến Hoàng hậu nương nương bất mãn, khiến ngài nảy sinh hiềm khích với Hoàng hậu nương nương và Dung Phi.”

“Cầu xin Hoàng thượng ban c.h.ế.t cho tần thiếp. Trên đường Hoàng Tuyền, có khí chất chân long thiên t.ử của ngài bảo hộ, thiếp c.h.ế.t mà không hối.”

Nói xong, ta nước mắt giàn giụa, cúi đầu sát đất.

Được thấy chân tâm của người khác, ở chốn hậu cung này khó như lên trời. Bên dưới váy áo lụa là, ai ai cũng có một trái tim thất khiếu linh lung, tính toán ân sủng, con cái nối dòng, quyền thế…

Chỉ có ta, cung nữ Bạch Chỉ, dâng ra một tấm chân tình.

Ta ngay cả mạng sống cũng đã đ.á.n.h cược.

Không tiếc thân mình, sao có thể là giả được?

Mỗi bước mỗi xa

Hoàng đế trầm ngâm một lát, ta có thể cảm nhận được trong ánh nến lập lòe, trái tim y đang nhảy múa trong ánh mắt của y, đó là nai con ngày xuân, là tuyết bay mùa đông… Chậm rãi mà kiên định trèo lên sống lưng ta.

Lời nói thật, quả nhiên là một vũ khí rất dễ dùng.

Lâu sau, y ôm ta dậy, trầm giọng nói:

“Ta sẽ bảo vệ nàng.”

“Ta sẽ không để nàng bị tổn thương nữa.”

Giữa lúc kề tai áp má, y gọi tên ái thê Giảo Giảo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/truyen-ve-cung-nu-bach-chi/chuong-3.html.]

Ta không đáp lời, chỉ dịu dàng nép trong vòng tay y.

Nhớ đến phụ mẫu và tình lang, họ vượt ngàn dặm đến đón ta, rồi lại lạc lõng mang hành lý rời đi. Đi bộ sẽ rất chậm, hiện tại trời lại đổ tuyết, lúc họ trở về quê hương phải là mùa xuân rồi, lúa mạch xanh non, liễu rủ lả lướt, nơi đó cũng có những kỷ niệm khiến ta say đắm nhất.

Chỉ là, ta bị giam cầm trong thâm cung, trở thành vũ khí sắc bén trong tay Hà Ngộ.

Hà Ngộ thủ đoạn độc ác, liệu có để họ trở về hay không?

Ta không vạch trần Hoàng đế.

Y không bận tâm khuôn mặt này là thật hay giả, chỉ để đổi lấy ký ức.

Ta cũng không bận tâm tình cảm là thật hay giả, chỉ để đổi lấy quyền thế.

Giao dịch này, rất đáng giá.

Ngày hôm sau, ta được thăng lên tước Tần, ban hiệu "Trân".

Ngụ ý – là trân bảo đã mất đi lại tìm về.

Trân bảo của Hoàng đế, làm sao có thể là thứ dơ bẩn và hèn hạ mà Hoàng hậu nói được?

Đế hậu vốn cử án tề mi, lần đầu tiên xuất hiện hiềm khích.

......

Tịnh dưỡng ở Càn Thanh Cung hơn một tháng.

Không ai quấy rầy.

Tình cảm giữa ta và Hoàng đế bình lặng như nước, lại ngọt thuần như rượu ngon.

Thời gian quả là sự sáng tạo kỳ diệu nhất.

Nó khiến người ta quên đi tất cả, và lại xây dựng lại tất cả.

Hoàng đế lại trở về làm Ngũ lang năm mười tám tuổi.

Giữa đôi lông mày vốn luôn nhíu chặt của y, tràn đầy vẻ vui mừng.

Lúc nhàn rỗi, y sẽ vẽ mày cho ta, bên dưới cửa sổ, hoa mai nhụy biếc tâm đàn đương rộ nở, ngẫu nhiên có một nắm tuyết đọng trên cành, ta đưa tay ra bắt, ốc vẽ mày kéo đỉnh mày ta ra rất dài.

Hoàng đế vòng tay ôm lấy ta, bất lực nói:

“Đừng cử động loạn.”

“Mày sẽ bị vẽ lệch.”

Ta cúi người né tránh, trong tay ôm tuyết cùng lục mai vừa rơi rụng, vo thành mấy quả cầu tuyết, nhẹ nhàng ném về phía đàn bồ câu đậu trên cây mai.

Bồ câu kêu gù gù.

Vỗ cánh bay đi.

Quả nhiên sắc mặt Hoàng đế trầm xuống:

“Càn Thanh Cung sao lại có bồ câu đưa tin?”

Con bồ câu kia vừa béo vừa lớn, chân đeo vòng, nhìn là biết là bồ câu đưa tin có người nuôi dưỡng.

Chủ nuôi chắc chắn ở trong Hoàng cung.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Truyện Về Cung Nữ Bạch Chỉ
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...