Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TÚ HÀ

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

04

Ta từ chối đại thiếu gia, và tặng hắn t.h.u.ố.c ngủ.

"Nghe thấy tiếng cào cào, là do chất lượng giấc ngủ không tốt, đêm nay chắc chắn sẽ không nghe thấy nữa."

Ta chu đáo đắp chăn cho đại thiếu gia, trong ánh mắt u oán của hắn, ta đóng cửa rời đi.

Nhưng không ngờ, đêm nay, ta cũng nghe thấy tiếng cào cào.

Tiếng đó thật đáng sợ, rõ ràng bên cạnh giường không có gì, nhưng âm thanh lại như vang lên bên tai.

Ta dũng cảm đi ra ngoài, nhưng trong sân chẳng có gì, đợi khi ta quay lại thì tiếng đó lại có, ta chỉ còn cách đi tìm Đoạn mamma.

Đoạn mama ngủ say như c.h.ế.t, ngáy như sấm, ta gõ cửa nửa khắc, mà bà vẫn không tỉnh lại.

Ta suy nghĩ một hồi, ôm chăn đi vào phòng đại thiếu gia.

Đại thiếu gia ngủ rất sâu, chỉ chiếm một góc giường trong, như thể dành chỗ sẵn cho ta vậy.

Ta nhẹ nhàng nằm xuống, dù sao hắn ngủ say như vậy, trước giờ thìn sẽ không tỉnh, chỉ cần ta rời đi sớm, hắn sẽ không phát hiện ta đã ngủ đây.

Đại thiếu gia còn thơm nữa.

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Suy nghĩ lung tung một hồi, ta ngủ thiếp đi, trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, ta dường như nghe thấy ai đó nói chuyện với ta.

Ta không nhớ rõ người đó nói gì, nhưng dường như ta đã nói: "Xã hội phong kiến mà cưới gì chứ, có phải thích chịu khổ không?"

Người đó dường như thở dài, sau đó mọi thứ trở nên im lặng.

Sáng sớm ta tỉnh dậy, suy nghĩ một hồi, lại gọi đại thiếu gia, hắn ngủ rất sâu.

Ta rất tự tin vào trình độ y học của mình, chưa đến giờ hắn tuyệt đối không thể tỉnh.

Về chuyện tối qua, chắc chắn là ta mơ, chỉ vì ta quá ham tiền.

Sáng sớm, Đoạn mama nói bà có việc phải về phủ một chuyến, bảo ta chăm sóc đại thiếu gia thật tốt.

Đại thiếu gia không khác gì hôm qua, vẫn yếu đuối không tự lo được, trời tối cũng vì sợ mà mời ta ngủ cùng.

Còn ta, nửa đêm sợ không ngủ được, lại lén vào phòng hắn.

Giống như tối qua, ta ôm chăn nằm xuống, đột nhiên nhận ra một vấn đề.

Đêm nay chưa cho đại thiếu gia uống thuốc.

Khi ta vừa tỉnh ngộ định rời đi, đại thiếu gia quả nhiên tỉnh, hắn nhìn ta ngỡ ngàng, rồi ánh mắt dần rõ ràng.

"Chào, " Ta vẫy tay với hắn, "Nô tỳ nói nô tỳ đi nhà vệ sinh nhầm chỗ, ngài có tin không?"

Ta đứng dậy định đi, đại thiếu gia đột nhiên từ phía sau ôm eo ta, thì thầm: "Đừng đi."

Đầu óc ta vang lên một tiếng ong, tim đập thình thịch.

"Bình tĩnh, Dương Chi Cận."

"Ta biết ta đang mơ." Giọng đại thiếu gia rất nhẹ, kề sát lưng ta, hơi thở cũng nhẹ nhàng, thì thầm, "Mơ cũng không tệ."

Sau khi hắn nói xong, không làm thêm động tác nào khác:

"Đại thiếu gia?"

Ta gọi hắn hai lần, không có phản hồi.

Ta quay lại nhìn hắn, cánh tay hắn vòng qua eo ta, mặt cách ta một tấc, hơi thở giao nhau, đại thiếu gia ngủ say như vậy, có một loại yếu ớt không rõ, lại kích thích cảm giác muốn bảo vệ của ta.

Ta đem cảm giác này, kết luận là do m.a.n.g t.h.a.i nên tình mẫu tử dâng trào.

05

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tu-ha/3.html.]

Ta đã mơ một giấc mơ, trong mơ có Dương Chi Cận và ta, cảnh tượng tựa như đêm hắn làm chuyện ấy với ta bốn lần.

Ta đột ngột tỉnh dậy, phát hiện ra mình đang hôn hắn.

Và ta đã hôn tỉnh hắn, bốn mắt nhìn nhau, người ngượng ngùng là ta.

Tất nhiên, không chỉ khóe miệng run rẩy, mà lòng tự tôn cũng run lên.

"Xin, xin lỗi."

Ta vắt óc nghĩ mãi, cũng không thể giải thích được.

Dương Chi Cận mặt hơi ửng hồng, nhìn ta với đôi mắt ướt át, như thể bị mê hoặc, đến khi hắn hôn lên, ta mới kịp phản ứng.

Hắn hôn rất nhẹ, dịu dàng như cơn mưa xuân, mang theo hương vị độc đáo của mùa xuân.

Không biết bao lâu trôi qua, ta tưởng rằng hắn sẽ làm chuyện ấy với ta, nhưng hắn chỉ nhẹ nhàng vuốt ve lưng ta.

"Tiểu Hà."

"Hử?"

"Vì sao ngươi không muốn về phủ với ta?"

"Không muốn làm thiếp."

Câu trả lời đơn giản, Dương Chi Cận thở dài một hơi, ôm ta vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve lưng ta.

Qua rất lâu, hắn nói:

"Xin lỗi, là ta suy nghĩ không chu toàn."

Cũng không thể trách ngươi, dù sao đêm đó ngươi cũng không thể tự chủ.

"Tiểu Hà muốn gì?"

"Bạc!" Ta trả lời dứt khoát.

"Ngươi có biết, một nữ tử mang theo hài tử sống sót ở thế gian này là vô cùng khó khăn không."

"Ta có cách chăm sóc tốt cho hài tử và bản thân." Ta nhìn Dương Chi Cận một cách nghiêm túc, "Đại thiếu gia, chúng ta là người thẳng thắn, ngài chắc chắn không thể cưới ta, mà ta không muốn làm thiếp càng không muốn làm thông phòng.

"Giải pháp tốt nhất cho việc này, là ngài cho ta một khoản tiền, ta hoàn toàn rời xa cuộc sống của ngài."

"Đây là cách giải quyết có lợi nhất cho cả hai bên."

Ta hiểu tại sao hắn lại ngạc nhiên khi ta không muốn làm thiếp, vì trong giáo d.ụ.c và kiến thức mà hắn có, hầu hết nha hoàn sẽ không từ chối làm thiếp, vì đó thực sự là một bước nhảy vượt bậc trong địa vị.

Từ người phục vụ trở thành người được phục vụ.

Dương Chi Cận nhìn ta, như đang suy nghĩ về lý do tại sao ta không muốn làm thiếp.

06

Đoạn mama đã trở về, mang theo một tin tức lớn.

Phu nhân đã chính thức bàn chuyện cưới hỏi cho đại thiếu gia, bà ta mặt mày căng thẳng nói với ta khi ta đang ngồi bên suối nướng cá.

Bà nói mãi mà ta không đáp lời, khiến bà tức giận vô cùng:

"Đợi đến khi đại thiếu gia lấy thê tử, khi tân phu nhân vào cửa, ngươi sẽ không có ngày lành mà sống nữa đâu."

Ta đưa cho Đoạn mama nửa con cá, bà không có tâm trạng ăn, ta lại ăn rất ngon:

"Đoạn mama, bà nói xem, đợi tân phu nhân vào cửa, ta có thể cầu xin nàng cho ta một khoản tiền để rời khỏi không?"

Đoạn mama chỉ vào cái bụng hơi nhô ra của ta, nói ta đang mơ mộng.

"Dương phủ là một gia đình lớn, mặc dù có con riêng là không tốt cho danh tiếng của đại thiếu gia, nhưng phu nhân đã giữ ngươi lại, nghĩa là bà ấy rất coi trọng con cháu.

"Ngươi m.a.n.g t.h.a.i đứa trẻ của nhà họ Dương, bà ấy không thể để ngươi đi."

-----

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TÚ HÀ
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...