16
Đêm này trôi qua đầy nỗi lo sợ.
Ta lo lắng cho Dương Chi Cận, sợ chàng và Thái tử không thắng nổi Trưởng công chúa, lại lo Trưởng công chúa g.i.ế.c quá nhiều người vô tội, thậm chí còn lo lắng cho cả nhà của Bá Dương Hầu.
Lưu Tiểu thư vô tội, chỉ là định hôn mà bị Trưởng công chúa bắt làm con tin để uy h.i.ế.p Dương Chi Cận.
Cuối cùng trời cũng sáng, Đông Thanh ra ngoài một lúc, nửa canh giờ sau hớn hở chạy về:
“Thắng rồi, Thái tử thắng rồi.”
“Đại thiếu gia đâu?” ta hỏi.
“Không sao, mọi người đều không sao.” Đông Thanh kích động, mắt đỏ hoe, “Ta… chúng ta về nhà xem nào, lão gia và phu nhân vẫn ở nhà.”
Ta bảo bọn họ đi nhanh, ta cũng gọi Đoạn mama và Mạch Tuệ lên.
“Cũng không biết đại thiếu gia thế nào rồi? Đao kiếm vô tình, hơn nữa, ngài ấy vẫn còn bị thương.” Đoạn mama lo lắng.
Ta cũng lo lắng, vết thương ở lưng của hắn chưa lành, đ.á.n.h nhau chắc chắn sẽ bị hạn chế.
Ta ôm Mạch Tuệ đợi, đến chiều giờ Thân, đột nhiên có người gõ cửa, ta đi mở cửa, Dương Chi Cận ngã vào.
Ta vội đỡ lấy chàng, sợ toát mồ hôi: “Dương Chi Cận, ngài… ngài sao rồi?”
“Lại bị thương.” Dương Chi Cận ôm ta, đầu tựa lên vai ta, “Lại làm phiền nàng rồi.”
Ta xử lý vết thương cũ ở lưng bị rách của chàng, lại phát hiện trên cánh tay chàng có vết thương mới, chàng nhìn ta yếu ớt.
“Vết thương này…” ta nhíu mày.
“Sao vậy?” Dương Chi Cận nhìn ta không hiểu, “Có vấn đề gì sao?”
Ta nhìn chàng, lại nhìn thanh kiếm đặt trên bàn.
“Đại thiếu gia, ta là đại phu.”
Chàng gật đầu: “Ta biết.”
“Ta còn học qua pháp y… ừm… khám nghiệm tử thi…”
Chàng vẫn không hiểu.
“Vết thương trên người, tự mình gây ra và bị người khác gây ra, có sự khác biệt.”
Vết thương trên cánh tay trái của chàng, là chàng tự mình gây ra.
Chàng định nói gì đó, nghe ta nói xong liền im lặng, giọng yếu đi vài phần:
“Tú Hà nàng xem, ta có phải sốt rồi không? Vết thương cũ ở lưng mười phần như nàng nói đã nhiễm trùng.”
Chàng nhắm mắt lại, giọng buồn bã:
“Tú Hà, ta ngủ một lát, hai ngày hai đêm rồi ta chưa ngủ rồi.”
Chàng thực sự ngủ.
Mệt mỏi thật sự là mệt mỏi, gian xảo cũng thật sự là gian xảo.
17
Hôm nay mùng tám tháng năm, ta không hỏi về hôn sự của Dương Chi Cận, nhưng Đoạn mama không nhịn được đã hỏi.
“Đã hủy rồi.”
Trong bữa ăn, Dương Chi Cận nói một cách thờ ơ.
Ta và Đoạn mama đều nhìn chàng, ta hỏi: “Lưu Tiểu thư bị Trưởng công chúa bắt làm con tin uy h.i.ế.p ngài, nàng ấy thế nào? Có ổn không?”
“Nàng lo lắng quá nhiều người rồi.
”Dương Chi Cận không hài lòng, “Ngay cả nàng ấy cũng quan tâm sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tu-ha/8.html.]
“Nàng ấy vô tội, ta quan tâm một chút, rất bình thường mà.”
“Chỉ có nàng là vô tội.” Dương Chi Cận gõ đầu ta, “Vương triều thay đổi, tất cả những người tham gia, đều không vô tội.”
Ta sau này mới biết, người mà ta gặp bên cạnh Lưu tiểu thư hôm đó, là Trưởng công chúa.
Nàng và Trưởng công chúa có quan hệ rất tốt, nghe nói là lớn lên cùng nhau.
Dương Chi Cận không nói rõ, nhưng Đoạn mama nghe ngóng được, nói Lưu tiểu thư đồng ý gả cho Dương Chi Cận, không phải vì chàng, mà vì Trưởng công chúa.
Trưởng công chúa bức cung không phải là quyết định nhất thời, nàng đã lên kế hoạch từ lâu, thậm chí cả việc Tiên đế bị bệnh, nàng cũng có phần can thiệp.
Ta khá khâm phục Trưởng công chúa, một nữ nhân, trong thế giới này có thể đạt đến mức đó, có được sự ủng hộ của nhiều triều thần như vậy, nàng ta thật xuất sắc.
Về những chuyện khác, chỉ có thể nói kẻ thắng làm vua, hoặc là vận may, hoặc là số mệnh?
“Thế Lưu tiểu thư đâu?”
“C.h.ế.t rồi.” Dương Chi Cận nói bằng giọng điệu bình thản, “Sau khi Trưởng công chúa c.h.ế.t, nàng ta ôm t.h.i t.h.ể của Trưởng công chúa tự vẫn.”
Ta càng ngạc nhiên hơn.
“Tú Hà,” Dương Chi Cận đưa tay ra cho ta, “Vết thương của ta rất đau.”
“Đau thế nào?” ta vội tới xem vết thương của chàng, chàng mô tả đủ kiểu đau, kết luận là muốn ta thổi thổi cho đỡ đau.
Ta: “…”
Cuối cùng vẫn không thắng nổi chàng, ta đành thổi thổi cho chàng ấy.
Thật là trẻ con.
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞 蘭
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ
Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
18
Dương Chi Cận lại không về nhà nữa.
Chàng cứ ở lại chỗ ta, ở trong phòng khách, thậm chí còn không đi chầu sớm.
Mỗi ngày xử lý chính sự vào buổi sáng, buổi trưa thì nằm ngủ cùng Mạch Tuệ, sau khi dậy thì lúc nào cũng quấn quít bên Mạch Tuệ và ta, nói chuyện nhiều vô kể.
Ta bảo chàng về nhà nhưng chàng không chịu, nói không thể rời xa Mạch Tuệ.
"Ta hai mươi mốt tuổi rồi, chỉ có mỗi một đứa con gái này," chàng liếc nhìn ta, "nàng không hiểu cảm giác có con khi đã lớn tuổi đâu."
Ta không nhịn được, cười chàng thật lâu.
Chàng không hề ngại ngùng, thản nhiên đi vòng quanh ta.
"Nàng muốn mở một tiệm t.h.u.ố.c không?"
Dương Chi Cận giúp ta sắp xếp thuốc, ta chuẩn bị làm một ít hương đuổi muỗi và viên t.h.u.ố.c giải nhiệt, dù sao thì chàng cũng luôn ở trong tầm mắt của ta, nên ta giao việc cho chàng làm.
"Hành nghề y cần có bằng cấp không?" ta hỏi.
"Nàng muốn là được, những việc khác cứ giao cho ta." Chàng nói nhẹ nhàng.
Ta vui mừng hẳn lên, ta muốn mở một tiệm thuốc, chỉ là chi phí quá cao, ta vẫn chưa nghiêm túc nghĩ cách thực hiện.
"Quả nhiên, có chỗ dựa thì khác hẳn."
"Bây giờ mới biết à?" chàng nhìn ta chăm chú, "Nàng có muốn suy nghĩ nghiêm túc dựa vào chỗ dựa này không?"
Ta lườm chàng một cái.
"Phu nhân sớm muộn gì cũng sẽ tìm cho chàng một mối hôn sự mới, chàng cứ dính lấy ta thế này là sao? Xem ta như ngoại thất mà nuôi à?"
Dương Chi Cận ngừng tay một lúc, lẩm bẩm:
"Không ai có thể quyết định hôn sự của ta, ngoại trừ nàng."
"Cái gì?" ta hỏi chàng.
"Rõ ràng là nàng ghét ta, chê ta, không muốn lấy ta, đừng đổ trách nhiệm lên người khác." chàng thậm chí còn tỏ ra ấm ức.
Ta nắm lấy tay chàng đang sắp xếp thuốc: "Khoan đã, nói rõ ra, ta đổ trách nhiệm lên người khác thế nào?"
-----