Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TÚ HÀ

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chiều hôm đó ta và Đoạn mama mỗi người xách hai bao bột về, không ngờ lúc đi thì đường còn thông, lúc về đã phong tỏa rồi, chúng ta vội vàng rẽ vào ngõ nhỏ.

Không ngờ còn xui xẻo hơn, trong ngõ có người đang đ.á.n.h nhau.

Một đấu sáu, sáu người mặc đồ đen, một người mặc đồ trắng.

Người mặc đồ trắng động tác rất nhanh, dùng kiếm, võ công rất cao, lạnh lùng một kiếm kết liễu, m.á.u từ cổ người áo đen phun ra nhưng hắn vẫn không dính một giọt, y phục vẫn trắng tinh không vấy bụi.

Có thể thấy, hắn đã tính toán kỹ góc độ.

Khiến ta mở rộng tầm mắt.

Đoạn mama sợ ngây người, chỉ vào người mặc đồ trắng khóc nói: "Đó không phải đại thiếu gia sao?"

Ta ngẩn ra một lúc, quả thật đúng là hắn.

Nhưng, Dương Chi Cận bình thường mềm yếu, giờ võ công lại cao như vậy, g.i.ế.c người gọn gàng như thế, thực sự như một Diêm La sống.

Sự thật này quá bất ngờ, khiến ta vô cùng kinh ngạc.

"Đi thôi, nơi này không nên ở lâu." Ta kéo Đoạn mama đi, Đoạn mama nói: "Đại thiếu gia có nguy hiểm không?"

"Ta không biết hắn có nguy hiểm không, nhưng chúng ta ở lại đây chắc chắn không an toàn."

Nhưng không may, chúng ta còn chưa ra khỏi ngõ, đã bị một người áo đen bị thương chặn lại.

Ánh mắt hắn quét qua mặt ta và Đoạn mama, cuối cùng chọn ta. Hắn nắm lấy ta, d.a.o kề cổ ta, quay lại đối diện với Dương Chi Cận:

"Đừng động đậy, nếu không ta g.i.ế.c nàng."

Ánh mắt sợ hãi, bất an của ta chạm phải ánh mắt của Dương Chi Cận.

Biểu cảm lạnh lùng của hắn, khi nhìn thấy rõ dung mạo ta thì lạnh hơn, trong mắt tràn đầy sát khí.

"Một người qua đường, ngươi nghĩ có thể uy h.i.ế.p ta sao?"

Dương Chi Cận cầm kiếm bước tới, người áo đen rõ ràng sợ hắn, ép ta lùi lại.

"Đại ca," ta không nhịn được khuyên người áo đen, "ngươi thả ta ra, ta chắn giúp ngươi, ngươi nhanh chóng trốn đi, còn có đường sống.

"Ngươi bắt ta, không những không uy h.i.ế.p được người khác, ta còn trở thành gánh nặng của ngươi."

Người áo đen tính tình nóng nảy, dùng khuỷu tay đ.á.n.h vào vai ta một cái, vai trái ta lập tức mất cảm giác, đau đến rơi nước mắt.

Mắt Dương Chi Cận đỏ rực, trong khoảnh khắc ấy, hắn bộc phát, kiếm đ.â.m vào cổ tay người áo đen, ta ngã vào lòng hắn, người áo đen phản ứng nhanh, d.a.o cũng c.h.é.m về phía chúng ta.

Không c.h.é.m trúng ta, vì Dương Chi Cận đã đỡ cho ta rồi.

Hắn khẽ rên, xoay người giải quyết người áo đen.

"Nàng không sao chứ?" Hắn hỏi ta.

"Không, ngài bị thương ở đâu?" Ta hỏi hắn.

"Phía sau," Dương Chi Cận đỡ lấy vai ta, "rất đau, Tú Hà à."

Là đau thật, nhát d.a.o này không nhẹ, không biết có làm tổn thương xương không.

"Ta không muốn về nhà, mẫu thân ta đang bệnh, sẽ bị kinh hãi, nàng để ta ở đây là được." Hắn tựa vào ta, muốn đẩy ta ra, "Sẽ có người đến đón ta."

Ta thở dài, đỡ lấy hắn: "Nếu không, ngài về nhà ta đi?"

"Được không?" Hắn hỏi ta, "Nàng ghét ta như vậy, ta ở lại sẽ khiến nàng càng ghét ta hơn chăng?"

"Không ghét, sao ta lại ghét ngài chứ? Nhanh đi thôi." Nơi này không nên ở lâu.

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Dương Chi Cận đáp ứng, tay ngược lại xách bao bột ta không nỡ bỏ, đi còn nhanh hơn ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tu-ha/7.html.]

15

Dương Chi Cận bị thương không nặng.

Ta phán đoán, chàng đã dự liệu lực đ.á.n.h của tên áo đen, nên tránh được.

Nhưng nếu nhát d.a.o ấy rơi vào ta, chắc chắn ta sẽ c.h.ế.t.

"Lần này ngài bị thương trước n.g.ự.c và sau lưng đối xứng nhau rồi."

Chàng nằm sấp trên giường, quay mặt nhìn quanh phòng, như phát hiện đây không phải phòng ngủ của ta, có chút thất vọng.

"Nàng lại cứu ta. Hai lần ân cứu mạng, không biết báo đáp thế nào."

Hình dáng mềm yếu của chàng lúc này làm ta nhớ đến cảnh chàng g.i.ế.c người lúc trước gọn gàng sạch sẽ.

Người thật không thể chỉ nhìn bề ngoài.

Dương Chi Cận ở lại nhà ta, Đoạn mama rất vui, hưng phấn lại muốn nấu canh gà.

Ta nhắc bà: "Hôm nay là mùng ba tháng năm, năm ngày nữa hắn ngài ấy thành thân."

Đoạn mama buồn bã ngồi xổm trong sân không nói lời nào.

Lần này Dương Chi Cận chỉ ở nhà ta một ngày một đêm, hôm sau đã rời đi, trước khi đi lén ôm Mạch Tuệ, chàng nghĩ ta không biết, thực ra ta đều biết.

Nửa đêm không ngủ, lén ôm Mạch Tuệ vào phòng ta, hai cha con ngồi bên giường ta suốt đêm.

Không biết chàng nghĩ gì.

Mùng sáu tháng năm là ngày Dương gia đưa sính lễ, rất náo nhiệt, đến ta cũng nghe thấy tiếng pháo trên phố.

Đoạn mama ra ngoài xem náo nhiệt, một lát sau lại buồn bã trở về.

Chiều mùng bảy tháng năm, kinh thành đột nhiên yên tĩnh, như chiếc tivi trong kiếp trước bị ai đó ấn nút tạm dừng.

Ta cảm thấy không ổn, cùng Đoạn mama khóa cổng viện, bảo Đoạn mama dẫn Mạch Tuệ và v.ú nuôi trốn xuống hầm, ta không mở cửa, họ không được lên.

Dự cảm của ta đã đúng, đêm đến bên ngoài truyền đến tiếng đ.á.n.h nhau.

Ta lén mở một khe cửa, vừa mở ra đã thấy thị vệ thân cận của Dương Chi Cận là Đông Thanh và bốn hộ viện của Dương phủ.

"Đại thiếu gia bảo chúng ta ở đây bảo vệ cô, cô đừng ra ngoài, bên ngoài biến động rồi." Đông Thanh nói.

Ta ghìm giọng hỏi:

"Đại thiếu gia ở trong cung?"

"Trong cung, Trưởng Công chúa phản rồi, đêm nay ép cung!"

Ta bảo Đông Thanh bọn họ vào sân, mọi người im lặng, chờ trời sáng.

Đánh nhau không ngừng, nửa đêm có một thị vệ của Dương phủ toàn thân đầy m.á.u đến gõ cửa, nói Trưởng Công chúa dẫn người đến Dương phủ, ai nấy đều hoảng sợ.

Đông Thanh hỏi: "Phu nhân và lão gia không sao chứ?"

Dương Chi Cận trước khi vào cung đã có sắp xếp, trong nhà không còn ai.

"Nhà không sao, nhưng phủ Bá Dương Hầu thì không ổn, Trưởng Công chúa đã bắt Bá Dương Hầu và Lưu tiểu thư rồi, e là muốn uy h.i.ế.p Đại thiếu gia."

Đông Thanh nhìn ta với vẻ kỳ lạ.

Tim ta đập mạnh, một ý nghĩ không có logic và dấu hiệu nào bật ra.

Dương Chi Cận sau này không đến gặp ta, không nói đưa ta về, không nhắc đến bất cứ chuyện tương lai nào của chúng ta, là... bảo vệ ta sao?

Chàng vốn đã dự đoán được đêm nay sao?

Nghĩ xong ta lại bỏ đi ý nghĩ này.

-----

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TÚ HÀ
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...