Ta cau mày, suy nghĩ một lát:
"Vậy sau khi ta sinh xong thì sao?"
Đoạn mama ngạc nhiên nhìn ta: "Ngươi nói, ngươi sinh xong sẽ tự mình rời đi, để đứa trẻ lại cho nhà họ Dương?"
"Đó cũng là chuyện bất đắc dĩ." Ta thở dài.
Khi m.a.n.g t.h.a.i không thể để ta đi, sinh xong chắc có thể để ta đi nhỉ.
Chẳng phải có kiểu để mẹ đi mà giữ con lại sao?
Tất nhiên, lựa chọn hàng đầu của ta là mang con cùng đi, nhưng ta cũng biết, chỉ dựa vào khả năng của mình thì không thể giành con với Dương gia.
Trước đây, luôn nghe người ta khoác lác, nói chỉ cần động tay một chút, là có thể g.i.ế.c c.h.ế.t người, bây giờ xuyên không đến đây, mới thực sự cảm nhận được, người có quyền thế, muốn g.i.ế.c một người, dễ dàng biết bao.
Đặc biệt là, ta như thế này, khế ước bán thân còn trong tay người khác, là nô tỳ của người khác.
"Ta hỏi ngươi, đại thiếu gia như thế, mà ngươi không động lòng sao?" Đoạn mama hỏi ta.
"Động lòng gì? Đối với người đã ép buộc bà… khiến bà m.a.n.g t.h.a.i một cách khó hiểu, thay đổi cả cuộc đời bà, bà vẫn có thể động lòng sao?" Ta hỏi lại bà.
"Ngươi... ngươi thật là..." Đoạn mama đang định nói, đột nhiên im bặt, bà cúi chào phía sau ta, "Đại thiếu gia!"
Dương Chi Cận tay cầm quả dưa hấu mà hôm qua ta đòi ăn, trán đẫm mồ hôi, nụ cười chưa kịp thu lại, in sâu trên khuôn mặt tái nhợt của hắn.
Ta cúi đầu không phản ứng gì thêm, vì ta biết hắn đã đến, những lời vừa rồi cũng là cố tình nói ra.
07
Dương Chi Cận rời đi, trước khi đi hắn để lại cho ta năm ngàn lượng bạc.
Năm ngàn lượng này, chỉ cần ta không khởi nghiệp, đã đủ cho ta sống suốt đời.
Đoạn mama nhìn ta với vẻ không hài lòng, bà nghĩ rằng, chỉ cần ta vào Dương phủ, có đại thiếu gia che chở, sau này dù tiểu thư nhà nào vào cửa cũng không thể làm khó ta.
"Hoa không nở trăm ngày, nam nhân càng không đáng tin, mama à, chỉ có tiền bạc trong túi mình mới là đáng tin nhất."
Đoạn mama không thèm để ý đến ta nữa.
Nhưng ta đoán rằng Dương Chi Cận đã dặn dò gì đó, vì cuộc sống của ta và Đoạn mama ngày càng tốt hơn.
Trong phủ bất kể có món ăn mới lạ gì, đều sẽ gửi một phần đến cho ta.
"Dương gia là gia tộc lớn, từ lão gia bắt đầu đã làm quan lớn trong triều đình, hiện nay lão gia lại đảm nhiệm chức tể tướng, đại thiếu gia còn trẻ đã là cận thần của thái tử, sau này thái tử đăng cơ, đại thiếu gia chắc chắn sẽ là tể tướng.
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞 蘭
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ
Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
"Ngươi bỏ lỡ đại thiếu gia, cả đời này cũng không tìm được nam nhân tốt như vậy."
Đoạn mama vừa bóc nho cho ta vừa lẩm bẩm.
08
Buổi tối đi ngủ thấy nóng, ta cầm quạt ra sân hóng mát.
Bầu trời đêm mùa hè đẹp đến không tưởng, sao sáng lấp lánh, ánh bạc tràn ngập.
Nhớ lại, hình như ta chưa từng thấy bầu trời đêm đẹp như vậy.
Kiếp trước, công việc ngày đêm đảo lộn, không chỉ sao trời, ngay cả mặt trời cũng không ngắm nhìn bao nhiêu lần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tu-ha/4.html.]
"Ai đó?"
Ta luôn có cảm giác có người ngoài sân, nhưng khi nhìn ra thì không thấy ai.
Nhưng điều khiến ta kinh ngạc là từ ngày hôm sau, Dương phủ hàng ngày sáng tối đều gửi đá băng đến cho ta, có đá băng, ta giải được rất nhiều cái nóng của mùa hè.
Thời gian trôi qua thật nhanh, đến cuối năm, thời tiết bắt đầu lạnh, trong phủ gửi đến hai xe than.
Đoạn mama trò chuyện với bà lão đưa than, biết rằng hôn sự của Dương Chi Cận đã định, là tiểu thư nhà Bá Dương Hầu.
Lưu Tiểu thư này không những thân phận cao quý, mà còn học thức uyên bác, là nữ tài tử nổi tiếng kinh thành, dung mạo cũng thuộc hạng nhất.
"Mọi người đều nói Lưu tiểu thư và đại thiếu gia nhà ta là trời sinh một đôi, trai tài gái sắc!
"Phu nhân nhà ta vui mừng khôn xiết, vừa mới đính hôn đã gọi thợ về nhà, trước Tết sẽ tu sửa lại viện của đại thiếu gia."
Đoạn mama tặng bà lão một giỏ trứng gà, bà lão vui vẻ ra về.
Bà lão vừa đi, Đoạn mama đã quay lại nhìn ta, thở dài.
Buổi tối ăn cơm, bà vẫn không nhịn được mà nói: "Đại thiếu gia nửa năm không đến thăm ngươi, bây giờ sắp thành thân, ngươi hài lòng rồi chứ."
"Không hẳn." Ta vừa ăn gà quay vừa nói, "Nếu hắn trả lại khế ước bán thân cho ta, ta mới thực sự hài lòng."
Đoạn mama hừ một tiếng rồi về phòng.
Bên ngoài vang lên tiếng cành cây gãy, ta mở cửa, thấy trên tuyết có một loạt dấu chân, nhưng không có người.
Nhưng trước cửa lại có một giỏ lựu.
Mấy ngày trước ta thèm ăn, Đoạn mama không mua được, liền hỏi bà lão trong phủ.
Không ngờ hôm nay lại có người mang đến.
"Ngọt thật!" Cắn một miếng lựu, ta cảm thấy sảng khoái hẳn.
"Tiểu Hà." Vương thẩm trong làng loạng choạng đến gõ cửa, ta mở cửa thấy bà đầy bùn đất, kinh ngạc nói, "Có chuyện gì xảy ra? Sao thẩm lại ngã đến thế này?"
Vương thẩm khóc nói cháu trai nhỏ của bà đi cho bò ăn, bị bò húc vào bụng.
Bụng bị thủng một lỗ, mời đại phu đến, đại phu nhìn qua rồi đi.
"Ta thật sự không còn cách nào, Tiểu Hà xin hãy đi xem giúp, thẩm sẽ lạy tạ con."
Nửa năm nay ta thường khám bệnh cho người trong làng, sau khi bụng to lên, Đoạn mama không cho ta ra ngoài, mọi người mới dần dần không đến nữa.
"Đợi ta một chút, ta lấy hòm thuốc." Ta bỏ quả lựu xuống, cầm hòm t.h.u.ố.c đi, còn dặn Đoạn mama chạy theo, "Mang theo một bình rượu đế."
09
Phẫu thuật ngoại khoa có rủi ro rất lớn, ta chỉ có thể cố gắng hết sức làm những gì có thể.
Hơn nữa vết thương của đứa trẻ, dù ta có cứu hay không, khả năng sống sót của nó rất thấp, chi bằng liều một phen.
Từ chiều tối đến nửa đêm, sau khi hoàn thành tất cả những gì có thể làm, đôi chân ta sưng phù vì mệt mỏi.
Qua một đêm, khi trời gần sáng, đứa trẻ bắt đầu lên cơn sốt như dự đoán.
“Thiếu thuốc, các người vào thành thử mua xem, không biết có không.” Ta viết đơn thuốc, bảo họ đi lấy thuốc.
-----