Tôi lại ra tiệm trà sữa gần đó, đeo tai nghe vào, yên lặng thưởng thức buổi phát sóng trực tiếp của hai mẹ con nhà kia.
Vẫn là bài ca cũ rích: theo ba bao năm khổ sở thế nào.
“Chị em ruột mà mượn quần áo nhau mặc thì có gì đâu? Con mặc xong còn giặt sạch sẽ, xếp gọn lại nữa cơ mà!”
“Vậy mà chị ta lại gọi con là đồ ăn trộm, còn dọa báo cảnh sát!”
“Chị ta căn bản không coi con là người một nhà!”
“Còn ba, ba cũng không coi con là con ruột!”
Sau đó là tiếng khóc nức nở, Nhậm Sân chạy vào phòng.
Còn lại sân khấu cho Viên Anh trổ tài.
“Tôi thấy sau này, anh chỉ muốn cùng Nhậm Ý hưởng lợi từ dì của nó luôn đi! Mẹ con tôi, anh mặc kệ cho rồi!”
“Tôi cưới anh bao nhiêu năm nay, chưa từng đòi hỏi gì! Giờ tôi chỉ muốn cho con gái mình một tương lai ổn định, để nó không bị Nhậm Ý đè đầu cưỡi cổ mãi! Vậy mà anh… chưa từng nghĩ cho con bé lấy một lần!”
Ba tôi bị mắng đến choáng váng, nhưng cũng không chịu nổi màn nước mắt đôi dòng từ mẹ con họ.
Cuối cùng, ông chịu thua.
“Được rồi… được rồi… ngày mai anh đi mua cái bảo hiểm niên kim kia, thế được chưa?”
Điện thoại phía bên kia cuối cùng cũng im lặng.
Tôi nhìn sang bàn bên một gia đình ba người cười đùa ấm áp.
Hồi bé, tôi cũng từng nhìn ba tôi và hai mẹ con họ như thế.
Cảm thấy… họ mới là “gia đình thực sự”.
Còn tôi chỉ là người ngoài ngồi nhầm bàn.
Giờ thì tôi hiểu rồi.
Tôi… chưa từng thuộc về gia đình đó.
【Sốt ruột quá rồi, nữ phụ nghĩ ra cách giành lại di sản chưa vậy? Không khéo lại để nữ chính tiêu sạch mất thì uổng quá!】
【Sao nữ chính lần này kém quá vậy? Tôi lại thấy nữ phụ càng lúc càng được đấy!】
【Ủng hộ nữ phụ tỉnh táo giành lại vị trí! Đúng là bạch liên hoa chính hiệu!】
【……】
Sáng hôm sau, ba tôi cùng Viên Anh và Nhậm Sân ra ngoài.
Tôi từng kiểm tra tài khoản của ông chỉ có hơn hai chục vạn, chắc chắn không nỡ dùng toàn bộ để mua bảo hiểm niên kim cho Nhậm Sân.
Dạo này ông cũng chưa đi ngân hàng, hôm nay ra khỏi nhà cũng không có dấu hiệu mang theo tiền mặt vậy là chắc chắn còn có tài khoản ngân hàng khác mà tôi chưa biết!
Tôi âm thầm bám theo họ đến công ty bảo hiểm, nghĩ bụng: nếu đến lúc bất đắc dĩ, tôi sẽ gọi cảnh sát, tố giác ông có khoản tiền lớn không rõ nguồn gốc.
Tất nhiên, đó là phương án cuối cùng.
Không có di chúc làm bằng chứng, cho dù chứng minh được số tiền là mẹ tôi để lại, ba cũng có thể nói đó là tài sản chung vợ chồng.
Đúng lúc này, dì gọi đến, giọng nghẹn ngào không giấu được kích động:
“Tiểu Ý, dì tìm thấy di chúc mẹ con để lại rồi!”
Biết trước Viên Anh định đưa Nhậm Sân đến công ty bảo hiểm ký hợp đồng, tôi đã đến đây thăm dò từ mấy hôm trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tu-nu-phu-den-nu-chinh/chuong-8.html.]
Vì vậy, tôi nhắm trúng phòng ký kết, xông vào… xé nát đống tài liệu trên bàn.
Xong rồi mới áy náy quay sang người quản lý sản phẩm:
“Xin lỗi nhé, con vịt sắp tới miệng rồi mà vẫn bay mất.”
Ba tôi không ngờ tôi lại có mặt ở đây, sững người một giây rồi đập bàn đứng phắt dậy, nổi giận đùng đùng:
“Sao con lại ở đây? Con theo dõi ba mẹ à?!”
“Nếu con không đi theo, thì sao biết ba lấy tiền mẹ để lại cho con… để mua bảo hiểm cho con gái của ‘người thứ ba’ chứ?”
Lời vừa thốt ra, cả ba và hai mẹ con Viên Anh đều sững sờ.
Hôm nay công ty bảo hiểm rất đông khách.
Phòng ký kết đang rôm rả bỗng chốc im phăng phắc, mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi.
“Con… con nói bậy gì thế? Làm gì có tài sản thừa kế nào?”
“Đúng đó! Mẹ và ba con quen nhau là sau khi mẹ ruột con mất! Từng ấy năm nay mẹ đối xử với con như con ruột, con không thích mẹ thì thôi, sao lại sỉ nhục mẹ và em gái con như vậy?!”
Việc ba tôi và Viên Anh có gì mờ ám trước kia, tôi sẽ tính sau.
Còn bây giờ việc quan trọng nhất là lấy lại thứ thuộc về mẹ.
Tôi liếc thấy một tấm thẻ ngân hàng cũ kỹ có màu xanh vàng đã ố, liền chộp lấy.
Ba tôi trông chẳng khác gì một con ch.ó dữ bị giật mất miếng ăn, lập tức lao qua bàn định giành lại.
Tôi tránh nhanh, ông bổ nhào hụt, suýt nữa ngã sấp mặt.
“Chị! Đó là tiền của ba! Ba còn sống sờ sờ đây, chị đã vội cướp của ba rồi! Chị còn coi ba là ba nữa không?!”
Tôi liếc cô ta:
“Muốn tiền mẹ tôi à? Vậy thì đợi c.h.ế.t đi, rồi để tôi đốt cho cô!”
“Chị!!!”
Đúng lúc này, dì họ xuất hiện cùng luật sư và cảnh sát, khiến ba tôi c.h.ế.t trân tại chỗ.
Dì lấy ra một tập tài liệu từ phong bì thư bưu điện cũ kỹ.
Thì ra, năm đó mẹ tôi từng gửi bản sao di chúc cho dì, nhưng thư bị chuyển nhầm vào hộp thư cũ ở nhà tổ, dì sống ở nước ngoài nên chưa bao giờ phát hiện ra.
Giấy đã hơi ố vàng theo năm tháng, nhưng nét chữ vẫn rõ ràng.
Trên đó nội dung là: toàn bộ một triệu nhân dân tệ do ông ngoại để lại cho mẹ tôi, mẹ muốn để lại hết cho con gái duy nhất là Nhậm Ý.
Ba tôi vừa thấy bản di chúc, lập tức kêu thất thanh:
“Không thể nào! Tôi đã đốt nó rồi mà! Sao lại còn ở đây?!”
Cảnh sát liền nâng máy quay ghi hình gắn trên đồng phục:
“Nói vậy là ông thừa nhận từng hủy di chúc và chiếm đoạt tài sản thừa kế đúng không?”
Ba tôi lập tức đổi lời, nhưng lý do thì càng nói càng vô lý.
Cuối cùng, ông bị cảnh sát đưa đi điều tra.
Viên Anh và Nhậm Sân lập tức trở về nhà, lục tung tìm ra toàn bộ sổ tiết kiệm và thẻ ngân hàng của ba.
Mang hết đến ngân hàng rút sạch.
…
--------------------------------------------------