Ta lại một lần nữa bước vào thư phòng của Tiểu công gia. Nơi đây đã được dọn dẹp sạch sẽ, không còn nhìn thấy một chút dấu vết nào của cuộc ẩu đả.
Ta nhìn thẳng vào Tiểu công gia, ánh mắt ngài sâu thẳm, khiến người ta không thể nhìn thấu.
“Tiểu công gia tính toán như vậy, rốt cuộc là có ý đồ gì?” Ta mở lời thẳng thắn.
Tiểu công gia nhìn ta, giả vờ không hiểu nói:
“Lời này có ý gì?”
Ta đành tiếp tục nói:
“Con trai Mã Tam bị bán đi, làm sao trốn thoát thì ta không biết, nhưng trong phủ phòng bị nghiêm ngặt, hắn làm sao có thể trà trộn vào?
Tiểu công gia hôm nay đuổi người hầu hạ trong thư phòng đi, lại gọi ta đến, chẳng lẽ không phải cố ý sắp đặt ”
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Tiểu công gia sững sờ một chút, rồi lại cười khẽ thành tiếng:
“A Tước băng tuyết thông minh.”
Ta nhắm mắt lại, run giọng hỏi:
“Chỉ là ta không hiểu, cha ta đã cứu Lão công gia trên chiến trường, huynh trưởng ta lại vì đỡ đá bay cho Tiểu công gia mà c.h.ế.t không toàn thây.
“Gia đình chúng ta hai người đều tận trung vong mạng vì Quốc công phủ, ngay cả mẹ ta, cũng không chịu nổi đả kích mà theo cha ta đi rồi, chẳng lẽ vẫn chưa đủ sao?
“Rốt cuộc là chuyện gì lớn mà Tiểu công gia còn phải dùng mạng ta ra mạo hiểm để làm kế hoạch?”
Ta cố ý nói như vậy, chỉ để Tiểu công gia dấy lên một chút cảm giác hổ thẹn với ta, hòng tăng thêm lợi thế đàm phán của ta với ngài.
Quả nhiên, Tiểu công gia nghe lời ta nói, sắc mặt lập tức tái nhợt, nỗi đau lòng trong mắt ngài không giống giả dối:
“Là ta xem xét chưa chu toàn, nhưng A Tước, ta chưa từng nghĩ sẽ dùng mạng ngươi ra mạo hiểm!
“Chuyện này, đã được lên kế hoạch kỹ lưỡng, ngươi không thể có nguy hiểm đến tính mạng!”
Ta nhìn vết thương trên cánh tay mình, cười t.h.ả.m một tiếng:
“Tiểu công gia, vạn nhất vừa rồi ta không tránh kịp thì sao?”
Lúc này Tiểu công gia mới thấy sợ hãi, ngài mấp máy môi, nhưng không thể biện minh thành lời.
Ta tiếp tục hỏi ngài:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tuoc-no-tu-cuong/10.html.]
“Tiểu công gia tính kế ta như vậy, rốt cuộc là có ý đồ gì?”
Ngài cười bất lực một cái:
“A Tước, ngươi băng tuyết thông minh, chẳng lẽ không nhìn ra tình ý ta dành cho ngươi?
“Ta biết ngươi tâm khí cao ngạo, nếu không làm vậy, thân phận nha đầu thông phòng, ngươi nhất định sẽ không đồng ý.”
Ta nhắm mắt lại, khi mở mắt ra đã là vẻ mặt lạnh băng:
“Vậy nên, Tiểu công gia đem tính mạng ta ra đ.á.n.h cược, chỉ để ta cứu ngài thêm lần nữa, tăng thêm chút lợi thế cho ta, hòng để Phu nhân gật đầu cho ngài nạp ta làm thiếp?
“Tiểu công gia có nghĩ đến không, một khi ngài thất thủ, mạng ta đã mất rồi!”
Vẻ hổ thẹn trên mặt Tiểu công gia càng thêm đậm nét, ngài thương xót nói:
“May mắn là có kinh nhưng không hiểm, A Tước, chuyện này là ta làm không đúng.
“Đợi sau khi bẩm báo với Mẫu thân, ta nhất định sẽ đối xử tốt với ngươi!”
Lời lẽ ngài chân thành, nhưng ta lại cười mỉa mai:
“Ta lại không hiểu Tiểu công gia phải lòng ta ở điểm nào. Luận dung mạo, ta cùng lắm chỉ là thanh tú. Luận gia thế, đời đời là nô bộc. Luận tài trí, ta thực sự không phải xuất chúng.
Vậy nên Tiểu công gia, ta rốt cuộc có sức hấp dẫn gì mà chính ta cũng không biết, đáng để ngài tốn nhiều tâm tư vì ta đến vậy?”
Ngài suy nghĩ kỹ lưỡng:
“Có câu nói rằng, tình chẳng biết từ đâu mà khởi, lại một lòng sâu đậm .”
Ta giơ tay ngắt lời ngài:
“Tiểu công gia học rộng tài cao, không biết đã từng nghe câu này chưa, quả cưỡng ép vặn hái, không ngọt.”
Tiểu công gia sững sờ, vẻ mặt kinh ngạc không giả vờ:
“Ngươi, ngươi có ý gì?”
Ta nhìn thẳng vào mắt ngài, từng chữ từng chữ nói:
“Tiểu công gia, ta, không, đồng, ý.”
--------------------------------------------------