Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TƯỚC NÔ TỰ CƯỜNG

Chương 13

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong quán mì ở phía đông thành, Vương đại nương nấu mì, ta thu tiền, Song Hỷ chạy bàn và dọn dẹp vệ sinh.

Mì nhà chúng ta cho nhiều, nước sốt cũng không tiếc, giá cả lại bình dân, việc làm ăn tự nhiên rất tốt.

Năm đồng một bát mì chay, thêm năm đồng xu nữa là được một muỗng lớn thịt hầm kèm một đĩa nhỏ dưa cải bắp trộn mát lạnh .

Cửa tiệm là của chính mình, cũng không cần thuê người làm, một bát mì kiếm ít nhất ba đồng.

Một ngày bán được hai trăm bát, hai ngày là kiếm được một lạng bạc.

Mỗi ngày rất mệt nhưng rất viên mãn, cuộc sống trôi qua sôi nổi .

Về điều này, Vương đại nương rất hài lòng, ta cũng rất hài lòng. Còn về Song Hỷ, hắn hài lòng hay không không quan trọng .

Vương đại nương nói, đây là ngày tháng tốt đẹp mà trước đây chưa từng dám nghĩ tới.

Qua nửa năm sau, Tiểu công gia dẫn tỷ tỷ ta đến quán mì ăn. Tỷ tỷ khoác xiêm y lộng lẫy, đầu đầy châu báu, cả người tròn trịa phúc hậu , nhìn là biết sống rất tốt.

Nàng ngượng ngùng nói với ta, Tiểu công gia đối xử với nàng rất tốt.

Nghĩ đến việc nghe khách hàng mách lẻo nói Tiểu công gia sắp lấy vợ, ta vô cùng lo lắng.

Tỷ tỷ lại nói:

“A Tước yên tâm, Tiểu công gia nói, đợi Thiếu nãi nãi vào cửa, ngài sẽ nâng tỷ lên làm Di nương, tỷ nhất định sẽ không tệ hơn bây giờ.”

Nhìn khuôn mặt hạnh phúc của tỷ tỷ, những lời ta muốn nói đành nuốt hết vào bụng.

Ta nghĩ đi nghĩ lại, vẫn dặn dò:

“Thiếu nãi nãi vào cửa, tỷ ngàn vạn lần đừng ra vẻ, nếu chọc Thiếu nãi nãi không vui, Tiểu công gia e rằng không thể đứng về phía tỷ đâu, dù sao sau lưng Thiếu nãi nãi là Lâm gia!”

Tỷ tỷ lại cười bảo ta yên tâm, nàng nói:

“A Tước, Tiểu công gia nói, ngài sẽ bảo vệ tỷ.”

Trước khi họ rời đi, Tiểu công gia ngạo mạn nhìn ta:

“A Tước, ngươi phải biết, làm thiếp của ta, tốt hơn nhiều lần so với làm vợ của một vài tên nô tài.”

Ngài nói câu này không hề tránh mặt ai, Song Hỷ vì thế buồn bã suốt mấy ngày, ngay cả ánh mắt hắn nhìn ta cũng đầy vẻ áy náy.

Song Hỷ nói:

“A Tước, ta nhất định sẽ cố gắng thu hút khách hàng, tạo cho muội cuộc sống tốt hơn!”

Ta cười mắng hắn ngốc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tuoc-no-tu-cuong/13.html.]

Quốc công phủ là công thần thế hệ, dù hắn thu hút thêm bao nhiêu khách, làm sao có thể sánh bằng Quốc công phủ—nhà quyền quý ?

Ta cười nói cuộc sống hiện tại ta đã rất hài lòng, Song Hỷ lúc này mới cười ngây ngô trở lại.

Ngày Tiểu công gia thành thân, đội rước dâu đi qua trước cửa hàng, chiêng trống vang trời, vô cùng náo nhiệt.

Song Hỷ nhìn đội rước dâu của Tiểu công gia nói, đợi khi chúng ta bái đường, nhất định cũng sẽ làm thật long trọng, náo nhiệt.

Nửa năm sau, chúng ta quả nhiên đã thành thân một cách náo nhiệt.

Mặc dù hắn không cưỡi ngựa cao đầu lớn, ta cũng không có mười dặm hồng trang nhưng hàng xóm láng giềng xung quanh đều đến chúc mừng. Tiệc hỷ được bày ngay trong quán, chật kín chỗ ngồi.

Có người đứng ngoài cửa quán nhìn vào, khách hàng chủ động nói với họ rằng hôm nay là ngày vui của chủ quán, đã đóng cửa nghỉ.

Tỷ tỷ Thu Vũ đến chúc mừng ta, nàng đã gả cho con trai quản gia, Phu nhân đã thả lương tịch cho họ, nàng vẫn ở lại trong phủ, làm Bà quản sự của Thiếu nãi nãi.

Ta ngượng ngùng hỏi: “Tỷ tỷ ta, sống có tốt không?”

Tỷ tỷ Thu Vũ cười bảo ta yên tâm, nói Tiểu công gia và Thiếu nãi nãi không hề bạc đãi Yến di nương.

Song Hỷ mở cửa bước vào, mặc hỉ phục đỏ rực, cười đến nỗi môi chạm tận gáy hệt như một tên ngốc.

Ngày hôm sau, chúng ta dâng trà cho Vương đại nương. Ta gọi một tiếng Mẹ, bà vừa khóc vừa cười, nói khi bà đem ta về nuôi năm đó, thật sự không ngờ sẽ có được ngày hôm nay.

Cuộc sống của chúng ta tiếp tục bận rộn vất vả, việc làm ăn ngày càng phát đạt. Ta quyết định thuê thêm cửa tiệm bên cạnh, mở rộng quán mì ra gấp đôi.

Quán cũng đã thuê thêm đầu bếp và nhân viên. Vương đại nương vẫn thích nấu mì ở bếp, bà là người không chịu ngồi yên .

Song Hỷ cũng không cần tự mình chạy bàn nữa, chỉ cần ngồi sau quầy thu tiền là được.

Ta không làm gì cả, mỗi ngày nằm bên cạnh nôi, ngắm nhìn tiểu đoàn tử trắng trẻo mềm mại kia, nhìn mãi không đủ.

“Thái thái, người mau ra xem đi, Lão thái thái đang đuổi đ.á.n.h Đông gia kìa!” Nhân viên la lên trong sân.

Ta vội vàng chạy ra, thấy Song Hỷ nhảy nhót khắp nơi, mẹ ta cầm chổi đuổi đ.á.n.h hắn, vừa đ.á.n.h vừa la:

“Bát canh đó ta hầm cả đêm, là dành cho A Tước, ngươi dám lén uống! Ta đ.á.n.h cái miệng tham ăn của ngươi!”

Thực ra là ta đã chán uống canh mẹ hầm, nhắn nhủ riêng Song Hỷ đi lén uống hộ.

Giờ đây, ta và Song Hỷ đều không có chỗ đứng trong lòng Vương đại nương.

Người nằm trên chóp mũi bà là tiểu đoàn tử đang thổi bong bóng trong nôi.

Ta tựa cửa mà cười, cuộc sống hiện tại, thật tốt biết bao.

Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.

Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TƯỚC NÔ TỰ CƯỜNG
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...