Ngày thứ hai trở lại công phủ hầu hạ, Quản gia đã tập hợp tất cả hạ nhân ra vườn hoa.
Trong vườn hoa bày một chiếc ghế dài, trên ghế dài buộc chặt một người, chính là xa phu Mã Tam đã bỏ trốn hôm trước.
Bên cạnh hắn, quỳ rạp là vợ và ba đứa con.
Chúng ta đợi rất lâu, Phu nhân mới chậm rãi bước đến trong sự vây quanh của mọi người.
Phu nhân ngồi yên vị trên chiếc ghế giữa, quét mắt một lượt, rồi thong thả mở lời:
“Kẻ bị trói này hẳn là các ngươi đều biết, xa phu Mã Tam.
“Tiểu công gia gặp nguy, hắn dám bỏ mặc chủ tử một mình mà chạy trốn cầu sống, hôm qua mới bị bắt về.
“Quốc công phủ ta, từ trước đến nay đối đãi rộng rãi với hạ nhân, nhưng cũng không thể dung thứ loại ch.ó nô tài có lòng lang dạ sói, vong ân bội nghĩa này!
“Hôm nay gọi các ngươi đến, là muốn các ngươi nhìn xem, để ghi nhớ kỹ, kẻ phản chủ sẽ có kết cục ra sao!”
Phu nhân bưng trà nhấp một ngụm, rồi trầm giọng ra lệnh:
“Đi, lột quần hắn ra, đ.á.n.h c.h.ế.t!”
Hai tiểu sai vặt tuân lệnh hành sự, sự răn đe đến từ từng nhát côn quật xuống thân thể trần trụi của người nam tử khiến tất cả mọi người tại chỗ đều im lặng như tờ.
Có lẽ là cố ý không bịt miệng, tiếng la hét của Mã Tam, giống như quạ lạnh cuối thu, khàn đặc và thê lương, dù có bịt tai cũng xuyên thẳng vào đầu óc người ta.
“Phu nhân, ta đã từng đỡ đao cho Lão công gia trên chiến trường mà, a, a, a!
“Con cái ta còn nhỏ, không thể không có cha!
“Ta thực sự đã từng đỡ đao cho Lão công gia!
“A, a, a!”
Tiểu sai vặt dốc sức vung côn, thỉnh thoảng văng vài giọt m.á.u vào đám đông, không biết có rơi vào quần áo ai không.
Không ít nha đầu, tiểu tử nhỏ tuổi đã sợ đến mức khóc thét, nhưng lại c.ắ.n chặt môi không dám phát ra tiếng.
Nếu Mã Tam ngất đi giữa chừng, lập tức có tiểu sai vặt tưới nước lạnh vào để đ.á.n.h thức hắn dậy.
Hình phạt đ.á.n.h bằng gậy kéo dài một canh giờ , tiểu sai vặt mới bước lên bẩm báo:
“Phu nhân, Mã Tam đã c.h.ế.t.”
Phu nhân mặt không chút biểu cảm gật đầu, sai người vứt xác đến bãi tha ma, rồi chỉ vào bốn mẹ con đang quỳ:
“Mấy người này, tìm người môi giới đến bán đi. Con trai Mã Tam bán đi phương Bắc xa xôi làm khổ lực, vợ con gái bán vào lò gạch hạ đẳng nhất!”
Ta suýt nữa đứng không vững, tỷ tỷ Thu Vũ kín đáo đỡ lấy ta.
Phu nhân lại uống một ngụm trà nóng, dùng giọng nói uy nghiêm huấn thị mọi người:
“Đã nhìn rõ chưa?!”
Mọi người ào ào quỳ rạp xuống đất, biểu thị tuyệt đối không dám phản chủ.
Phu nhân lúc này mới hài lòng gật đầu, lại uống thêm một ngụm trà, chậm rãi nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tuoc-no-tu-cuong/4.html.]
“Có lỗi phải phạt, nhưng có công thì phải thưởng. A Tước, ngươi lại đây.”
Tỷ tỷ Thu Vũ đẩy ta một cái, ta lồm cồm bò dậy khỏi mặt đất, run rẩy bước đến bên cạnh Phu nhân, quỳ xuống lại.
Phu nhân chỉ vào ta nói tiếp:
“A Tước, một nha đầu nhỏ mới vào phủ còn biết trung tâm hộ chủ, lẽ nào những người hầu cũ hầu hạ trong phủ nhiều năm như các ngươi lại không biết?
Hôm trước đã thưởng cho A Tước hai mươi lạng bạc, hôm nay thưởng thêm hai mươi lạng nữa, sau này A Tước sẽ là Nhất đẳng thị tỳ bên cạnh Tiểu công gia.”
Nói xong, Phu nhân cười nhìn ta. Ánh mắt ta mơ hồ, Quản gia cất tiếng nhắc nhở ta:
“Nha đầu này, mừng quá hóa ngốc rồi chăng? Mau tạ ơn Phu nhân ban thưởng!”
Ta nhìn vệt m.á.u đỏ sẫm trên mặt đất trước mặt Phu nhân, giật mình tỉnh táo lại, lập tức dập đầu:
“Tạ ơn Phu nhân ban thưởng!”
Phu nhân hài lòng gật đầu, ma ma bên cạnh đỡ ta dậy, kéo ta lui sang một bên.
Ánh mắt của đám hạ nhân tại chỗ nhìn ta đầy vẻ ngưỡng mộ, ánh mắt thèm muốn đó như đang nói, họ sẽ học theo ta, sẽ hết lòng hộ chủ.
Toàn thân ta lạnh lẽo, trong lòng dấy lên sự áy náy.
Ta và họ vốn là cùng một loại người, giờ đây ta lại trở thành công cụ giảng dạy để quý nhân nô dịch họ.
Hiện tại không biết có bao nhiêu nha đầu, tiểu tử vì sự vẻ vang của ta mà học được chữ trung thành .
Trong những ngày tháng sau này, khi chủ tử gặp khó khăn gì, không biết có bao nhiêu người sẽ vì sự phong quang hiện tại của ta mà thản nhiên dâng mạng mình.
Ta cảm thấy mình giống như tấm ván trong tay tiểu sai vặt, vốn dĩ chỉ là một cái cây trong núi, giờ bị người ta cầm làm hình cụ, mài giũa đồng loại của mình thành bộ dạng mà chủ nhân mong muốn, dạy họ thế nào là thuận tùng và khuất phục.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Lòng ta tuyệt vọng, nước mắt không kiểm soát được mà chảy dài, rơi xuống đất biến mất ngay lập tức, chỉ có vệt m.á.u của Mã Tam để lại một điểm đỏ sẫm trên mặt đất.
Đây chính là thân phận nô bộc, một mạng người rẻ mạt đến mức hóa thành bụi trần.
Phu nhân nói tiếp:
“Quốc công phủ không phải là chủ nhà bạc đãi hạ nhân. Chỉ cần chăm chỉ hầu hạ, hết lòng trung thành, sẽ không lo không có ngày tháng tốt đẹp cho các ngươi. Nhưng nếu muốn trộm lười lén lút, phản chủ cầu vinh, Mã Tam chính là ví dụ nhãn tiền!”
Phu nhân ân uy song hành, khiến tất cả hạ nhân trong phủ ai nấy đều lo sợ.
Sau khi Phu nhân rời đi, ta mềm nhũn chân ngã vật xuống đất, tỷ tỷ Thu Vũ phải kéo lê lết ta mới đưa được ta về viện của Tiểu công gia.
Tiểu công gia đang đọc sách dưới hành lang, nghe thấy động tĩnh liền ngẩng đầu nhìn qua. Nhìn rõ bộ dạng của ta xong, vẻ mặt ngài vô cùng kinh ngạc.
“Mẫu thân chẳng phải thưởng cho ngươi sao, sao sắc mặt lại khó coi đến vậy?”
Ta nhìn khuôn mặt thanh tú, đoan chính của Tiểu công gia, chỉ cảm thấy vô cùng buồn nôn.
Dạ dày co rút, ta rốt cuộc không nhịn được mà nôn mửa ra.
Tiểu công gia vốn luôn thích sạch sẽ lại không hề có vẻ ghét bỏ, trái lại còn tiến lại gần đỡ lấy ta, giọng nói nghe đầy lo lắng:
“Mau, tìm đại phu!”
--------------------------------------------------