Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vai Ác Vạn Nhân Mê Hôm Nay Lại OOC Sao?

Chương 33

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ngươi biến thành dáng vẻ của Ngụy Hoài Qua đi.” – Phó Trăn Hồng vừa nói vừa buông xuống bức màn long phượng màu đỏ treo quanh giường.

Tôn Ngộ Không nghe thấy tiếng bước chân càng lúc càng gần. Hắn liếc nhìn Chỉ Vân Quốc chủ đang bị mình đánh ngất nằm trên giường, rồi lại nhìn sang Phó Trăn Hồng – lúc này đang quay lưng sửa soạn màn lụa. Suy nghĩ mấy giây, trước khi Phó Trăn Hồng kịp lên tiếng thêm lần nữa, hắn liền biến thành bộ dạng của Ngụy Hoài Qua.

Đúng lúc ấy, cửa điện lớn cũng bị đám cung nhân đẩy ra. Tám nam tử mặc cung trang vàng nhạt, dáng dấp thanh tú, bước chân nhẹ nhàng tiến vào.

Trong số đó, bốn người cầm đèn lồng đỏ tròn mỏng, trong đèn thắp hai ngọn hỉ chúc đỏ thẫm; bốn người còn lại nâng trong tay lư hương bằng gỗ trầm hương chạm khắc tinh xảo.

Dẫn đầu là một người có giọng nói cực kỳ thanh nhã vừa nãy cất lên ngoài cửa. Hắn đi trước đoàn người, đến tận cửa phòng nghỉ bên trong mới dừng lại. Nhớ đến lời dặn của Quốc sư, hắn không dám lơ là. Hắn giơ tay khẽ gõ cửa, giọng dịu dàng thưa:

“Quốc chủ bệ hạ, hoàng phi, tiểu nô xin được vào dâng hương, thắp đèn.”

Lời vừa dứt, trong phòng không có tiếng trả lời.

“Thanh Liên ca ca,” một gã sai vặt đứng sau hắn nhỏ giọng: “Có khi nào Quốc chủ bệ hạ đang cùng hoàng phi… làm chuyện kia?”

Gã đưa cổ nhìn vào trong, trên khuôn mặt tuấn tú thoáng hiện vẻ lo lắng: “Nếu bệ hạ đang lúc cao hứng mà chúng ta đi vào quấy rầy chuyện tốt, lỡ bị trách tội thì biết làm sao?”

Phải biết rằng, từ trước đến nay mỗi lần Quốc chủ sủng hạnh phi tần, chưa từng có việc cung nhân phải vào dâng hương thắp đèn thế này. Thật sự quá kỳ lạ.

Thanh Liên liếc hắn một cái, trầm giọng:

“Quốc sư đã hạ lệnh, tất phải vào. Ắt hẳn trong này có nguyên do. Quốc chủ bệ hạ luôn tín nhiệm Quốc sư, có Quốc sư bảo chứng, ngươi còn sợ cái gì?”

Cuộc đối thoại tuy nhỏ giọng, nhưng Tôn Ngộ Không và Phó Trăn Hồng vốn không phải hạng thường nhân, nên dù cách một khoảng vẫn nghe rõ từng chữ.

Xem ra Chỉ Vân Quốc sư vẫn không yên lòng, nghi ngờ bọn họ bỗng dưng chịu thỏa hiệp, nên mới cố ý phái cung nhân đến dò xét tình hình.

Phó Trăn Hồng thu ánh mắt, ngẫm nghĩ mấy giây rồi bất ngờ đẩy Tôn Ngộ Không ngã xuống giường, chính mình lại ngồi lên đùi hắn.

Cảm giác mềm mại nơi đùi truyền đến khiến Tôn Ngộ Không giật mình:

“Ngươi làm gì vậy?”

Phó Trăn Hồng khẽ mấp môi, phun ra hai chữ:

“Giả vờ.”

Nói xong liền cúi xuống, ngực dán chặt vào ngực nóng ấm của Tôn Ngộ Không, miệng kề sát tai hắn thì thầm:

“Không thể để bọn họ sinh nghi.”

“Nhưng mà…”

Tôn Ngộ Không còn định nói thêm, đã bị bàn tay Phó Trăn Hồng bịt miệng:

“Không nhưng nhị gì hết. Ngụy Hoài Qua là do ngươi đánh ngất, giờ ngươi phải đóng vai Chỉ Vân Quốc chủ, cùng ta giả vờ động phòng để ứng phó bọn họ.”

Dứt lời, Phó Trăn Hồng tinh nghịch hé răng nanh kh* c*n v*nh t** hắn một chút.

Tôn Ngộ Không bị k*ch th*ch bất ngờ, bật ra một tiếng nghẹn ngào. Hắn che tai, nhìn vẻ mặt cố tình trêu chọc của Phó Trăn Hồng, không khỏi nghi hoặc:

“Ngươi tiểu yêu này, chẳng lẽ cố ý muốn chọc ta để ta đánh vựng Quốc chủ này?”

Phó Trăn Hồng mở to đôi mắt vô tội:

“Ta đâu có làm gì, người bị ngươi đánh cơ mà.”

Lúc này, Tôn Ngộ Không mới hiểu ra vì sao con Bạch Cốt Tinh vốn ngoan cường chẳng chịu khuất phục, lại dễ dàng thuận theo Chỉ Vân Quốc chủ đến thế.

Hiểu thì hiểu, nhưng trong lòng hắn lại chẳng muốn nghĩ sâu thêm, bởi mỗi lần nhớ đến cảnh Quốc chủ thân cận với tiểu yêu này, ngực hắn lại dâng trào một ngọn lửa khó kìm.

Hắn cũng không muốn phân tích xem, việc Phó Trăn Hồng buộc hắn giả vờ động phòng rốt cuộc là vì kế sách hay chỉ để trêu chọc. Dù thế nào, cũng khiến lòng hắn hỗn loạn.

Phó Trăn Hồng nhéo má hắn:

“Nếu ngươi còn không lên tiếng, bọn cung nhân bên ngoài sẽ nghi ngờ thật đấy.”

Tôn Ngộ Không trừng mắt nhìn hắn. Ngay lúc bên ngoài chuẩn bị gọi thêm lần nữa, hắn mới cất giọng bắt chước Ngụy Hoài Qua:

“Vào đi.”

Thanh Liên nghe lệnh, dẫn bảy người còn lại đẩy cửa bước vào.

Hắn cẩn thận đặt lư hương tử sa lên bàn, nhưng ánh mắt lại liếc về phía giường giữa màn lụa.

Qua lớp màn mỏng, hắn chỉ lờ mờ thấy hai bóng người, một nằm một ngồi, thân ảnh quấn lấy nhau.

Phó Trăn Hồng và Tôn Ngộ Không đều cảm nhận được ánh nhìn ấy. Khóe môi Phó Trăn Hồng khẽ nhếch, dưới ánh mắt chăm chú của Tôn Ngộ Không, hắn đưa tay chạm vào cổ áo đối phương.

“Đừng lộ sơ hở.” – môi hắn mấp máy, rồi thong thả cởi từng nút áo của Tôn Ngộ Không.

Tôn Ngộ Không căng người, dùng ánh mắt lạnh lùng cảnh cáo không được làm quá.

Nhưng Phó Trăn Hồng chẳng hề dừng lại. Ngón tay lạnh băng kéo cổ áo, để lộ xương quai xanh gợi cảm và bờ ngực rắn chắc.

Thân hình Tôn Ngộ Không vốn cao lớn cường kiện, cơ bắp trước ngực săn chắc đẹp đẽ, làn da màu đồng khỏe khoắn tỏa ra khí chất hoang dã mãnh liệt.

Song, ánh mắt Phó Trăn Hồng lại dừng ở bông hải đường đỏ thắm khắc giữa ngực hắn.

Đó là dấu ấn Tôn Ngộ Không vẽ khi biến thành bướm. Không ngờ sau khi trở lại hình người, bông hoa ấy vẫn in rõ trên da thịt.

Phó Trăn Hồng không kìm được, khẽ chạm lên cánh hoa. Lòng bàn tay lạnh giá chạm vào làn da ấm áp khiến Tôn Ngộ Không run rẩy, hơi thở cũng rối loạn.

Ngón tay Phó Trăn Hồng chậm rãi men theo bông hải đường mà v**t v*, như đang thưởng thức bức họa do chính mình tạo ra, lại như đang say mê nhìn ngực phập phồng theo từng nhịp thở của Tôn Ngộ Không.

Thân thể Tôn Ngộ Không nóng dần, cơn khô nóng lan khắp nơi, nhưng hắn không thể bỏ qua sự hiện diện của bàn tay lạnh lẽo kia.

Trong mắt Phó Trăn Hồng, hắn lại thấy rõ khuôn mặt thật sự của Tôn Ngộ Không, chứ không phải dáng vẻ của Ngụy Hoài Qua.

Ngón tay Phó Trăn Hồng dừng lại nơi tâm hoa kiều diễm. Một luồng tê dại truyền khắp người, khiến Tôn Ngộ Không bật ra tiếng rên trầm khàn.

Thanh âm ấy khắc chế mà gợi cảm, rơi vào tai bọn cung nhân đang dâng hương bên ngoài, lập tức khiến mặt họ đỏ bừng, không dám ngẩng lên.

Phó Trăn Hồng lại nhớ tới khi hắn dùng bướm vẽ tranh, lúc lông tơ chạm vào cánh, Tôn Ngộ Không cũng từng phát ra tiếng ngâm tương tự.

Ánh mắt hắn dần hạ xuống, như một ngọn lửa thiêu đốt, khiến Tôn Ngộ Không cảm thấy toàn thân bỏng rát.

Khi nhận ra ánh nhìn ấy dừng lại ở nơi nào, mặt Tôn Ngộ Không đỏ bừng. Thấy Phó Trăn Hồng sắp mở miệng, hắn vội bịt môi đối phương, rồi lập tức xoay người đè ngược lại, đổi vị trí hai người.

“Ta không muốn nghe ngươi nói.” – Tôn Ngộ Không chống tay hai bên mặt hắn, nhìn xuống, giọng khàn khàn.

Phó Trăn Hồng nhướng mày:

“Vậy ngươi muốn nghe gì? Muốn nghe ta kêu còn lớn hơn cả ngươi sao?”

Câu nói ấy vừa buông ra, không chỉ Tôn Ngộ Không mà cả đám cung nhân cũng đỏ mặt, bởi giọng hắn quá ái muội, quá mê hoặc.

Chỉ riêng âm thanh thôi đã đủ khiến Thanh Liên hiểu tại sao Quốc chủ lại vội vàng cầu hôn. Một dung mạo có lẽ còn tuyệt sắc hơn họa hình khô cứng kia gấp trăm lần.

“Dâng hương xong rồi, tất cả lui ra.” – Tôn Ngộ Không cố gắng kìm nén lửa nóng trong ngực, ra lệnh bằng giọng của Ngụy Hoài Qua, cố ý hé màn cho Thanh Liên thấy nửa khuôn mặt mình.

Thanh Liên liếc qua, rồi cúi đầu dẫn mọi người lui ra.

Chờ tiếng bước chân xa dần, Tôn Ngộ Không mới nhảy xuống giường, trở lại nguyên hình, chỉnh lại quần áo.

“Bọn cung nhân kia hẳn sẽ về báo Quốc sư.” – Hắn ngồi xuống ghế, không nhìn Phó Trăn Hồng.

Hai bên tai vẫn còn đỏ, đành giả vờ “mắt không thấy, lòng không phiền”.

Phó Trăn Hồng cũng sửa soạn lại, rồi cố ý ngồi đối diện, chống cằm nhìn hắn chăm chú, không nói gì, chỉ cười.

Bầu không khí dưới ánh nến và khói hương trở nên mơ hồ, ái muội.

Cuối cùng, chính Tôn Ngộ Không chịu không nổi, ho khẽ phá vỡ yên lặng:

“Ngươi không thấy kỳ lạ sao? Vì sao Chỉ Vân Quốc chủ lại tự tin nói trăm năm sau vẫn còn trẻ?”

“Hắn dựa vào Quốc sư.” – Phó Trăn Hồng đáp.

“Quốc sư này rất tà, ta không nhìn ra hắn là yêu gì.” – Tôn Ngộ Không cau mày. Trên tay Quốc sư cầm quạt phỉ thúy, càng khiến hắn nhớ sâu.

“Kim Giác, Ngân Giác gọi Ngọc Lẫm Dạ là hồ yêu, đúng không?” – Phó Trăn Hồng hỏi.

“Ừ, là hồ ly.” – Tôn Ngộ Không đáp, rồi chợt sững người: “Ngươi hoài nghi Ngọc Lẫm Dạ dùng kim thiền thoát xác?”

Phó Trăn Hồng không khẳng định, chỉ nói:

“Ngọc Lẫm Dạ và Quốc sư có lẽ vốn là một.”

“Ngọc Lẫm Dạ là hồ ly, còn Quốc sư tuyệt đối không phải.” – Tôn Ngộ Không lắc đầu.

“Ngươi có Hỏa nhãn kim tinh, nhưng không phải vạn năng. Ngươi chẳng phải cũng không nhìn ra chân thân ta sao?” – Phó Trăn Hồng mỉm cười, chỉ vào mắt mình.

Tôn Ngộ Không sững lại:

“Ý ngươi là… Quốc sư cùng loại với ngươi?”

Phó Trăn Hồng gật đầu:

“Không phải yêu nào cũng từ thú hóa thành. Tà khí của Quốc sư giống hệt Ngọc Lẫm Dạ. Trên đời không thể có hai căn nguyên lực giống nhau, trừ phi vốn là một người. Có khi ngươi giết chỉ là thân xác, còn hồn phách nhập vào Quốc sư.”

Nói rồi, hắn duỗi tay ra. Bàn tay trắng nõn biến thành khớp xương lạnh lẽo.

“Khi ta dùng bản thể lấy nước suối, tà khí Quốc sư bám lên người. Ngươi cảm nhận xem, có giống Ngọc Lẫm Dạ không?”

Tôn Ngộ Không nhắm mắt cảm giác, rồi mở ra, gật đầu:

“Giống hệt.”

Phó Trăn Hồng không ngạc nhiên. Quen thuộc ắt có nguồn gốc, không thể vô duyên vô cớ.

Tà khí tương đồng, lại cùng cầm quạt phỉ thúy, chẳng thể gọi là trùng hợp.

[ Tiểu Hồng, ta… ta thấy hơi rối. ]

[ Cứ coi là Ngọc Lẫm Dạ bị đánh chết, còn hồn thì nhập vào Quốc sư. ]

[ Nhưng hắn thích ngươi, sao lại để Quốc chủ cưới ngươi? ]

[ Bởi hắn biết ta sẽ không thật sự động phòng với Ngụy Hoài Qua. ]

Chợt nhớ đến đám cung nhân vừa nãy, ánh mắt Phó Trăn Hồng lóe lên, liền đứng dậy:

“Chúng ta đi tìm sư phụ ngươi hội hợp.”

Tôn Ngộ Không nhìn Ngụy Hoài Qua đang hôn mê:

“Nếu bỏ đi bây giờ, lỡ có cung nhân vào tra xét, mà thông quan văn điệp còn chưa ra khỏi thành, chẳng phải uổng phí hết?”

Phó Trăn Hồng nhếch môi:

“Ngươi quên sư phụ ngươi chính là một cái bánh bao thơm sao?”

Ánh mắt Tôn Ngộ Không chợt trầm xuống, ý thức được điều gì.

Phân thân có biến, bản thể tất cảm ứng. Nhưng đối mặt một Quốc sư tà dị thế kia, hắn không dám chủ quan.

“Triệu Cân Đẩu Vân, mau đuổi theo sư phụ.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47: Tác giả: Tẩy Y Phấn
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115: Mồi Câu và Sự Ghen Tị
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vai Ác Vạn Nhân Mê Hôm Nay Lại OOC Sao?
Chương 33

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 33
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...