Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vật tế thần

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đối với tình yêu của bố, tôi chưa từng nghi ngờ, nhưng bố cứ thế bỏ đi.

Mẹ lại nói: "Có khi nào ông ấy đi tìm anh con rồi không?"

Tôi có một người anh trai, lớn hơn tôi năm tuổi, bẩm sinh mắt bị dị tật. Anh tôi sớm đã bỏ nhà đi làm ăn, một đi không trở lại, bặt vô âm tín, cũng như thể bốc hơi khỏi thế gian vậy.

Có phải là vì lý do này không? Trực giác mách bảo tôi là không phải.

Một tháng sau, hàng xóm cũng nhận ra điều bất thường, nên đã báo án. Người hàng xóm tốt bụng còn mô tả ngoại hình, chiều cao, cân nặng của bố tôi cho cảnh sát.

Cảnh sát đến nhà, sắc mặt nặng nề, không nói chuyện tìm người mà chỉ đi khắp nơi thu thập dấu vân tay.

Hôm sau họ lại đến, còn mang theo bí mật kinh hoàng của bố tôi.

4.

Năm 1985, tại vùng núi một huyện thuộc tỉnh lân cận đã xảy ra một vụ t.h.ả.m án diệt môn, cả gia đình năm người không một ai sống sót.

Hiện trường vụ án nằm ở nơi hẻo lánh, gia đình này lại sống cô lập, vì vậy không có nhân chứng trực tiếp.

Cảnh sát đã rà soát các mối quan hệ xã hội nhưng không thu được gì. Hung thủ không phải là kẻ thù, mà chỉ là người lạ mặt tình cờ đi ngang qua. Điều này càng làm tăng thêm độ khó của vụ án.

Cảnh sát đã thu thập được dấu vân tay của nghi phạm trên người nạn nhân và hung khí, qua điều tra đã biết được sơ bộ diện mạo của kẻ khả nghi, nhưng vẫn hoàn toàn không có manh mối. Vụ án cứ thế bị đình trệ 12 năm.

Án mạng nhất định phải phá, không phá không dừng. Một cảnh sát trẻ khi đó theo cấp trên điều tra vụ án này, chấp niệm rất sâu. Hơn mười năm trôi qua, vị cảnh sát trẻ năm xưa tình cờ được điều chuyển đến huyện của chúng tôi. Sau khi vụ án bố tôi mất tích được báo cáo, anh ta nhạy bén ngửi thấy điều gì đó.

Cảnh sát đến nhà tôi, thu thập dấu vân tay của bố, mang về đối chiếu. Kết quả cho thấy, chúng trùng khớp với dấu vân tay của nghi phạm trong vụ t.h.ả.m án diệt môn 12 năm trước.

Khoảnh khắc biết được sự thật, trái tim tôi vang lên tiếng đập thình thịch như bị búa tạ giáng xuống, đè nặng, từng nhịp, từng nhịp.

Năm 1985, năm đó tôi mới 5 tuổi. Bố đi làm ăn xa, về nhà sẽ mang theo trống lắc tay cho tôi, đưa tôi lên núi chơi. Bàn tay ấm áp nắm lấy tay tôi, nhưng tôi lại không hề hay biết đó là bàn tay dính máu.

Sau khi tôi đi học, bố đạp xe đưa đón tôi, trên đường đi ông ấy còn dặn tôi học hành chăm chỉ, trên đường về ông ấy không ngớt lời khen tôi là đứa trẻ ngoan.

Những khung cảnh cưỡi gió, tiếng cười nói vui vẻ trên suốt quãng đường ấy, trở nên u ám, biến thành trắng đen, cho đến khi tan vỡ thành từng mảnh.

Hình bóng vĩ đại mà tôi tự nhiên tin tưởng, trong một sớm một chiều đã sụp đổ; tình yêu sâu nặng của bố từng có cũng như ảo ảnh hư vô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vat-te-than/chuong-2.html.]

Thế giới tan vỡ rồi lại tái cấu trúc, tiếng đập thình thịch bỗng nhiên biến mất, chỉ còn lại một câu nói lạnh lùng: Bố là một kẻ sát nhân.

5.

Bố g.i.ế.c c.h.ế.t một gia đình năm người rồi bỏ trốn. Ông ấy mặt không đổi sắc trở về bên vợ con, tiếp tục cuộc sống bình lặng. Ông ấy ngụy trang rất tốt, nên mẹ và tôi cứ thế, vô cớ trở thành người thân của kẻ sát nhân.

Và rồi, vào năm tôi 17 tuổi, ông ấy lại bỏ trốn mà không nói một lời nào. Điều này đối với chúng tôi không chỉ là cú sốc tình cảm nặng nề, mà còn là đòn giáng thực chất vào tinh thần lẫn thể xác.

Người thân trực hệ phạm trọng án, ảnh hưởng rất nghiêm trọng, giấc mơ cảnh sát của tôi cũng vì thế mà tan vỡ.

Sau đó tôi không thi vào trường cảnh sát, mà vào một trường đại học bách khoa bình thường, học chuyên ngành kỹ thuật sinh học. Kế đó là học tập, tốt nghiệp, đi làm, tuần tự từng bước chìm vào đám đông.

Bố tôi sau khi mất tích vào năm 1997, không bao giờ xuất hiện nữa. Vụ t.h.ả.m án diệt môn cũng mãi không phá được.

Mức độ quan tâm đến vụ án giảm dần theo thời gian, nhưng cảnh sát sẽ không từ bỏ. Bố bị liệt vào danh sách đối tượng bỏ trốn, bị truy nã.

Gia đình tôi đã tan nát. Mẹ tôi sau khi tôi tốt nghiệp đại học thì mắc bệnh qua đời, anh tôi vẫn ở ngoài nhiều năm không về, tôi chuyển đến thành phố hiện tại đang sống, nhà cũ bị bỏ trống.

Sau khi tốt nghiệp, tôi làm việc ở Viện nghiên cứu vi sinh vật vài năm, cuộc sống hàng ngày rất đơn điệu, ngoài viết tiểu thuyết, chỉ có nuôi bò sát cảnh. Năm 2009, tôi gặp được tình yêu đích thực, Đan Tĩnh. Chúng tôi kết hôn, cuộc sống cứ thế bình lặng tiếp diễn.

Cho đến năm 2011, cảnh sát đã tìm thấy một bộ xương trắng trong một thung lũng sông hoang vắng ở vùng núi quê nhà.

6.

Dựa trên khí hậu địa phương và mức độ phân hủy của thi thể, người này ước tính đã c.h.ế.t khoảng 10-15 năm trước, tức là khoảng năm 1996-2001, trùng khớp với thời điểm bố tôi mất tích năm 1997.

Dựa trên ước tính tuổi xương, người này khi c.h.ế.t ở độ tuổi 30-40, cũng trùng khớp với tuổi của bố tôi khi mất tích (40 tuổi).

Thi thể đã hoàn toàn thành xương trắng, dấu vân tay tự nhiên không thể dùng được. Nhưng kỹ thuật điều tra hình sự ngày nay còn có một công cụ lợi hại khác, đó chính là xét nghiệm DNA.

Năm 1985 xảy ra vụ t.h.ả.m án diệt môn, lúc đó kỹ thuật còn lạc hậu, cảnh sát chỉ thu được dấu vân tay của nghi phạm.

Năm 1997 bố mất tích, cảnh sát đối chiếu dấu vân tay của ông ấy xác nhận vụ t.h.ả.m án diệt môn năm 1985 là do bố gây ra. Nhưng kỹ thuật DNA vẫn còn lạc hậu, thu thập mẫu sinh học chỉ có thể lưu trữ mẫu máu, kiểm tra nhóm máu, không thể tiến hành xét nghiệm DNA.

Vì vậy lúc đó cảnh sát không thể thu được DNA của bố, chỉ thu thập mẫu m.á.u của tôi để lưu trữ vào cơ sở dữ liệu.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vật tế thần
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...