Nghe vậy, Triệu Tức cũng chợt hiểu ra, liên tục gật đầu.
“Đúng đúng, ta nhớ rồi.”
Hắn tỏ vẻ kín đáo, cẩn thận chỉ lên trời:
“Vị ở trong cung đó mà.”
Phương Úy gạt tay hắn ra, cau mày nói:
“Thôi đừng nói nhảm nữa, đi đi đi.”
6
Đón dâu lúc hoàng hôn, bái đường xong xuôi, ồn ào náo nhiệt đến khi tiễn tân lang vào động phòng thì đã là đêm khuya.
Một đám võ quan, ai nấy đều uống đến không phân biệt nổi đông tây nam bắc.
Trong đó, chỉ có Lư Vô Hám là người chắn rượu cho tân lang nhiều nhất.
Từ nhỏ đã bị các thúc bá trong quân doanh rèn luyện đến mức uống rượu không đỏ mặt, vậy mà lúc này hắn cũng không chịu nổi, phải ra phía sau vườn hoa nôn ọe.
Cúi người bên hồ nước khan nôn mấy cái, hắn tiện tay dùng tay áo lau miệng.
Ngẩng đầu lên, dưới hành lang đèn l.ồ.ng sáng rực, khắp nhà giăng đầy hỉ sắc, đỏ đến mức có phần không chân thực, cứ như đang ở trong mộng.
Hàn Du cưới là cô nương Vệ gia kia, tên là Lân Nhi, hắn còn nhớ.
Đôi mắt rất lớn, khi nghiêm túc nhìn hắn, giống như một con vật nhỏ có bộ lông mềm mại nào đó, rất dễ khiến người ta mềm lòng.
Mỗi lần thấy Vệ Đao Nhi vì đủ chuyện vặt vãnh của các cô nương trong nhà mà lo lắng rối rít, Lư Vô Hám lại nghĩ: cũng bình thường thôi, nếu nhà hắn có một cô nương như vậy, dù nàng đòi sao trên trời trăng dưới nước, hắn cũng sẵn lòng hái xuống cho nàng.
Sau này, từ khi nào cô nương ấy không còn xuất hiện trước mắt nữa?
Lư Vô Hám có chút không nhớ rõ.
Trên vai hắn gánh quá nhiều thứ. Mỗi bước chinh chiến đ.á.n.h Hồ đều gian nan, ngày đêm lo lương thảo, mưu lược, sống c.h.ế.t của mấy vạn người, hắn chỉ có bấy nhiêu tâm trí, đã chất đầy thù hận gia quốc, rất khó phân thêm một góc để đặt những xuân hoa thu nguyệt của một tiểu cô nương.
Vậy thì hắn ngẩn người nghĩ đến tân nương của người khác làm gì chứ?
Lư Vô Hám dùng sức lắc mạnh đầu, cảm thấy mình đúng là say rồi.
Lúc này, hai người cũng chếnh choáng tìm đến.
Phương Úy uống quá nhiều, sợ về nhà làm ồn đến thê t.ử, liền sống c.h.ế.t kéo Lư Vô Hám ra bờ sông tỉnh rượu.
Hai người này t.ửu phẩm đều rất tệ.
Đặc biệt là Triệu Tức, một khi say thì lời ch.ó má gì cũng nói ra được.
Bàn tay to của hắn nặng nề vỗ từng cái lên lưng Lư Vô Hám, chẳng biết nặng nhẹ:
“Huynh đệ! Ta… bội phục ngươi! Thật sự cầm lên được, buông xuống được…”
Lư Vô Hám đẩy hắn ra, đầu âm ỉ đau.
Triệu Tức thuận thế nằm phịch xuống tảng đá ven sông, đờ đẫn nhìn bầu trời đầy sao, lẩm bẩm:
“Nếu ta có một nữ t.ử như vậy, không màng sống c.h.ế.t, vì giải độc cho ta, một mình chạy đến tận trăm dặm tìm đại phu… cả đời này ta nhất định sẽ bám lấy nàng…”
Nước sông lặng lẽ trôi, Lư Vô Hám chậm chạp nhìn bóng phản chiếu, không hiểu hắn đang nói gì.
Phương Úy ghé lại, phản bác:
“Ừm… không đúng, nàng đâu có đi một mình, nàng còn cõng cả Vô Hám nữa!”
Gió đêm xuân bỗng thổi mạnh, dòng sông ào ào chảy nhanh hơn, làm bóng dáng mơ hồ của Lư Vô Hám trong nước bị xáo trộn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vo-ham/4.html.]
Hắn theo cơn gió, đột ngột quay đầu lại.
Những lời say của bằng hữu như tiếng chuông gõ muộn, nện mạnh xuống đầu hắn, khiến tâm trí trầm hẳn xuống.
“Phía sau còn có gian tế người Hồ dắt theo ch.ó hoang đuổi theo, tuyết dưới chân dày như vậy, lại là ban đêm, gần trăm dặm đường đó, gan nàng đúng là lớn thật…”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Vệ huynh tìm được nàng rồi, trời đất ơi, ngay cả ta cũng sợ toát mồ hôi lạnh…”
Lư Vô Hám dùng sức nhắm c.h.ặ.t mắt, mong rằng mình là say đến hồ đồ rồi, nếu không thì sao lại hoàn toàn không biết họ đang nói cái gì.
Nhưng điều đáng sợ là, lúc này hắn tỉnh táo đến c.h.ế.t người.
Hắn mở mắt ra, lòng bàn tay lạnh ngắt, bò tới túm lấy vạt áo của hai tên say rượu, quát:
“Nói cho rõ ràng! Lúc đó chẳng phải là các ngươi cứu ta sao?”
7
Ha…
Như thể bị ai đó bóp c.h.ặ.t hơi thở, ta giật mình nắm c.h.ặ.t chăn đệm, mở choàng mắt.
Bên cạnh không có ai.
Tân hôn mới qua mấy ngày, màn giường vẫn ánh lên sắc hồng rực rỡ, nhìn xuyên qua, có thể thấy trước bình phong là bóng lưng nam nhân cao lớn, rắn rỏi.
Hoàn hồn lại, ta khẽ thở phào.
Nghe động, người trước bình phong quay đầu, áo trong còn mở, chưa kịp buộc lại, cúi người vén rèm sa, mày thanh mắt sáng, ghé sát trước mặt ta.
“Gặp ác mộng rồi sao?”
Người quanh năm trong quân doanh, đây hẳn là giọng nói dịu dàng nhất của hắn.
Hàn Du xoa xoa má ta, vừa cụp mắt xuống liền thấy trên l.ồ.ng n.g.ự.c hắn còn vết đỏ mới tinh, từng vệt mảnh, loang lổ, như bị cào nắm bừa bãi.
Mặt ta đỏ lên, lắc đầu, tránh ánh mắt hắn, dựa vào bờ vai rộng lớn ấy.
Nheo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, phân biệt trời đất.
Mờ mờ ảo ảo, không nhìn rõ.
Trên lá vang lên tiếng lộp độp, có âm thanh rơi xuống.
Cũng là vì chưa tỉnh ngủ hẳn, mộng và thực lẫn lộn, đầu óc có phần hồ đồ, ta lẩm bẩm hỏi:
“Tuyết rơi rồi sao?”
Bàn tay to của Hàn Du dịu dàng vuốt dọc sống lưng ta, thuận theo, từng cái một, giọng khàn khàn nói:
“Là mưa.”
“Ồ……”
Ta khép mắt, tỉnh táo hơn một chút rồi lại nghi hoặc:
“Hôm nay nghỉ, dậy sớm thế này chàng đi đâu?”
Hàn Du buông ta ra, kéo chăn đắp lại cho ta.
Hắn không giấu giếm, nói thẳng sự thật.
“Tối qua Vô Hám gửi thư hẹn ta đến đại doanh phía tây ngoại thành một chuyến. Có lẽ Tây Bắc vừa đưa một lứa tuấn mã vào kinh, dùng cho kỵ binh luyện quân, lại bị mấy tên thái giám trong cung để mắt tới.”
“Hôm qua đã muộn, cổng thành đóng rồi, nên ta không đi. Nghĩ hôm nay qua sớm một chút, kẻo hắn sốt ruột với ta.”
Chợt nghe từ miệng Hàn Du nhắc tới tên người đó, ta thoáng thất thần.
---