Trong lòng hắn đầy nghi hoặc, n.g.ự.c nghẹn cứng khó chịu.
“Hàn Du, chúng ta từ nhỏ đã ở trong quân doanh của nhị thúc, ăn ở cùng nhau hơn mười năm, giao tình như vậy, sao đến thiệp mời thành hôn ngươi cũng không dám gửi cho ta? Ngươi sợ cái gì? Các ngươi đã che giấu điều gì!”
12
Mưa bụi rơi xuống bờ vai.
Hàn Du liếc nhìn tượng đất và minh châu, đậy nắp hộp lại để khỏi bị ướt.
“Nếu ngươi là vì chuyện ba năm trước, nội t.ử cứu ngươi, thì hoàn toàn không cần như vậy. Vô Hám, là nàng không muốn để ngươi biết.”
Lư Vô Hám mở miệng, mày cau c.h.ặ.t.
“Hai năm ấy, tấm lòng nàng dành cho ngươi, ai ai cũng thấy rõ, chỉ có chính ngươi là không coi là gì.”
Giọng Hàn Du bình thản, nhưng cũng hàm chứa sự xót xa dành cho thê t.ử:
“Ngươi tự nghĩ xem, nàng đã hỏi ngươi chuyện cưới gả bao nhiêu lần?”
Lư Vô Hám định biện bạch, Hàn Du ngẩng mắt, nói thay cho hắn.
“Người ngoài đều cho rằng trong lòng ngươi có nữ t.ử Võ gia, nên mới hời hợt với nàng. Nhưng ta hiểu, ngươi thực sự không có ý định lập gia đình.”
“Năm đó, phụ thân ngươi vì có mẫu thân ngươi làm điểm yếu, đã giằng co đau khổ ra sao, mỗi lần xuất chinh đều chần chừ, chỉ sợ địch nhân bắt mẫu thân ngươi làm con tin.”
Bằng hữu nhiều năm, hiểu hắn hơn người khác, cũng càng biết cách chạm đúng nỗi đau trong lòng hắn.
“Ngươi không muốn có điểm yếu, nên không đón nhận chân tình của nàng.”
“Vậy thì nàng thu hồi tình cảm của mình, không muốn còn dây dưa với ngươi nữa, thì có gì sai chứ?”
Lư Vô Hám đứng dưới mưa.
Mưa núi vốn đã lạnh, mưa bụi mờ mịt lại càng giống tuyết.
Hắn chịu đựng tuyết suốt bao nhiêu năm, bỗng nhiên lại không chịu nổi mưa.
Hắn muốn biện bạch điều gì đó, nhưng phát hiện ra tất cả chỉ là vô ích.
Thế là ngoài mạnh trong yếu.
“Ta… ta dù sao cũng phải báo đáp gì đó, ta phải đối tốt với nàng chứ!”
Sắc mặt Hàn Du lạnh nghiêm, nhắc nhở hắn:
“Đó là việc của ta.”
Đối tốt với nàng, là việc của Hàn Du.
Vai sụp xuống, Lư Vô Hám ngoảnh đầu nhìn sườn núi trong mưa, không thấy rõ điểm cuối, hàm dưới siết c.h.ặ.t.
Hàn Du cũng từ thái độ khác thường của hắn mà nhận ra những cảm xúc bị giam cầm không thể khống chế.
Hắn cảnh cáo: “Vô Hám, thu lại lòng ngươi, đừng làm nàng khó xử.”
Bên bờ suối, Lư Vô Hám nghiêng mặt, kéo khóe môi.
“Nàng khó xử? Hay là ngươi khó xử?”
Hàn Du vì tình huynh đệ mà nhẫn nhịn bấy lâu, đến lúc này cũng không tránh khỏi nổi giận, giọng nói nặng nề hơn.
“Nếu nàng muốn ngươi, thì chỉ riêng ân cứu mạng ba năm trước cũng đủ trói ngươi bên cạnh nàng.”
“Khinh thường tình cảm của nàng, để mất nàng rồi, hậu quả này tự ngươi gánh lấy. Phu thê chúng ta, xin không hầu tiếp!”
Lư Vô Hám không nói nữa.
Trong rừng núi, mưa sương mịt mù.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vo-ham/8.html.]
Hắn bỗng cúi đầu, ngồi xổm bên bờ suối, che mặt, một đại tướng quân oai phong lẫm liệt, lại đau lòng như một đứa trẻ đ.á.n.h mất báu vật.
Rốt cuộc cũng thẳng thắn.
“Ta không phải là không thích nàng, chỉ là ta chưa nghĩ xong… người đã dấn thân vào quân ngũ, không quản được sinh mệnh của mình, chỉ có thể quản được bản thân không đáp lại nàng!”
Hắn mờ mịt hỏi Hàn Du:
“Chẳng lẽ ngươi không sợ sao? Nàng nếu yêu ngươi, sẽ giống như mẫu thân ta, phu quân ở xa ngàn dặm, ngày đêm lo lắng. Một khi phu quân bỏ mạng, cả một gia đình lớn, chỉ còn nàng một mình gánh vác.”
Hắn ngẩng đầu, trong đôi mắt sáng tràn đầy nghi hoặc:
“Ngươi làm sao nỡ để một cô nương gánh trên vai gánh nặng như vậy?”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Hàn Du nhìn chằm chằm hắn, một lúc sau cũng ngồi xổm xuống, nhặt một viên sỏi.
Mưa làm ướt gò mày hắn. Hắn lớn hơn Lư Vô Hám nửa tuổi, cũng là cô nhi chiến hỏa, không phụ mẫu.
“Đây không phải là vấn đề để ta chọn hay bỏ, Vô Hám.”
Hắn nói: “Nữ t.ử, các nàng…”
Hắn khựng lại, nhẹ giọng tiếp:
“Các nàng không phải là… những đóa hoa mà ngươi nghĩ, chỉ có thể cắm trong chén vàng bình ngọc mới sống được.”
Các nàng cũng có phẫn nộ, cũng mang trong lòng gia quốc.
Nếu thời thế nhượng bộ, cho phép nữ t.ử nhập quân, các nàng cũng sẽ xung phong liều c.h.ế.t, đặt chân lên đất Hồ để báo thù cho người thân đã mất.
Hàn Du nhớ lại.
Thuở thiếu niên, hắn từng thấy những phụ nhân nơi biên địa, phu quân c.h.ế.t rồi, các nàng vẫn sống tiếp.
Nếu đám nam nhi c.h.ế.t sạch, các nàng liền cầm lấy đao gãy kiếm mẻ, cưỡi ngựa gầy, lớn tiếng tập hợp nhau lại, vung đao xua đuổi bọn Hồ nhân hung hãn.
Hắn nói với Lư Vô Hám đang sững sờ:
“Chẳng lẽ ngươi cho rằng khi ấy nội t.ử cứu ngươi, chỉ vì tình cảm nam nữ trong lòng nàng sao?”
“Nàng lớn lên ở biên địa, phụ mẫu c.h.ế.t ở biên địa. Ngươi là thiếu niên tướng tinh, thế không thể cản, nàng hiểu rõ sự tồn tại của ngươi quan trọng thế nào đối với biên địa.”
“Thứ nàng muốn bảo vệ không chỉ là ngươi, mà còn là những con người, những vùng đất mà ngươi đang canh giữ.”
Hàn Du đặt tay lên bờ vai trầm xuống của hắn.
“Vô Hám…”
“Ngươi sinh ra là để thu hồi cương thổ, chinh phạt thảo nguyên.”
Ngón tay dùng sức, kiên định ấn sâu vào xương vai Lư Vô Hám:
“Hãy dùng sự không cam lòng của ngươi vào nơi đáng dùng.”
A Liệt Lặc của ba năm trước còn có lòng từ, sau khi trở về thảo nguyên liền ẩn nhẫn, chẳng bao lâu sau g.i.ế.c Tả Hiền Vương, thúc quân đi ngàn dặm, đem mười ba bộ đã chia rẽ mười năm thu nạp lại trong vòng tay.
A Liệt Lặc đọc binh thư, hiểu người Chu, càng hiểu Nhạn Bắc.
Hàn Du lo lắng.
“Kẻ địch đã không còn như xưa nữa…”
Ánh mắt hắn trầm xuống, ngẩng nhìn về phương Bắc.
“Nhưng hoàn cảnh của chúng ta lại còn khó hơn trước. Ngụy vương bị giam lỏng, Thái t.ử đăng cơ, tân đế chủ trương hòa thân. Những cựu tướng từng ở Nhạn Bắc năm xưa, ngoài ngươi ra, đều bị điều rời tiền tuyến, mắc kẹt trong kinh thành.”
---