Tim đập thình thịch như muốn x.é to.ạc lồng n.g.ự.c ra . Cánh cửa phòng va mạnh vào mặt tường phía sau , tạo nên một tiếng rầm vang vọng trong căn nhà tối om .
Tôi đứng dựa lưng vào bức tường hành lang , cố ép mình phải thở đều nhưng không được . Mỗi lần tôi khép mắt lại , tôi đều cảm giác có thứ gì đó lạnh toát đang đứng ngay sau vai mình , cái hơi thở ẩm ướt vẫn như còn phả trên da .
“ …MÀY ĐÃ QUÊN RỒI ”
Câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu . Giọng nói sát bên tai , rõ như người sống . Nhưng làm gì có ai trong căn nhà này ngoài tôi ?
Hay là…?
Không . Tôi lắc mạnh đầu để ngăn suy nghĩ ấy .
Hành lang tối hơn bình thường . Tôi không nhớ mình đã tắt đèn khi chạy ra . Hay là… đèn đã tắt từ trước đó ?
Tách .
Một âm thanh vang lên từ phía cuối hành lang . Như tiếng móng tay khẽ gõ xuống nền gỗ.
Tôi đứng c.h.ế.t lặng .
Rồi lại tách .
Lần này gần hơn một chút .
“ Không phải…không phải thật đâu…” tôi tự thì thầm , nhưng cổ họng khô đến mức câu nói chỉ còn như hơi thở gãy vụn .
Tôi bước lùi từng bước về phía phòng khách , mắt không dám rời cái khoảng tối hun hút ở cuối hành lang .
Tách…tách…tách…
Âm thanh trở nên nhịp hơn , như tiếng bước chân nhỏ . Quá nhẹ để là người , nhưng cũng quá cố ý để là tiếng gió .
Tôi nuốt khan .
“ Pluto…? ”
Một câu hỏi yếu ớt thốt ra , như phản xạ .
Ngay lúc cái tên ấy bật khỏi môi tôi , tiếng động dừng lại đột ngột.
Sự im lặng đổ ập xuống nặng đến mức tôi nghe rõ từng nhịp tim của mình .
Tôi nhích thêm một bước nữa , chân gần như mềm nhũn .
Rồi
Một vật gì đó lăn lộc cộc ra từ trong bóng tối .
Nó xoay vài vòng , chạm vào chân tôi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/what-i-buried/chuong-3.html.]
Tôi cúi xuống nhìn .
Là một viên bi thủy tinh nhỏ .
Trong trẻo . Lạnh ngắt
Và chính xác là loại đồ chơi vợ tôi từng mua cho con mèo .
Tôi cảm giác da đầu tê rần . Tôi chưa bao giờ lấy lại đồ của Pluto sau khi chôn nó . Tất cả vẫn còn nằm nguyên trong chiếc hộp cũ…ở trong phòng kho .
Chiếc hộp mà tôi đã khoá lại .
Tôi khom người định nhặt lên thì một bàn tay - chộp nhẹ lấy cổ chân tôi từ phía sau .
Không siết mạnh.
Chỉ chạm .
Nhưng lạnh buốt .
Tôi đông cứng , không dám nhìn xuống .
Rồi một giọng thì thầm khe khẽ , sát ngay sau lưng tôi , từng chữ như nhỏ vào trong đầu :
“ …ANH NHỚ CHƯA ”
Tôi bật người quay lại .
Không có ai .
Chỉ có một mảnh giấy nằm giữa hành lang - một mảnh giấy trắng nhỏ , mới toanh , như vừa mới được đặt xuống .
Trên đó là bốn chữ , nguệch ngoạc , mực đen loang nhẹ :
“ ĐỪNG CHẠY LẦN NỮA ”
Căn nhà lại chìm vào im lặng.
Và ở cuối hành lang , tôi nhìn thấy thứ đó - một bóng đen thấp , nhỏ , như con mèo đang ngồi .
Nhưng đôi mắt…không phải mắt mèo .
Chúng là đôi mắt của vợ tôi .
Phóng tác dựa trên " The Black Cat " của Edgar Allan Poe .
--------------------------------------------------