Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xác Quỷ

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Năm Hứa Chiêu Đệ sáu tuổi, ông bố trọng nam khinh nữ của cô bé đã lỡ tay đ.á.n.h c.h.ế.t cô bé.

Chẳng biết thế nào, tôi lại nhập vào người cô bé một cách trời xui đất khiến.

Cứ như vậy, tôi mang thân phận của Hứa Chiêu Đệ mà sống tiếp ở nhà họ Hứa.

Lần đầu tiên tôi phát hiện Hứa Thế Kiệt là một tên biến thái bẩm sinh, là vào năm nó năm tuổi.

Tôi đã tận mắt nhìn thấy nó đẩy đứa trẻ nhà hàng xóm xuống hồ phun nước trong khu chung cư.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và hatdaukhaai.com

Nó ấn c.h.ặ.t đ.ầ.u đối phương, mãi cho đến khi đứa trẻ kia dần ngừng giãy giụa.

Vẻ mặt hung tợn của Hứa Thế Kiệt đã gợi lại một vài ký ức kiếp trước của tôi.

Đã từng có người dìm tôi xuống hồ nước bẩn thỉu hôi hám y như vậy.

Cảm giác ngạt thở do đuối nước khiến tôi nhất thời không thở nổi.

Tôi sững sờ tại chỗ, thậm chí quên cả việc đi gọi người lớn.

May mà bố mẹ đứa trẻ đã kịp thời chạy tới.

Hứa Thế Kiệt từ nhỏ đã rất thông minh, nó thấy có người đến, liền vội vàng nhảy luôn xuống hồ.

Khi đó trong khu chung cư chưa lắp camera, Hứa Thế Kiệt cứ thế mà may mắn thoát tội.

Mọi người đều tưởng hai đứa trẻ mải chơi đùa nên bị ngã xuống hồ.

Chỉ có tôi biết, nó là ác quỷ.

Từ lúc đó, tôi đã nhắm vào nó.

Một kẻ xấu xa bẩm sinh như vậy, thích hợp nhất để trở thành công cụ báo thù của tôi.

Chỉ là không lâu sau, tôi gặp được một đạo sĩ kỳ lạ.

Ông ta dùng ánh mắt kỳ quái nhìn tôi, sau đó vươn tay vỗ nhẹ lên đỉnh đầu tôi một cái.

Ngay khoảnh khắc đó, mọi chuyện quá khứ tiền kiếp tôi đều quên sạch.

Từ đó trở đi, tôi quên mất mình là ai, cứ sống vật vờ bằng thân phận của người khác.

Mãi cho đến hôm nay.

Hứa Chiêu Đệ lại một lần nữa bị bố cô ta đ.á.n.h c.h.ế.t.

Và tôi, cũng theo đó mà bật xác sống lại.

13.

Ba ngày sau, có người phát hiện hai cái xác khô ở vùng ngoại ô hoang vắng.

Cảnh sát đi thẳng vào vấn đề, thẩm vấn tôi: "Hứa Chiêu Đệ, em trai cô nghi ngờ cái c.h.ế.t của bố mẹ cô có liên quan đến cô, cô có gì muốn nói không?"

Tôi ngồi trong phòng thẩm vấn, nghe vậy bật cười thành tiếng: "Nghi ngờ?"

Viên cảnh sát già cau mày quát: "Nghiêm túc! Đây là đồn cảnh sát!"

Tôi nín cười, bình thản vặn lại: "Chỉ dựa vào cái mồm của nó mà muốn buộc tội tôi g.i.ế.c người? Bằng chứng đâu?"

Ánh mắt sắc bén của viên cảnh sát già như muốn nhìn thấu tôi: "Ba ngày trước, bố mẹ cô đưa cô đến làng Tây, nhưng người trở về chỉ có một mình cô, họ đã mất tích từ đó."

"Nói cách khác, cô là người cuối cùng nhìn thấy họ."

"Cho nên, cô có hiềm nghi gây án rất lớn."

Tôi xòe tay, vẻ mặt cạn lời: "Chú cảnh sát ơi, cháu tháng trước vừa mới thành niên, bố mẹ cháu đã đòi bán cháu cho lão què ở làng Tây làm vợ, cháu là lén trốn về, còn về việc tại sao họ không về—"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/xac-quy/chuong-6.html.]

Tôi cười cười, thản nhiên nói: "Nếu cháu nhớ không lầm, hôm đó hình như là lễ Vu Lan tháng Bảy, họ tối hôm lượn lờ bên ngoài, có khi nào đụng phải tà ma không?

"Cháu nghe nói, m.á.u của họ đều bị hút cạn, nhưng da dẻ lại lành lặn, không có bất kỳ vết thương ngoài da nào."

"Một học sinh cấp ba như cháu, lấy đâu ra bản lĩnh để làm được việc có độ khó cao như vậy."

Viên cảnh sát già đối diện híp mắt lại, sự nghi ngờ trong mắt ông ta đối với tôi ngày càng sâu.

Nhưng bất đắc dĩ là không có bằng chứng, họ cũng không moi được gì từ miệng tôi, đến giờ phải thả tôi về.

Bà nội thương Hứa Thế Kiệt, nên đón nó về ở cùng hai bà cháu.

Nhìn ánh mắt âm u độc địa của nó, tôi biết, nó sẽ không bỏ qua cho tôi.

Buổi tối, bà nội đến phòng tôi, ánh mắt phức tạp hỏi tôi: "Chiêu Đệ à, hôm đó... rốt cuộc cháu đã về bằng cách nào?"

Rốt cuộc bà cũng không nhịn được mà hỏi tôi.

Ngày hôm đó lúc tôi trở về, rõ ràng là bà đã giật mình.

Nhưng thấy tôi không nói gì, bà cũng không dám hỏi tôi đã trốn về bằng cách nào.

Mãi cho đến khi Hứa Thế Kiệt báo án, xác của bố mẹ tôi được tìm thấy, ánh mắt bà nhìn tôi ngày càng phức tạp.

Tôi đặt cây bút đang dùng để giải đề xuống, quay đầu lại cười với bà: "Cháu không muốn gả đi, nên đã viện cớ đi vệ sinh, nhân cơ hội trốn thoát."

Bà nội nghe xong, ngập ngừng gật đầu.

Ngay lúc bà định xoay người đi ra, tôi gọi giật bà lại: "Bà ơi, hai bà cháu mình đã nương tựa vào nhau nhiều năm như vậy, bà đã từng là người tốt với cháu nhất trên thế giới này, tại sao... bà lại đột nhiên đối xử với cháu như vậy?"

Tấm lưng còng của bà cứng đờ, tay vịn trên tay nắm cửa, hồi lâu không nhúc nhích.

Cuối cùng, bà vẫn không nói gì, lê những bước chân già nua chậm chạp đi ra ngoài.

14.

Cảnh sát vẫn đang điều tra vụ án bí ẩn ấy.

Trong thời gian này, suất tuyển thẳng của tôi đã có kết quả.

Võ Kiều Kiều lấy cớ giúp tôi ăn mừng, đã tổ chức cho cả lớp cùng nhau đi leo núi.

Nhưng đến nơi tôi mới biết, cô ta lại còn gọi cả Hứa Thế Kiệt.

Võ Kiều Kiều có quan hệ rất tốt với tôi, nhưng tôi chưa bao giờ kể cho cô ta nghe về tình hình nhà mình.

Cô ta và Hứa Thế Kiệt, đã quen nhau từ lúc nào?

Ngay lúc tôi đang ngẩn người, Võ Kiều Kiều đã tinh mắt nhìn thấy tôi, vội vàng vẫy tay: "Chiêu Đệ! Ở đây!"

Cô ta hớn hở kéo Hứa Thế Kiệt chạy tới: "Thế nào, tớ tốt với cậu chưa, còn gọi cả em trai cậu tới nữa này."

Tôi cau mày tránh bàn tay đang sáp lại của cô ta, lạnh lùng chất vấn: "Ai cho cậu gọi nó tới?"

Võ Kiều Kiều vẻ mặt ấm ức nhìn tôi, c.ắ.n môi không nói.

Có bạn học không rõ chuyện nhà tôi, đứng bên cạnh giảng hòa: "Võ Kiều Kiều cũng có ý tốt mà, Hứa Chiêu Đệ, cậu cũng vô tâm quá rồi đấy! Buổi tụ tập hôm nay của chúng ta là do Võ Kiều Kiều tổ chức vì cậu đấy."

"Đúng vậy, cả lớp chỉ có Võ Kiều Kiều chịu nói chuyện với cậu, cậu đừng có mà xua đuổi người duy nhất đối tốt với mình đi."

"Nghe nói Võ Kiều Kiều vì muốn cậu vui, đã cố tình đến tận nhà em trai cậu mấy lần mới mời được nó tới, Kiều Kiều đúng là tốt với cậu thật!"

Hứa Thế Kiệt nhìn tôi chằm chằm với ánh mắt chẳng chút ý tốt.

Tôi nhìn bộ dạng hai người họ cấu kết với nhau làm chuyện xấu, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh: "Vậy sao?"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xác Quỷ
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...