Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xác Quỷ

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vẻ mặt Võ Kiều Kiều có hơi chột dạ, ánh mắt né tránh không dám nhìn tôi.

Bữa tiệc đẫm m.á.u rành rành như vậy, hai người này thật sự coi tôi là kẻ ngốc à?

Tôi phớt lờ sự níu kéo hết lời của Võ Kiều Kiều, xoay người bỏ đi.

Nhưng chính vào ngày hôm đó, t.a.i n.ạ.n đã xảy ra.

Võ Kiều Kiều c.h.ế.t rồi.

Người ta tìm thấy xác cô ta ở dưới vách núi.

Thi thể trần như nhộng, trên người đầy rẫy dấu vết bị xâm hại, cái c.h.ế.t vô cùng thê thảm.

Tôi lại một lần nữa bị "mời" vào đồn cảnh sát.

Sau khi khảo cung lần trước, tôi cảm thấy thân thuộc với phòng thẩm vấn hơn nhiều.

Viên cảnh sát già ngồi đối diện đập bàn gào lên: "Camera ở lối vào đường núi ghi nhận rõ cô rời đi rồi lại quay lại! Cô ở trên núi chưa đầy hai tiếng, ngay sau khi cô xuống núi không lâu, xác của Võ Kiều Kiều đã bị phát hiện, cô giải thích thế nào!"

Tôi hơi buồn cười hỏi vặn lại ông ta: "Chú cảnh sát, chẳng lẽ cháu có 'của quý' để cưỡng h.i.ế.p cô ấy à? Cháu một thân con gái yếu đuối, bất kể là hiếp, hay là g.i.ế.c, hình như đều không làm được thì phải."

"Hứa Chiêu Đệ! Cô nghiêm túc cho tôi!" Ông ta bị tôi chọc cho tức điên.

Nữ cảnh sát bên cạnh ho khan một tiếng, vẻ mặt nghiêm túc hỏi tôi: "Hứa Chiêu Đệ, cô đừng chơi trò chữ nghĩa với chúng tôi. Hôm đó tại sao cô không lên núi cùng mọi người, đã bỏ đi rồi sao còn quay lại, mời cô hợp tác với chúng tôi, khai báo thành thật."

Tôi mệt mỏi đáp: "Cháu đã nói rồi, cháu và Hứa Thế Kiệt quan hệ không tốt, Võ Kiều Kiều không được sự đồng ý của cháu đã gọi nó đến, cháu tức giận nên bỏ về. Sau đó Võ Kiều Kiều gọi điện cho cháu, xin lỗi cháu, nói lời làm lành, cháu vì không muốn phá hỏng mối quan hệ của bọn cháu, nên mới lại lên núi tìm cô ấy."

Viên cảnh sát già lạnh lùng hỏi: "Tại sao sau đó lại bỏ đi một mình?"

Tôi cười khổ: "Cháu quay lại mới phát hiện Võ Kiều Kiều đang hẹn hò với em trai cháu, cháu nhìn thấy ngứa mắt, nên tự mình bỏ đi thôi."

Hai viên cảnh sát nhìn nhau.

Tôi đành nói: "Những lời cháu nói có thật hay không, các chú cứ hỏi những người khác là biết, cháu không cần thiết phải nói dối."

Vì không có động cơ g.i.ế.c hại Võ Kiều Kiều, cộng thêm lời khai của các bạn học có mặt, tôi đã được thả ra.

Còn Hứa Thế Kiệt, vì có hiềm nghi cưỡng h.i.ế.p và g.i.ế.c c.h.ế.t Võ Kiều Kiều, nên bị tạm giam một thời gian dài.

Nhưng nó rất thông minh, không để lại bất kỳ dấu vết sinh học nào của bản thân trên người Võ Kiều Kiều.

Phía cảnh sát không có bằng chứng trực tiếp chứng minh hành vi phạm tội của nó, chỉ có thể tạm thời thả nó về.

Nhưng nó không về nhà, mà lại mất tích luôn.

15.

Tang lễ của Võ Kiều Kiều, tôi đã đến.

Mẹ cô ấy dường như bị cái c.h.ế.t của con gái đả kích quá lớn, lại tinh thần hoảng loạn mà nhận nhầm tôi thành người khác.

"Tao đã biết là mày mà!"

Mẹ cô ta kinh hãi nhìn tôi, trong ánh mắt tràn ngập hận thù và sợ hãi: "Là mày đến đòi mạng! Võ Vũ Phong, là nó hại c.h.ế.t con gái chúng ta! Nó đến báo thù tôi! Mau g.i.ế.c nó đi!"

"Hà Vân! Bà nhận nhầm người rồi!"

Võ Vũ Phong dường như cảm thấy hơi mất mặt, cho người cưỡng ép kéo Hà Vân đi.

Ông ta nhìn tôi đầy áy náy, lịch sự xin lỗi tôi: "Thật xin lỗi, dạo gần đây tinh thần của mẹ Kiều Kiều có chút vấn đề, doạ cháu sợ rồi."

Tôi gật đầu tỏ vẻ thấu hiểu: "Kiều Kiều xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cháu cũng rất đau lòng."

Võ Vũ Phong mệt mỏi thở dài, không nói gì thêm.

Người đàn ông từng phong lưu phóng khoáng, dường như chỉ sau một đêm đã già đi trông thấy, hai bên thái dương đã lờ mờ có tóc bạc.

Từ đám tang trở về, tôi cố tình rẽ vào siêu thị mua cho bà nội một ít sữa.

Nhưng vừa bước vào cửa, tôi liền sững sờ.

Khắp nhà bị dán đầy bùa vàng.

Bà nội đứng sau một vị đạo sĩ, vẻ mặt sợ hãi nhìn tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/xac-quy/chuong-7.html.]

16.

Tôi cười cười, đưa tay gỡ lá bùa vàng trên cửa xuống.

"Bà ơi, bà dán mấy cái này làm gì?"

Bà nội không nói gì.

Vị đạo sĩ thì vẻ mặt nặng nề nhìn lá bùa trong tay tôi, lẩm bẩm:

"Không thể nào... không thể nào..."

Tôi vò lá bùa đuổi quỷ thành một cục rồi ném vào thùng rác, cười híp mắt hỏi:

"Cái gì không thể nào?"

Vị đạo sĩ đó vẻ mặt kinh hãi chỉ vào tôi, run lẩy bẩy:

"Lá bùa đó là trận nhãn của trận đuổi quỷ, vậy mà nó lại không sợ!"

Tôi tò mò hỏi bà: "Tại sao phải đuổi quỷ? Nhà mình dạo này có ma quấy à?"

Bà nội chỉ sợ hãi nhìn tôi, không nói được lời nào.

Tôi lắc đầu, xoay người vào bếp hâm sữa.

Dạo này chân bà nội lại bắt đầu đau, bác sĩ nói cần uống nhiều sữa để bổ sung canxi.

Ngay lúc tôi vừa đổ sữa vào bát, n.g.ự.c đột nhiên đau nhói.

Tôi từ từ cúi đầu, thấy m.á.u đang lan ra trước n.g.ự.c mình.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và hatdaukhaai.com

Tôi thở dài một hơi.

Tôi mang khuôn mặt trắng bệch quay đầu lại, chậm rãi hỏi:

"Bà ơi, tại sao bà lại g.i.ế.c cháu?"

Bà nội nhìn thấy mặt tôi xong, hai mắt trợn trắng, rồi ngất lịm đi.

17.

Hứa Chiêu Đệ lại c.h.ế.t rồi.

Tôi lại bật xác sống dậy.

Đạo sĩ thấy bộ dạng của tôi, lập tức lấy pháp khí ra, niệm chú về phía tôi lia lịa.

Tôi nghe mà đau cả đầu, bèn lên tiếng ngắt lời ông ta:

"Vị đạo trưởng này, tôi với ông không thù không oán, tại sao ông hết lần này đến lần khác phá hỏng chuyện tốt của tôi?"

Vị đạo sĩ đó hừ lạnh nói:

"Đạo sĩ giúp người đuổi quỷ, đó là chuyện đương nhiên."

Tôi lại hỏi:

"Vậy xin hỏi, nếu quỷ là quỷ tốt, người là người xấu, ông vẫn giúp người đó g.i.ế.c quỷ à?"

Ông ta sững sờ hồi lâu, mới nói:

"Bần đạo chỉ lo bắt quỷ, không phán xét tốt xấu."

Tôi cười lạnh:

"Tôi nhập vào xác Hứa Chiêu Đệ, là cơ duyên của riêng tôi, ông một câu không hỏi đúng sai, lại thiên vị kẻ ác, không sợ bị báo ứng sao?"

Ông ta hừ lạnh: "Lão phu quang minh lỗi lạc, cớ gì phải sợ báo ứng?"

Tôi cười hỏi ông ta: "Quang minh lỗi lạc? Vậy tôi hỏi ông, nếu ông chỉ muốn bắt quỷ, vậy thì mười năm trước, tại sao ông chỉ xóa đi ký ức của tôi, mà không trừ khử tôi hoàn toàn?"

Ông ta cứng họng hồi lâu, cuối cùng mới nặn ra một câu: "Là do ta nhất thời nhân từ."

"Nói dối." Đôi mắt đẫm m.á.u của tôi nhìn ông ta chằm chằm: "Ông chẳng qua chỉ muốn tôi 'nhập xác' thêm vài lần nữa mà thôi."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xác Quỷ
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...