Tiễn lão quản gia xong, phụ thân lắc đầu thở dài:
“Nhìn con bây giờ xem, ta nuôi con ăn ngon sống tốt là để con đi đun thuốc cho người ta sao...
“Con gái của ta không cần phải biết gì cả, chỉ cần hạnh phúc vui vẻ cả đời.
“Lục Yến Thanh không cần cũng được, phụ thân sẽ tìm cho con một người thương yêu con...”
Ta cứ nghĩ phụ thân chỉ đùa, ai ngờ hôm sau ông thật sự mang về rất nhiều bức chân dung của các công tử.
“Giao Giao, những công tử này đều có phẩm chất và học vấn hạng nhất, nếu con thích ai, phụ thân sẽ lập tức sắp xếp.
“Cái tên Lục Yến Thanh như tảng đá trong hố phân, vừa thối vừa cứng, chúng ta không cần hắn.”
Ta không nhịn được ôm đầu:
“Phụ thân, con vừa mới hòa ly, người đã sắp xếp, không khéo người ta lại nghĩ nữ nhi của người quá khao khát lấy chồng rồi?”
Nói mãi, cuối cùng cũng khiến phụ thân thôi ý định, nhưng không ngờ tin đồn phụ thân chọn rể cho ta lại lan truyền ra ngoài.
Dù ta đã hòa ly với Nhiếp Chính Vương, nhưng triều đình không có quy định cấm người hòa ly tái giá.
Các mụ mối ở kinh thành có mũi thính nhất, mấy ngày nay đến nhà mai mối gần như muốn đạp nát cửa.
Phụ thân ngồi trước án thư lật giở tài liệu của các công tử, cười đến không khép miệng được:
“Nhiều chàng rể như vậy, thật tốt, thật tốt...”
Ta: “…”
Để tránh phụ thân và các mụ mối thúc giục, ta mượn cớ cầu phúc để đến chùa Thanh Thủy ở ngoại ô kinh thành.
Không ngờ lại gặp Lục Yến Thanh dưới gốc cây cầu duyên.
Bên cạnh hắn là Thẩm Miên, cô nương xinh đẹp rạng rỡ đang cầm một sợi dây đỏ, nhắm mắt cầu nguyện, vô cùng thành kính.
Lục Yến Thanh nhìn thấy ta, hơi ngẩn người, với suy nghĩ dù hòa ly nhưng cũng cần giữ thể diện, ta mỉm cười bước tới:
“Nghe nói cây cầu duyên này rất linh thiêng, mong rằng vương gia và Thẩm cô nương sẽ đạt được ước nguyện.”
Thẩm Miên treo sợi dây cầu duyên lên cây, mặt rạng rỡ:
“Thật không?
“Ta vừa cầu mong năm nay có thể thành thân với người mình yêu.”
Không biết nàng cố ý hay vô tình, nụ cười trên môi ta dần tắt đi.
Lục Yến Thanh nhìn nàng bằng ánh mắt dịu dàng, yêu thương xoa đầu nàng:
“Chắc chắn năm nay sẽ thành thân.”
Thì ra Lục Yến Thanh gấp gáp hòa ly như vậy là để sớm cưới Thẩm Miên vào cửa.
Ở kinh thành đã lâu, ta học được cách che giấu cảm xúc mọi lúc, nhưng khoảnh khắc này ta vẫn không thể kìm nén, quay lưng muốn rời đi.
Nhưng Lục Yến Thanh lại giơ tay ngăn ta lại:
“Nghe nói gần đây Thừa tướng đại nhân đang tìm rể cho nàng?”
5
Ta định lên tiếng phản bác, nhưng liếc mắt thấy Thẩm Miên đứng bên cạnh, không hiểu sao lại sinh lòng muốn trêu tức.
“Hiện giờ chúng ta đã hòa ly, phụ thân lo tìm rể cho ta, có gì không đúng?
“Vương gia đã không có tình ý với ta, lẽ nào ta lại đem lòng mình gắn bó mãi với vương gia.
“Con người… rốt cuộc cũng phải nhìn về phía trước.”
Thẩm Miên đứng bên nghe thấy vậy, dường như hơi bất ngờ, nàng kéo tay áo của Lục Yến Thanh định lên tiếng, nhưng lại bị Lục Yến Thanh hất ra:
“Không ngờ nàng lại nóng lòng muốn tái giá đến vậy…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/xuan-kieu-nhap-tam-ta/4.html.]
“Không biết nàng đã để mắt đến công tử nhà nào?”
Lục Yến Thanh khi nói câu này, quai hàm căng cứng, dường như đang nghiến răng.
Ta có chút ngỡ ngàng, ba năm thành thân, Lục Yến Thanh đối xử với ta lúc nào cũng lạnh nhạt, rất hiếm khi thấy hắn mất kiểm soát như vậy.
Nếu không phải việc hòa ly là do chính hắn đề xuất, ta thực sự đã nghĩ rằng hắn có tình cảm sâu đậm với ta.
“Đã hòa ly rồi, ta để mắt đến công tử nào cũng không cần phải bẩm báo với vương gia.
Đợi đến lúc ta tái giá, nhất định sẽ gửi thiệp mời đến vương gia.”
Ta kéo theo Thúy Trúc quay người rời đi, nhưng không may lại va vào một vòng tay ấm áp.
“Cẩn thận…”
Giọng nói thanh thoát như tiếng suối đầu xuân, đánh vào tâm hồn.
“Giao Giao, sao nàng lúc nào cũng bộp chộp như vậy?”
Ta ngẩng đầu nhìn lên, trước mắt là đôi mày mắt như tranh thủy mặc của Thẩm Vân Cẩm.
“Ca… sao huynh lại đến đây?”
Phía sau vang lên giọng nói của Thẩm Miên, ta vội vàng rút khỏi vòng tay của Thẩm Vân Cẩm.
Không ngờ ta lại dẫm phải viên đá phía sau, lại một lần nữa ngã vào vòng tay của Thẩm Vân Cẩm.
Thẩm Vân Cẩm nhẹ nhàng và kiềm chế, hắn dùng tay đỡ lấy ta, giọng nói ấm áp:
“Thừa tướng lo lắng Giao Giao không có hộ vệ đi lễ phật không an toàn, nên nhờ ta đến đây bầu bạn cùng nàng.”
Nhà Lý và nhà Thẩm vốn là thế giao, ta và Thẩm Vân Cẩm từ nhỏ đã quen biết, có thể coi là thanh mai trúc mã.
Mẫu thân ta mất sớm, phu nhân nhà Thẩm thương xót ta, thường đưa ta về nhà họ dùng bữa.
Nghe phu nhân nhà Thẩm nói, ta và Thẩm Vân Cẩm hồi nhỏ còn từng tắm chung trong một cái chậu.
Nhưng đó đều là chuyện từ rất lâu rồi, ta đã không còn nhớ rõ.
Phụ thân rất thích Thẩm Vân Cẩm, từng có ý định gả ta cho huynh ấy , nhưng sau đó thánh thượng ban hôn, ông đành phải từ bỏ.
Hôm nay phụ thân để Thẩm Vân Cẩm đến chùa cùng ta, chắc hẳn lại muốn tác hợp cho chúng ta.
“Giao Giao?
Thẩm tướng quân gọi thật thân thiết…
Giữa ban ngày mà gọi tên tự của nữ nhân, chẳng phải là không đúng phép tắc?”
Lục Yến Thanh có vẻ không vui, Thẩm Vân Cẩm giả vờ không hiểu:
“Ta từ nhỏ đã gọi nàng là Giao Giao, tên tự này còn là ta đặt, tại sao lại không được gọi?”
Ta và Thẩm Vân Cẩm hồi nhỏ quả thực luôn quấn quýt bên nhau, huynh ấy
đi bắt chim trên núi hay lặn lội dưới sông, đều đưa ta theo cùng.
Thẩm Miên và Thẩm Vân Cẩm tuy là huynh muội, nhưng không phải cùng mẹ sinh ra.
Thẩm Miên hồi nhỏ không sống ở kinh thành, đến năm mười hai tuổi mới được chủ nhân nhà họ Thẩm đón về kinh, vì vậy tình cảm giữa Thẩm Vân Cẩm và Thẩm Miên có phần nhạt nhẽo.
Nhưng mẫu thân của Thẩm Miên từng có ơn với Lục Yến Thanh, sau khi trở về kinh, nàng liền trở thành ngoại lệ trong mắt Lục Yến Thanh.
Đã từng, ta thực sự rất ghen tị với nàng.
Lục Yến Thanh bị Thẩm Vân Cẩm châm chọc đến không nói được lời nào, hắn quay đầu lại nhìn ta, ánh mắt có chút ai oán.
Ta giả vờ như không thấy, khẽ kéo tay áo Thẩm Vân Cẩm:
“Đưa ta về nhà đi.”
Khi ta chuẩn bị bước lên xe ngựa của Thẩm Vân Cẩm, Lục Yến Thanh đã chặn lại:
“Giao Giao, ta muốn nói chuyện với nàng…”
--------------------------------------------------