Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

XUÂN KIỀU NHẬP TÂM TA

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lục Yến Thanh thấy ta đã hiểu ra, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, gật đầu giải thích:

“Huyền Thanh một lòng hướng Phật, nhưng Thẩm Miên lại muốn chàng ta hoàn tục.

Hôm đó nàng ấy không biết từ đâu nghe được một kế sách, muốn ta diễn một vở kịch cùng nàng.

Để làm Huyền Thanh ghen tuông, nàng ấy yêu cầu ta cầu hôn công khai…

Hôm đó, Huyền Thanh ngồi trong tửu lầu bên phố nhìn thấy cảnh tượng đó…”

Hóa ra… chỉ là một hiểu lầm.

Ta cúi đầu, không biết phải đối diện với Lục Yến Thanh bằng biểu cảm gì.

“Còn về chuyện nàng nói ta mua đầy thư phòng những món ăn yêu thích, đó không phải là của Thẩm Miên, mà là của Huyền Thanh. Ta chỉ là làm thay việc của người khác.

Hôm cầu hôn xong, Huyền Thanh tức giận đi đến biên giới phía nam truyền giáo, sau khi biết được, Thẩm Miên liền mượn cớ tham gia đoàn quân tiễu trừ phiên vương để đuổi theo.”

Như vậy, mọi chuyện đều có thể giải thích được.

Trong lòng ta có chút hối hận.

“Còn việc nàng nói ta để nàng ấy cưỡi lên lưng như cưỡi ngựa…

Giao Giao, Thẩm Miên ngây thơ hoạt bát, chúng ta từ nhỏ đã quen tương tác như vậy. Nhưng nếu nàng không thích, sau này ta sẽ chú ý…”

Hắn đưa tay ôm lấy eo ta, tựa cằm lên vai ta:

“Bây giờ… còn giận không?”

11

Sau đó, ta gặp được vị Phật tử Huyền Thanh, người đã khiến Thẩm Miên mê mẩn đến mê mệt.

Hắn quả thật sinh ra với dung mạo tuấn tú, tựa như thần thánh. Điều khiến ta kinh ngạc hơn cả là Thẩm Miên đã sớm mang thai đứa con của hắn, nghe nói hai người sắp thành thân. Kể từ sau khi hiểu lầm giữa ta và Lục Yến Thanh được giải quyết, hắn đến Thừa tướng phủ ngày càng thường xuyên hơn, cuối cùng thậm chí không thèm để ý đến sự phản đối của cha ta, tự ý chuyển đến ở trong Thừa tướng phủ.

Cha ta mắng hắn không biết xấu hổ, nhưng hắn lại cười lớn:

“Nhạc phụ đại nhân, rể hiền cũng như con. Ta về ở nhà mình, có gì không đúng?”

Cha ta không đấu lại được Lục Yến Thanh, liền mang vụ án tham ô thuế ngân ra để ép hắn:

“Nhà họ Lý chúng ta không cần một tên sát nhân làm con rể.”

Để minh oan cho mình, Lục Yến Thanh đã lật lại vụ án cũ, và kết quả thu được khiến người ta cảm thán:

Năm năm trước, cha ta là người đứng đầu trong văn thần, còn Lục Yến Thanh nắm giữ quân quyền, tiên hoàng đã sớm nảy sinh nghi ngờ đối với hai người họ.

Lại thêm việc Lục Yến Thanh từng cứu mạng ta, trở thành ân nhân của nhà họ Lý.

Cha ta tuy miệng nói rằng Lục Yến Thanh là lão trâu già gặm cỏ non, nhưng trong lòng lại kỳ vọng rất nhiều vào hậu sinh này.

Trong kinh thành đã có lời đồn rằng cha ta muốn gả ta cho Lục Yến Thanh.

Lời đồn đó truyền đến tai tiên hoàng.

Tào Trạch Hằng là bị Long Vệ của tiên hoàng g.i.ế.c hại, mục đích chỉ là đổ tội cho Lục Yến Thanh, khiến cha ta thất vọng về hắn, ly gián tình cảm giữa hai người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/xuan-kieu-nhap-tam-ta/8.html.]

Bằng chứng về việc cha ta tham ô nhận hối lộ mà Lục Yến Thanh nắm giữ cũng là do tiên hoàng ban cho.

Tiên hoàng vốn dĩ giỏi về thuật cân bằng quyền lực, khéo léo sử dụng vụ án tham ô thuế ngân này để ly gián hai vị đại thần, khiến hai người hoàn toàn đối lập, không có khả năng liên minh.

Ngày sự thật sáng tỏ, Lục Yến Thanh đưa ta đến trước mộ của lão vương phi, đột nhiên nhét vào tay ta một chiếc vòng ngọc tinh xảo, thần sắc vô cùng nghiêm túc:

“Đây là bảo vật truyền đời của mẫu thân ta, chỉ truyền lại cho chính thê. Ba năm trước ta cưới nàng là vì ý chỉ của hoàng thượng, nhưng giờ ta muốn cưới nàng, là vì ta không muốn để nàng rơi vào tay kẻ khác. Giao Giao... hãy cho ta một cơ hội sửa đổi... Trước đây nàng đối với ta ngàn vạn phần tốt đẹp, từ nay về sau, hãy để ta chăm sóc nàng, được không?”

Ta nhìn chiếc vòng ngọc trong suốt, khẽ nhếch môi:

“Vậy hãy để xem biểu hiện của ngài trong tương lai.”

Phiên ngoại Lục Yến Thanh

Ta là con trai đích tôn của nhà họ Lục, cha ta là vương gia quyền lực nhất trong triều. Nhưng ta không hạnh phúc. Mẫu thân ta mất sớm, cha ta có vô số thê thiếp, ông có rất nhiều con cái để quan tâm, từ khi mẫu thân qua đời, ông không còn để ý đến ta nữa. Trong mắt ông, chỉ có người chiến thắng mới xứng đáng làm con của ông.

Ta lớn lên trong âm mưu và thủ đoạn, không hề có cảm giác an toàn, không tin rằng có ai đó sẽ đối tốt với ta, không tin rằng có ai đó sẽ yêu ta. Vì vậy, khi Lý Giao Nhi với hai b.í.m tóc nhỏ và khuôn mặt đỏ bừng đưa cho ta chiếc túi thơm thêu xiêu vẹo, ta có chút bối rối.

Nàng nói nàng thích ta. Nhưng ta chỉ tiện tay cứu nàng trong lúc dẹp loạn, thêm vào đó là giúp nàng săn hai con chim để ăn, chẳng lẽ vì thế mà nàng thích ta?

Mẫu thân từng nói nữ nhân thường thích lừa dối, nhất là những người nữ nhân xinh đẹp. Ta không tin nàng.

Tiên đế vì muốn cân bằng quyền lực trong triều mà ban hôn cho ta, người ta cưới chính là Lý Giao Nhi.

Ta vốn không quan tâm đến chuyện nam nữ, cưới ai đối với ta cũng vậy, nên ta không phản đối.

Huống hồ, có phản đối cũng vô ích, ai có thể ngăn cản tiên đế làm điều ngài muốn?

Nhưng Lý Giao Nhi là con gái của Lý Quang Lăng, một gian thần.

Trước khi thành thân, ta đã nghe nói Lý Quang Lăng muốn dùng con gái mình để khống chế ta.

Nghe đâu đây gọi là mỹ nhân kế.

Thật nực cười, một nữ nhân nhỏ bé, làm sao có thể làm khó được ta?

Vì thế, đêm tân hôn, ta dùng d.a.o kề vào cổ nàng, mặc cho m.á.u từ vết thương của nàng rỉ ra, ta cảnh cáo nàng:

“Lý Giao Nhi, chúng ta chẳng qua bị ý chỉ trói buộc lại với nhau, ta sẽ không yêu nàng.”

Ta hy vọng nàng từ nay về sau sẽ an phận, đừng như cha nàng đầy rẫy mưu đồ.

Nhưng điều kỳ lạ là, Lý Giao Nhi dường như thật lòng với ta, nàng thực sự đối xử với ta rất tốt.

Chân ta có bệnh mãn tính, ngay cả thái y trong cung cũng lắc đầu, không ngờ Lý Giao Nhi lại tìm được phương thuốc dân gian để chữa trị cho ta.

Nàng dường như thực sự thích ta, thấy ta bị người khác tấn công, nàng không ngần ngại lao tới cứu ta, cánh tay nàng cũng vì thế mà bị thương.

Ta có chút tức giận, nàng không biết tự bảo vệ mình như vậy, thực sự khiến người ta lo lắng. Thôi được, từ nay về sau, ta sẽ bảo vệ nàng.

Xuân hạ thay đổi, mấy cơn mưa lớn đã qua, bệnh chân của ta lại tái phát.

Trước đây đều là Lý Giao Nhi sắc thuốc và chườm nóng cho ta, hôm nay nàng lại đi cùng các tiểu thư quý tộc trong kinh thành đến chùa ngoại ô cầu phúc.

Bên ngoài mưa to gió lớn, ta đoán chắc nàng bị mắc kẹt trên núi, không thể về được.

Ta vốn định cố nhịn qua cơn đau, nhưng không biết ai lại nhiều chuyện, tiết lộ tình trạng bệnh của ta.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
XUÂN KIỀU NHẬP TÂM TA
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...