Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xuyên Thành Vị Hôn Phu Chuyên Tìm Đường Chết Của Ảnh Đế

Chương 13

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kỳ Kỳ tuổi còn nhỏ, đi đến cầu thang, theo quán tính muốn nhảy đi xuống, nhưng mới vừa nhảy một chút, đã nhớ đến có người lớn kế bên, nên lập tức sửa lại, đi theo Yến Thanh Trì, từng bước một, ngoan ngoãn đi xuống bậc thang.

Yến Thanh Trì chú ý tới biến hoá của bé, hỏi: "Muốn chơi sao?"

Kỳ Kỳ ngẩng đầu nhìn y.

"Nhảy nhảy xuống a." Yến Thanh Trì vừa nói, vừa nhảy giống bé mới nhảy khi nãy, nhảy xuống một bậc thang.

"Đến con."

Kỳ Kỳ hơi ngốc một chút, giật mình nhìn chằm chằm y.

Yến Thanh Trì kiên nhẫn dỗ bé, "Giống chú vừa mới nhảy, nhảy xuống."

Kỳ Kỳ lúc này mới đi về trước một chút, hai chân cùng nhảy, nhảy xuống một bậc thang.

Yến Thanh Trì lại nhảy xuống một bậc thang, quay đầu nhìn Kỳ Kỳ.

Lần này Kỳ Kỳ không có do dự, lập tức nhảy theo.

Bọn họ cứ như vậy nhảy từng bậc từng bậc xuống cầu thang.

Yến Thanh Trì hỏi bé, "Chơi vui không?"

Kỳ Kỳ gật đầu.

"Vậy sau này có thể chơi."

Đôi mắt Kỳ Kỳ liền sáng một chút.

"Chỉ là," Yến Thanh Trì cường điệu nói, "Không thể trộm chơi một mình, lúc có chú hoặc ba cháu mới có thể chơi."

Kỳ Kỳ gật đầu.

"Biết tại sao không?"

Kỳ Kỳ không nói lời nào.

Yến Thanh Trì cười, "Không biết tại sao vì sao con còn gật đầu a."

Kỳ Kỳ hơi bối rối cúi đầu.

Yến Thanh Trì kéo tay bé qua, cong lưng, chạm chạm góc bậc thang, "Bởi vì nếu không có chú và ba con, con chơi một mình, nếu không cẩn thận sẽ đụng chỗ này, sẽ rất đau, còn có thể lưu lại sẹo."

Kỳ Kỳ nâng mắt nhìn y, Yến Thanh Trì gật gật đầu, "Khi còn nhỏ chú đã bị đụng trúng, đau khóc rất lâu đó."

Kỳ Kỳ kinh ngạc, "Chú cũng bị đụng vào sao?"

"Tất nhiên, cho nên Kỳ Kỳ phải nghe lời, nếu không bị đụng vào, thật sự rất đau."

Kỳ Kỳ gật đầu, "Kỳ Kỳ đã biết."

"Thật ngoan." Yến Thanh Trì hôn trán bé một chút.

Kỳ Kỳ ngạc nhiên duỗi tay sờ sờ, sau đó hơi ngượng ngùng, thẹn thùng.

Yến Thanh Trì nhìn biểu tình biến hoá trong nháy mắt của bé, trong lòng kinh ngạc, chẳng lẽ trước giờ Giang Mặc Thần không hôn qua bé sao? Bằng không, cũng không đến mức thẹn thùng rõ ràng như vậy a.

Y không hỏi Kỳ Kỳ, quyết định hôm nào hỏi Giang Mặc Thần một chút.

"Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm."

Cách đó không xa, góc cầu thang, Giang Mặc Thần lẳng lặng đứng, yên lặng nhìn hết thảy chuyện vừa xảy ra.

Lúc ban đầu, kỳ thật hắn không nghĩ đến Yến Thanh Trì và Kỳ Kỳ sẽ ở chung hoà hợp như thế. Tuy rằng Kỳ Kỳ nghe lời hiểu chuyện, lại quá mức trầm mặc, có đôi khi an tĩnh đến mức làm hắn không biết làm sao để thân cận. Nhưng mà, hình như Yến Thanh Trì cũng không có bối rối như vậy, y sẽ bồi Kỳ Kỳ cùng nhau không nói lời nào, hoặc chủ động bồi bé chơi trò chơi khác, một câu lại một câu kéo bé nói chuyện.

Diện mạo y tươi đẹp, thoạt nhìn mang theo chút ngả ngớn và kiêu ngạo, nhưng lúc ở chung với Kỳ Kỳ lại rất ôn hoà, kiên nhẫn, sẽ cùng bé chơi trò chơi, lại suy xét tâm tình của bé, nghiêm túc giảng đạo lí cho bé.

Kỳ thật, so với mình, y càng thích hợp ở bên Kỳ Kỳ.

Giang Mặc Thần nhớ tới mình khi còn nhỏ, lúc ấy hắn đang ở tuổi mời mèo chọc chó, mỗi lần ở nhà, đều thích tuột từ tay vịn cầu thang trượt xuống. Lúc ấy, cha mẹ hắn rất tức giận, phụ thân hắn trực tiếp mắng hắn không đứng đắn, không giáo dưỡng. Hắn cảm thấy mình thật uỷ khuất, nhưng không có ai hiểu được.

Sau đó, vẫn là chị gái hắn tới an ủi, cô nói: "Em chơi như vậy, rất dễ ngã xuống, sẽ bị thương. Ba cũng là sợ em bị thương, mới nói vậy."

Giang Mặc Thần khó hiểu, "Nhưng ba rõ ràng không phải nói như vậy, ba không thích em, ba mắng em."

Chị gái dựa vào hắn, ôn nhu cười, âm thanh cô rất êm tai, nói, "Nếu ba không thích em, tội gì mắng em, quản em, trực tiếp để em ngã một lần, dạy dỗ em một lần không phải tốt hơn sao. Ba chỉ là không biết biểu đạt, em đừng suy nghĩ vớ vẩn."

Ngoài miệng hắn không phản bác, trong lòng lại âm thầm hạ quyết tâm, chờ khi mình có con, nhất định phải biểu đạt cảm xúc của mình thật tốt, sẽ không làm con mình hiểu lầm cha mẹ giống mình. Nhưng chờ đến khi hắn thật sự nhận nuôi một đứa nhỏ, nhìn đứa nhỏ còn nhỏ xíu mà lại an tĩnh, cuối cùng cũng có thể hiểu được cha mẹ mình — nhiều lúc, đứa trẻ còn quá nhỏ, nghe không hiểu đạo lí của mình, mình cứ lặp đi lặp lại câu nói đó, không bằng trực tiếp mắng nó một trận cho nó biết sợ, sợ, sẽ không bao giờ dám làm nữa.

Đương nhiên hắn chưa từng mắng Kỳ Kỳ, chỉ là có đôi khi hắn đối với Kỳ Kỳ có chút lực bất tòng tâm thôi, hắn không kiên nhẫn, lại không có thói quen phỏng đoán tâm tư người khác, Kỳ Kỳ không nói lời nào, thì hắn cũng không biết nên nói cái gì, cuối cùng, đành phải bỏ đi trước.

Giang Mặc Thần cảm thấy mình có đôi khi cũng không phải một người cha tốt, đa số thời gian hắn không ở nhà, Kỳ Kỳ được hắn nhận nuôi ba bốn tháng, cơ hồ đều là dì Trương và cha mẹ hắn mang. Thật vất vả hắn có thời gian nhàn rỗi, l bởi vì không có kiên nhẫn nên chỉ cùng Kỳ Kỳ đơn giản chơi với nhau, thậm chí còn không chịu phí tâm tư bằng Yến Thanh Trì.

Hắn nghĩ như vậy, trong lòng hổ thẹn, quyết định mấy ngày nay hảo hảo bồi Kỳ Kỳ. Đương nhiên, tiền đề là Kỳ Kỳ không thể vẽ tranh, dù có vẽ cũng không thể vẽ trước mặt Yến Thanh Trì!

Một chén cháo, một đĩa bánh bao, Yến Thanh Trì múc ra cho Kỳ Kỳ xong, liền thấy Giang Mặc Thần đi về bên này, y thuận tay múc một chén cho Giang Mặc Thần, để bên cạnh Kỳ Kỳ.

Giang Mặc Thần rất tự nhiên ngồi xuống, cầm lấy muỗng nếm một ngụm, "Không tồi a, so với tưởng tượng còn ngon hơn một chút."

"Tất nhiên." Yến Thanh Trì không chút khiêm tốn nhìn hắn một cái.

"Hôm nay em bận khônh?" Giang Mặc Thần hỏi y, "Một chút anh phải ra ngoài, em ở nhà với Kỳ Kỳ, được chứ?"

"Có thể a."

Hai người sắp xếp xong hành trình, cơm nước xong, Giang Mặc Thần liền thay đổi quần áo ra ngoài. Yến Thanh Trì dọn dẹp trong nhà một chút, nghĩ nghĩ hành trình hôm nay của mình, đột nhiên quay đầu hỏi Kỳ Kỳ, nói" "Muốn ra ngoài chơi không?"

Kỳ Kỳ đang xem phim hoạt hình, nghe được y nói ra ngoài chơi, hoạt hình cũng không xem, vẻ mặt chờ mong gật đầu.

Yến Thanh Trì sờ sờ đầu bé, "Đi, chúng ta ra ngoài chơi."

Y không có mang Kỳ Kỳ đi quá xa, chọn một trung tâm thương mại gần đây, dẫn bé đi khu trò chơi nhi động. Kỳ Kỳ rất lâu không có đi chơi, mỗi trò chơi trước mặt đều rất hứng thú, Yến Thanh Trì giao tiền, để bé chơi trò chơi yêu thích.

Kỳ Kỳ liếc mắt một cái đã nhìn trúng sàn nhún, đi qua.

Bé cởi giày, chuẩn bị tiến vào khu trò chơi, nhưng vừa mới bước lên cây thang, lại phát hiện Yến Thanh Trì không đuổi kịp.

Bé quay đầu nhìn y, chỉ thấy Yến Thanh Trì phất phất tay với bé, Kỳ Kỳ đứng trên cây thang, ngơ ngẩn nhìn y.

"Đi vào chơi a." Yến Thanh Trì thấy bé nhìn mình, cổ vũ nói.

Kỳ Kỳ nhìn y, lại chậm rãi đi xuống, trở về bên cạnh y.

"Chú không đi cùng sao?"

"Chú ở bên cạnh nhìn con." Yến Thanh Trì cong lưng giải thích cho bé, "Con xem, chú quá lớn, trò chơi đó là cho các bạn nhỏ chơi, chú không vào được."

Kỳ Kỳ không quá tình nguyện, bé cúi đầu nghĩ nghĩ, sau đó mang giày xong, lôi kéo Yến Thanh Trì đi bên cạnh.

—————

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...