Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xuyên Thành Vị Hôn Phu Chuyên Tìm Đường Chết Của Ảnh Đế

Chương 205

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhưng mà Tiểu Phòng Ở tỷ tỷ, Yến Mạch tỷ tỷ, fan Thành Trì nào còn tâm tình quản Weibo có lỗi hay hỏng mất không nữa, toàn bộ đầu óc bọn họ chỉ có một suy nghĩ, sao lại có hai đứa nhỏ? Còn muốn tham gia chương trình?

"Không phải ba năm ôm hai đứa sao? Thanh Trì cà Giang tổng mới kết hôn được có một năm á, sao lại có tới hai đứa nhỏ?"

"Con!!!! Em thiếu tiết!!! Chị nào cho em tài liệu đi em cảm ơn!"

[hình ảnh]

"Hôm nay "The Family" công bố khách mời, nằm mơ tui cũng không nghĩ tới, gia đình cuối cùng lại là Giang tổng và Thanh Trì, tuy tui biết hai người bọn họ có con, nhưng tui chưa từng nghĩ đến bọn họ sẽ mang cục cưng lên chương trình!"

"So với lên chương trình, tui càng kinh ngạc bọn họ có tận hai cục cưng!"

"Nhưng mà hai cục cưng đáng yêu quá đi à!!! Kỳ Kỳ giống hoàng tử nhỏ, Nghiên Nghiên thiên sứ nhỏ!"

"Đúng vậy, thật sự quá đẹp, cho dù em không mang kính fan cp Thành Trì, em cũng muốn nói, hai cục cưng này thật là quá đẹp, đảm nhận giá trị nhan của mùa này!"

"Các chế có thấy Nghiên Nghiên hơi giống Thanh Trì không, đặc biệt là chỗ mắt mày, nếu không phải em biết Giang tổng và Thanh Trì không thể đẻ, em sẽ nghĩ Nghiên Nghiên là con ruột Thanh Trì thiệt ó."3

"Tui cũng cảm thấy Nghiên Nghiên giống Thanh Trì, nếu không phải Thanh Trì và Giang tổng mới kết hôn năm trước, em đã hoài nghi Thanh Trì và Giang tổng chia nhau nhờ người mang thai hộ, một người sinh Kỳ Kỳ, một người sinh Nghiên Nghiên."

"Không thể nào, Nghiên Nghiên thì không nói, Kỳ Kỳ cũng đã hơn tám tuổi, tám năm trước Giang tổng và Thanh Trì còn chưa quen nhau đâu."

"Ha ha ha, có thể là vì Nghiên Nghiên giống Thanh Trì, nên mời vào nhà Giang tổng và Thanh Trì á. Bọn họ nhận nuôi con, cũng phải xem nhãn duyên."

"Vậy thì quá là có duyên luôn."

"Như vậy chúng ta sẽ có hai hoàng tử nhỏ, vui vẻ!"

"Gia đình có nhan sắc ở đỉnh cao giới giải trí, đóng mộc đóng khung đóng đinh!"

Trong nhóm fan thảo luận khí thế ngất trời, bên diễn đàn cũng không cam lòng yếu thế.

《 Giang Mặc Thần và Yến Thanh Trì đã có con!!!!! 》

"Không phải đã biết có con từ lâu rồi sao? Lần đó Yến Thanh Trì phát sóng trực tiếp đã bại lộ, chỉ hơi khiếp sợ vì tới hai đứa."

"Chẳng lẽ không phải nên khiếp sợ vì hai người họ mang hai đứa bé đi "The Family"?"

"Ha hả, vì kiếm tiền thôi, mới kết hôn được có một năm, đã nhận nuôi trẻ em, tình cảm với hai đứa nhỏ sâu bao nhiêu, còn cho hai đứa xuất hiện trước tầm mắt công chúng, đúng là không suy nghĩ cho hai đứa nhỏ chút nào. Đặc biệt là đứa lớn kìa, đứa nhỏ còn may, còn chưa hiểu chuyện bao nhiêu, đứa lớn đã tới tuổi hiểu chuyện rồi, mấy đứa nhỏ bước ra từ cô nhi viện có thể giống với mấy đứa nhỏ ở gia đình bình thường sao? Bây giờ đặt nó cùng một chỗ với mấy đứa nhỏ khác, không lo lòng nó không được cân bằng sao! Make color!"

"Lầu trên có bệnh à? Có bệnh thì về nhà uống thuốc, cô nhi viện ăn cơm nhà các người, mấy đứa nhỏ bước ra từ cô nhi viện sao không giống với mấy đứa nhỏ ở gia đình bình thường? Sao lại không thể cùng vui vẻ chơi đùa!"

"Đúng vậy, cho dù mấy bé cô nhi viện mẫn cảm hơn một chút, nhưng nói không chừng Giang Mặc Thần và Yến Thanh Trì dạy tốt thì sao? Sao lại không thể tham gia chương trình!"

"Lầu 3 thật ghê tởm, mày từng nhận nuôi trẻ em rồi sao? Chưa từng, người ta nhận nuôi, mày có tư cách gì mà nói người ta, còn cái giọng nói chuyện dùm hai đứa nhỏ, giỏi quá thì đi nhận nuôi một đứa cho nó một gia đình đi, mày trốn trong nhà Giang Mặc Thần và Yến Thanh Trì nhìn thấy người ta đối xử với hai đứa không tốt rồi hả?"2

"Ối giời, fan chạy tới nhanh thiệt, rồi rồi, để chúng tao chống mắt lên mà xem, xem xem thằng lớn có giống mấy đứa ở gia đình bình thường không. Trời, nhận nuôi không đến một năm, tình cảm còn chưa vững đã vội vã mang ra vớt tiền, để tao xem quan hệ giữa hai đứa nhỏ với hai người bọn họ thế nào, đừng để đến lúc đó là gia đình gượng gạo nhất trong năm nhà, vậy là có phim hay để xem."6

Tiểu Phòng Ở tỷ tỷ nhìn thấy comment này, đã tức giận mức tay đôi với người ta tại chỗ, các cô giỏi lắm luôn á, không đến một lát lầu 3 đã kẹp chặt đuôi làm người, ngoan ngoãn xoá comment.

Tiểu Phòng Ở tỷ tỷ tức giận nói trong nhóm, "Đệt! Ai mắng Giang tổng tôi xé người đó, ai nói hai bé không tốt, tôi xé banh lòn!"8

"Đúng vậy, hai bé con đáng yêu biết bao nhiêu, giống hệt hoàng tử bé, chế quyết không cho phép bất kì kẻ nào dùng ác ý của mình phỏng đoán hai bé con!"

"Hai đứa nhỏ không phải con ruột thiệt sao? Đẹp như vậy, tui cảm thấy hai đứa hoàn mỹ kế thừa gen của Giang tổng nữa."

"Ha ha ha ha, sao có thể là con ruột, chắc chắn là nhận nuôi, nhưng mà Nghiên Nghiên và Yến Thanh Trì đúng là giống thiệt, làm tui nhìn lâu cũng thấy Kỳ Kỳ cũng hơi giống Giang tổng luôn."

"Kỳ Kỳ rất tuấn tú mà, Nghiên Nghiên cũng đáng yêu quá đi thôi, a a a a, hôm nay em đã là fan bà dì?"

"Thật xin lỗi cả nhà, em bò tường, bây giờ em muốn nhìn hai cục cưng nhiều hơn một chút, một chút thôi, em có lỗi với ca ca."

"Tui nựa, trong khoảnh khắc nhìn thấy hai cục cưng, tui đã sắp quên ca ca tui tên gì."

"A, cả nhà dám tin hong? Em gái năm trước vì ca ca kết hôn mà thoát fan unfollow tui, hồi nãy mới follow tui lại, nói bây giờ ẻm về còn kịp hong? Ẻm không có sức chống cự với cục cưng xênh đẹp, đặc biệt là khi đứa nhỏ này còn là người ẻm từng yêu nuôi."

"Ha ha ha ha, tui đã biết chắc chắn có fan đã thoát fan bò về mà, tui dám khẳng định, chương trình này mà chiếu, ca ca lại gom một đống fan."

"Tui đang xem nè, trên hot search tất cả đều là người qua đường đang hú ú ú, kinh ngạc cảm thán đây là một nhà thần tiên gì, giá trị nhan này, giới giải trí không có gia đình có thể siêu việt."

"Ha ha ha ha, phê."

Yến Thanh Trì nhìn bình luận trên mạng, nhẹ nhàng thở ra, may quá, đều là ngôn luận tích cực, chờ mong một nhà bọn họ, tuy rằng cũng có một ít bình luận không hài hòa, nhưng mà, Yến Thanh Trì nhìn các fan đang phấn đấu ở tiền tuyến, cũng may, fan của y và Giang Mặc Thần đủ mạnh, đương nhiên, chủ yếu là fan của Giang Mặc Thần.

Tháng sáu, "The Family" chính thức khai máy.

Kỳ Kỳ nghe Yến Thanh Trì nói ngày mai bốn người đã được ra ngoài chơi, vui vẻ đến ngủ không được, Nghiên Nghiên thấy bé không ngủ, cũng không ngủ theo, hai đứa cùng quậy trên giường.

Yến Thanh Trì nhìn đồng hồ, hạ thông điệp cuối cùng cho hai đứa, "Bạn nhỏ Giang Chi Kỳ và Giang Chi Nghiên thân mến, nếu các con không ngủ ngay bây giờ, thì sáng mai sẽ dậy không nổi."

"Nhưng mà ba ơi, con không ngủ được." Kỳ Kỳ làm nũng.

"Không ngủ được." Nghiên Nghiên phụ họa.

Yến Thanh Trì bất đắc dĩ, "Các con không ngủ cũng phải ngủ, ngày mai chú quay phim đến rất sớm, đến lúc đó hai đứa con đều không được ngủ nướng."

Kỳ Kỳ nghĩ nghĩ, "Hay là ba ba hát ru cho tụi con ngủ đi, nói không chừng con sẽ ngủ được."6

Yến Thanh Trì cảm thấy đây đúng là đang làm khó y, y nhìn vẻ mặt đơn thuần của con trai, "Con chờ đó."

Y về phòng ngủ của mình, thấy Giang Mặc Thần đang chuẩn bị hành lý, "Cho anh một cơ hội thể hiện bản thân."

"Cơ hội gì?" Giang Mặc Thần hiếu kỳ hỏi.

Yến Thanh Trì mỉm cười, "Kỳ Kỳ muốn nghe hát ru, đi đi, hát cho con anh một bài."

Giang Mặc Thần hiểu rõ cười, "Kỳ Kỳ muốn nghe em hát chứ gì, nhưng em ngại hát cho con nghe nên tới tìm anh."

Yến Thanh Trì kéo hắn lên, "Anh mau đi đi, nếu không lần sau em sẽ để anh vẽ tranh trước mặt Kỳ Kỳ, còn không cho anh vẽ đường thẳng!"1

Giang Mặc Thần bất đắc dĩ cười, "Vậy em soạn đồ giúp anh, anh đi dỗ con."

"Ừ, anh nhớ kêu hai đứa nó ngủ sớm một chút, giờ mà không ngủ thì mai dậy không nổi."

"Được."

Yến Thanh Trì nhìn Giang Mặc Thần ra ngoài, xếp quần áo hắn lấy ra đang đặt trên giường xong, bỏ vào vali của hắn, lại lấy một ít đồ dùng thường ngày của Giang Mặc Thần bỏ vào, không tốn bao nhiêu sức đã sửa sang xong, Giang Mặc Thần cũng đã trở lại.

"Ngủ?"

"Ngủ."

"Vậy là tốt rồi."

"Hành lý của em và con đã soạn xong chưa?"

"Ừ, chỉ thiếu của anh, nhưng giờ chắc đã xong rồi, anh kiểm tra lại đi."

"Được."

Yến Thanh Trì nhìn hắn ngồi xổm bên cạnh mình kiểm tra hành lý, hỏi hắn, "Có thiếu thốn gì không?"

Giang Mặc Thần quay đầu nhìn y, cười cười nói, "Bỏ thêm em vào thì không thiếu gì nữa."

Yến Thanh Trì cười, "Vậy anh đổi cái vali to hơn đi, cái vali này của anh chứa không nổi em."

"Vậy anh đành phải cất em vào lòng anh."7

Yến Thanh Trì mỉm cười, "Giang tiên sinh, anh đúng là một ngày một lời âu yếm quê mùa, có thể sẽ đến trễ, nhưng vĩnh viễn không bao giờ vắng mặt."

"Quê hả?" Giang Mặc Thần hỏi y, "Anh thấy không quê chút nào."

"Quê muốn chết, học sinh tiểu học còn không nói mấy câu này."

"Đó là vì chúng nó không biết càng đơn giản thì càng động lòng người, quê mùa, cũng là một loại đơn giản, nên cũng là một loại động lòng người."

"Bây giờ càng ngày anh càng biết nói chuyện, đây là nhân quả." Yến Thanh Trì cảm khái nói.

"Đều là thầy Yến dạy tốt."

"Bạn Giang quá khách khí, thầy cảm thấy việc học của em đã có thành tựu, có thể tốt nghiệp."

"Nhưng mà em không nỡ xa thầy Yến." Giang Mặc Thần nhốt y lại, "Em còn định ở lại học với thầy Yến cả đời nữa."

Yến Thanh Trì nghe hắn nói, khóe môi chậm rãi nhếch lên, "Anh đúng là......" Y nhìn Giang Mặc Thần, trong mắt mang theo ý cười, "Ngủ đi, sáng mai còn phải dậy sớm đó."

"Anh đúng là cái gì?" Giang Mặc Thần hỏi y, "Có phải là càng ngày càng làm em thích không?"

"Anh nói đi?"

"Anh nói chắc chắn là như vậy."

"Tự luyến."

"Chẳng lẽ không phải sao?"

Yến Thanh Trì cười cười, "Anh đoán đi."

Giang Mặc Thần mỉm cười hôn y, "Anh đoán là vậy."

Hắn nói xong, nhịn không được lại hôn một cái.

Sáng sớm hôm sau, Yến Thanh Trì đã dậy rất sớm, bắt đầu chuẩn bị bữa sáng. Lúc nhân viên công tác tổ chương trình tới gõ cửa, Tuyết Cầu chạy xuống từ cầu thang, hướng về cửa lớn sủa gâu gâu.

Yến Thanh Trì ra khỏi nhà bếp, sờ sờ đầu nó, Tuyết Cầu không sủa nữa, đi theo y cùng ra mở cửa, vài anh trai camera khiêng camera đi đến, phía sau còn có đạo diễn và nhân viên công tác khác của tổ chương trình.

"Bọn họ dậy chưa?" Đạo diễn hỏi.

Tối hôm qua, cô đã hỏi Yến Thanh Trì và Giang Mặc Thần có thể quay lúc hai đứa nhỏ thức dậy không, Yến Thanh Trì cảm thấy có thể, nên đạo diễn nói trước khi bọn họ tới không cần đánh thức hai cục cưng, chờ bọn họ tới rồi kêu, lúc này chỉ là xác nhận lại lần nữa.

"Còn chưa thức, tôi mang mọi người lên."

Yến Thanh Trì mang nhân viên công tác lên cầu thang, Tuyết Cầu vẫn luôn đi theo bên cạnh y, còn thường quay đầu nhìn người xa lạ đột nhiên đến nhà.

Yến Thanh Trì đẩy cửa phòng Kỳ Kỳ ra, hai đứa nhỏ còn đang ngủ, Kỳ Kỳ sợ Nghiên Nghiên sẽ rớt xuống giường, nên ôm Nghiên Nghiên thật chặt.

Y đi qua, lắc lắc vai Kỳ Kỳ, nhẹ giọng nói: "Kỳ Kỳ, dậy đi con."

Kỳ Kỳ xoa xoa đôi mắt, âm thanh mềm mại, "Ba ba."

"Ừm, phải thức rồi, chúng ta phải sửa soạn, chuẩn bị ra ngoài chơi."

Kỳ Kỳ ngồi thẳng người, gật gật đầu, mông lung mở mắt, "Dạ."

"Vậy con phụ trách kêu Nghiên Nghiên, ba đi kêu bố con."

"Dạ."

Yến Thanh Trì xoa xoa đầu bé, Kỳ Kỳ cười cười với y, bé cười rộ lên luôn rất ngọt ngào, giống như kẹo bông gòn, Yến Thanh Trì thích nhìn bé cười, sáp lại hôn bé, "Chào buổi sáng, tiểu bảo bối của ba ba."

Kỳ Kỳ cũng hôn y, "Chào buổi sáng, ba ba."

Yến Thanh Trì kêu bé thức rồi, nên đứng lên, xoay người về phòng mình, mấy cái camera tổ chương trình lập tức chia làm hai cánh, một cánh ở lại phòng Kỳ Kỳ, một cánh đi theo Yến Thanh Trì đi phòng ngủ chính.

Giang Mặc Thần còn đang ngủ, 6 giờ rưỡi đối với hắn mà nói, đúng là lúc ngủ ngon nhất.

Yến Thanh Trì đi đến trước mặt hắn, lắc lắc vai hắn, "Mặc Thần, dậy đi."

Giang Mặc Thần nghe âm thanh của y, theo quán tính muốn ôm y vào lòng, mang theo chút giọng mũi làm nũng, "Em lại muốn chạy buổi sáng sao? Ngủ thêm một lát đi."

Yến Thanh Trì nghĩ đến phía sau mình còn camera đi theo, bị hắn ôm như vậy, hiếm khi phải ngượng ngùng, y nhìn Giang Mặc Thần trước mặt hoàn toàn quên mất hôm nay phải quay chương trình, bất đắc dĩ, đành phải lắc lắc hắn lần nữa: "Anh đã quên hôm nay phải quay chương trình rồi sao."

Lúc này Giang Mặc Thần đang mơ màng mới bắt đầu hoạt động, hắn không quá tình nguyện mở mắt ra, nhìn Yến Thanh Trì, chậm rãi ngồi dậy, cúi cúi đầu.

Yến Thanh Trì thấy hắn đã tỉnh, vỗ vỗ vai hắn, "Em đi xem hai đứa nhỏ, anh đi rửa mặt, lát nữa xuống lầu ăn sáng."

Giang Mặc Thần máy móc gật đầu.

Yến Thanh Trì xoay người chuẩn bị đi, mới đi được hai bước, đã phát hiện mình bị Giang Mặc Thần kéo lại.

Y quay đầu lại, chỉ thấy Giang Mặc Thần ngẩng đầu lên, gương mặt mới tỉnh ngủ cũng đã biến mất, thậm chí còn có thể lộ ra một nụ cười nhạt nhẽo với y.

"Làm sao vậy?" Y hỏi.

Giang Mặc Thần kéo y, Yến Thanh Trì chủ động đến gần, đang chuẩn bị hỏi hắn làm sao vậy, đã bị Giang Mặc Thần ôm lấy.

Yến Thanh Trì hơi kinh ngạc, sau đó, y chỉ thấy Giang Mặc Thần thoáng buông mình ra, nhìn mình nở nụ cười, nhẹ nhàng hôn hôn trán mình, "Chào buổi sáng."

Yến Thanh Trì nhìn hắn, luôn cảm thấy trong tình huống rõ ràng hắn thấy trong phòng có người vác camera còn làm như vậy, quả thật là cố ý. Y hơi bất đắc dĩ, lại cảm thấy mình phải nên nhận ra, lần trước bọn họ còn chưa công khai, ghi hình "Cộng Sự Tốt Nhất", Giang Mặc Thần đã không ngừng bồi hồi bên bờ vực tú ân ái, bây giờ hai người đã kết hôn còn tham gia chương trình nào, Giang Mặc Thần còn không dùng hành động thực tế nói với mọi người, bọn họ không chỉ là một đôi, còn là một đôi rất yêu thương nhau được sao!

Yến Thanh Trì cúi đầu cười, Giang Mặc Thần ôm y, "Anh nói chào buổi sáng, em nên nói cái gì?"

Yến Thanh Trì ngẩng đầu, nhìn người trước mặt đang chờ mình đáp lại, cảm thấy bộ dáng có tâm tư nhỏ của mình của Giang Mặc Thần cũng quá đáng yêu. Trước giờ y đã không phải người hay ngượng ngùng, vì thế cũng hào phóng hôn lại Giang Mặc Thần, "Chào buổi sáng."

Giang Mặc Thần ôm ôm y, Yến Thanh Trì an tĩnh mặc hắn ôm một lát, lúc này Giang Mặc Thần mới buông tay.

Anh trai camera đứng cách đó không xa nhìn cảnh tượng trước mặt mình, lại nhìn hình ảnh trên camera, cảm thấy mình đứng ở chỗ này, đúng là, đúng là, quá dư thừa.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 205
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...