Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xuyên Thành Vị Hôn Phu Chuyên Tìm Đường Chết Của Ảnh Đế

Chương 223

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kỳ Kỳ cười xoa xoa mặt bé con, "Không có gì, nhìn em đáng yêu."

Bé xoa xong, lại trấn an định hôn Nghiên Nghiên vài cái, Nghiên Nghiên vươn tay bảo vệ khuôn mặt nhỏ của mình, "Không thể xoa đâu nha."

"Không xoa nữa." Kỳ Kỳ nói, "Hôm nay không xoa nữa."

Nghiên Nghiên ngoan ngoãn gật đầu, lại bổ sung: "Hôn hôn thì được."

Yến Thanh Trì cười ha ha, "Con không cho anh hai xoa mặt con, vậy mà còn muốn anh hai hôn con."

Nghiên Nghiên bụm mặt nhìn y, "Ba ba hôn con."

"Con hôn ba ba trước đi."

Nghiên Nghiên buông tay nhỏ đang bụm mặt xuống, bò đến bên cạnh Yến Thanh Trì ôm lấy y, hôn y vài cái, ngọt ngào cười với y.

Yến Thanh Trì bị bé con ngọt ngào đến tim cũng mềm nhũn, ôm lấy nó hôn hôn trán, rồi hôn hôn mặt nó, trong mắt tràn đầy dịu dàng và yêu thích. "Bảo bối nhỏ của ba ba." Y nhẹ giọng nói.

Y nhìn ngây thơ và trong suốt trong mắt Nghiên Nghiên, lại nhịn không được hôn hôn cái mũi nhỏ của nó, gắt gao ôm nó vào lòng.

Y nhớ tới lúc đầu lúc y biết mình mang thai, trong lòng tràn đầy khiếp sợ, nghi hoặc, buồn bực, nhưng lại vì không đành lòng, vì thích Giang Mặc Thần, nên mới giữ lại đứa nhỏ trong bụng. Nhưng bây giờ ôm Nghiên Nghiên, Yến Thanh Trì lại nhịn không được phải cảm ơn giả thuyết của nguyên thư mà lúc ấy y cảm thấy thật hố cha. Bé Nghiên Nghiên của y là tinh linh đáng yêu nhất trên đời, vừa ngọt vừa biết làm nũng, giống như viên kẹo mềm. Y không thể tưởng tượng được nếu lúc ấy mình không mang thai, không có đứa nhỏ Nghiên Nghiên này thì sẽ tiếc nuối cỡ nào.

Yến Thanh Trì cảm thấy như bây giờ thật tốt, có một người yêu thật hiểu mình, có hai đứa nhỏ ngoan ngoãn đáng yêu, còn có một con chó, gia đình nhỏ của y, chỉ cần như vậy đã rất hoàn mỹ.

Y quay đầu nhìn Kỳ Kỳ đang nhìn bọn họ mỉm cười, cũng kéo Kỳ Kỳ vào trong lòng, hôn hôn bé, "Bảo bối nhỏ khác của ba ba."

Kỳ Kỳ được y ôm rất vui vẻ, cũng muốn hôn y một cái, bé trở mình, quỳ gối trên sô pha, hôn Yến Thanh Trì, mềm mại nói, "Ba ba là bảo bối lớn."

"Bảo bối lớn của con sao?" Yến Thanh Trì hỏi bé.

Kỳ Kỳ gật đầu, "Ba ba là bảo bối lớn, Nghiên Nghiên là bảo bối nhỏ."

"Bố đâu?" Giang Mặc Thần nhìn ba người hôn tới hôn lui, mạnh mẽ yêu cầu cắm tên họ của mình vào.

Kỳ Kỳ quay đầu nhìn hắn, ngữ điệu nhẹ nhàng nói: "Bố là bảo bối lớn lớn á."

Hắn rất có logic của mình, "Bố là bảo bối lớn lớn, ba ba là bảo bối lớn, con là bảo bối vừa, em là bảo bối nhỏ."

Yến Thanh Trì cười khẽ, "Con nghĩ nhà chúng ta là búp bê Nga hả, còn phải sắp hàng từ lớn đến nhỏ."

Kỳ Kỳ nghiêng đầu cười, lại nhào vào lòng y ôm y.

Yến Thanh Trì sờ sờ tóc bé, cực kì dịu dàng.

Giang Mặc Thần nhìn ba người bọn họ, cảm thấy thật ấm áp, hắn đang nhìn đã thấy Yến Thanh Trì ngẩng đầu nhìn y. Yến Thanh Trì thấy hắn một mình ngồi một bên, sợ hắn cảm thấy con hắn bất công, trong lòng sẽ không cân bằng, vì thế cười nói, "Sao anh còn ngồi ở đó? Không biết búp bê Nga xếp thế nào sao?"1

Giang Mặc Thần cố ý nói, "Còn không phải anh kính cẩn nghiêng mình nghe phu nhân dạy bảo, không dám vượt qua giới hạn sao."

"Anh xác định không vượt?" Yến Thanh Trì nhìn hắn, "Nếu anh không vượt thì em phải xem TV rồi đó."

Giang Mặc Thần rất có nguyên tắc, "Không vượt."

Yến Thanh Trì cảm thấy ngẫu nhiên hắn ngạo kiều lên lại mang chút tính trẻ con, rất đáng yêu, thật tri kỷ cho hắn một bậc thang, "Anh lại đây trước, lát nữa em nói anh nghe cái này nè."

"Nói cái gì mà không thể nói bây giờ?" Giang Mặc Thần nghi hoặc.

"Lát nữa anh sẽ biết."

Giang Mặc Thần nghe vậy, hoàn toàn quên mất mình vừa khí phách nói "Không vượt" ra sau đầu, nhích nhích lại gần Yến Thanh Trì, ôm cả y và hai bảo bảo vào lòng.

Yến Thanh Trì rất vừa lòng, "Được rồi, bây giờ chúng ta giống búp bê Nga hơn chút rồi đó."

Kỳ Kỳ cười ha ha trong lòng y, Nghiên Nghiên cũng bắt chước cười theo.

Yến Thanh Trì nhìn hai bé, ôn nhu nói, "Các con hôn ba ba xong rồi, vậy giờ nên hôn ai đây?"

Kỳ Kỳ nhấc tay nói, "Bố."

"Vậy con phải làm thế nào."

Kỳ Kỳ ngẩng đầu, ngửa mặt hôn Giang Mặc Thần, Nghiên Nghiên cũng bò tới trên đùi hắn, ôm đầu hắn "chụt chụt" vài cái.

Giang Mặc Thần nhìn hai đứa bé, trong mắt tràn đầy ý cười. Trước nay hắn chưa từng ghen tị hay để ý hai đứa nhỏ thích Yến Thanh Trì nhiều hơn mình một chút, bởi vì định vị trong gia đình từ lúc bắt đầu thì hắn đã đóng vai nhân vật tương đối nghiêm túc hơn Yến Thanh Trì; so sánh với hắn thì đúng là Yến Thanh Trì có kiên nhẫn hơn, quan tâm đến cảm xúc của hai đứa nhỏ hơn. Nhưng quan trọng nhất là vì hắn thích Yến Thanh Trì. Bởi vì thích nên hắn muốn cho Yến Thanh Trì có nhiều hơn, vậy tính ra, hắn càng muốn bọn nhỏ thích hơn Yến Thanh Trì hơn thích mình.3

Người một nhà nhão nhão dính dính xem hết chương trình, dù sao Nghiên Nghiên cũng còn nhỏ, nên chưa tới 12 giờ thì đã mệt mỏi, dựa vào lòng Giang Mặc Thần, an tĩnh ngủ.2

Kỳ Kỳ cũng hơi mệt nhọc, bé giãy giụa xem xong chương trình mới ngáp dài ngáp ngắn đứng dậy muốn đi tắm rồi ngủ.

Yến Thanh Trì bế Nghiên Nghiên từ trong lòng Giang Mặc Thần, rồi nắm Kỳ Kỳ cùng lên lầu, lau rửa đơn giản cho hai đứa. Chờ dàn xếp hai đứa nhỏ xong, Yến Thanh Trì nhìn Kỳ Kỳ vừa dính giường đã ngủ mất, thầm nói cũng may ngày mai là thứ bảy, Kỳ Kỳ không cần đi học, nếu không cũng không dậy nổi.

Y về phòng, cầm di động lên, muốn xem trên mạng đánh giá tập này thế nào, kết quả vừa mới mở diễn đàn lên đã thấy Giang Mặc Thần tắm xong bước ra, "Con ngủ rồi?"

"Ngủ rồi, lúc Kỳ Kỳ tắm mắt đã mở không lên nổi, giờ này là quá muộn so với trẻ con."

Giang Mặc Thần ngồi xuống bên cạnh y, "Không được thì tập sau cho hai đứa lên mạng xem đi, vậy không cần ngủ muộn nữa rồi."

"Cũng đúng."

"Đúng rồi, hồi nãy em muốn nói gì với anh?" Giang Mặc Thần hỏi.

Yến Thanh Trì nghe vậy, cười cười, "Muốn biết?"

"Không phải em nói một lát nói với anh sao?"

"Vậy anh chờ thêm một lát nữa đi."

"Lát nữa thì chúng ta ngủ luôn rồi."

"Vậy chờ lúc chúng ta ngủ rồi nói."

"Thần bí thế à."

"Chừa chút chờ mong cho anh đó."

"Đúng là anh rất chờ mong."

Giang Mặc Thần nói, lấy di động của y đi mất, "Đừng xem nữa, đi rửa mặt đi, chúng ta phải ngủ rồi đó."

"Em muốn xem trên mạng đánh giá con mình thế nào."

"Ngày mai rồi xem, sắp một giờ rồi, tới giờ ngủ."1

Vốn Yến Thanh Trì còn muốn cãi cọ hai câu, lại nghĩ tới sáng mai Giang Mặc Thần còn phải đến công ty, mình không ngủ thì hắn cũng không thể ngủ đàng hoàng, vì thế y lại nuốt lời đến bên miệng xuống, chỉ nói, "Vậy được rồi."

Y nhanh chóng vọt vào toilet, lúc ra đã thấy Giang Mặc Thần đang dựa đầu vào giường chơi di động, thấy y ra, Giang Mặc Thần thoát về màn hình chính, khóa màn hình đặt ở trên tủ đầu giường.

"Anh giúp em xem rồi, trên cơ bản đều là khen ngợi, khen Kỳ Kỳ và Nghiên Nghiên đáng yêu, em có thể yên tâm ngủ rồi đó."

Yến Thanh Trì nghe hắn nói như vậy cũng an tâm rồi, y nằm vào ổ chăn, Giang Mặc Thần cũng nằm vào, tắt đèn ôm lấy y.

"Bây giờ em nói được rồi đó, câu em muốn nói lúc nãy đó, là gì nói đi?"

"Vậy anh nghe kĩ nè." Yến Thanh Trì ngẩng đầu nhìn hắn.

Trong bóng tối, tuy rằng hai người không thấy rõ biểu tình của người kia, nhưng lại có thể nhìn thấy hình dáng của nhau. Giang Mặc Thần nhìn y, nghe giọng Yến Thanh Trì mang theo chút làm nũng nói, "Em muốn nói là, Mặc Thần, anh ôm em một cái đi."

Giang Mặc Thần:......

Giang Mặc Thần cảm thấy lực sát thương của câu này quá lớn, tim mình đều bị y làm rớt một nhịp, hắn ôm Yến Thanh Trì, trong đầu chỉ có một câu nói kia "anh ôm em một cái đi", giọng nói lưu luyến, mang theo cái móc mê người, câu đến tim hắn đập thật nhanh.

Hắn áp sát vào Yến Thanh Trì hôn y, từng cái từng cái, từ từ hôn y, mãi cho đến bên môi y, Yến Thanh Trì khẽ cười, đang chuẩn bị chọc hắn một hai câu, lại mẫn cảm cảm thấy có gì đó không đúng, "Động cơ của anh bị gì vậy!!! Đã trễ thế này mà anh còn muốn xuất phát hả!"

Giang Mặc Thần hôn môi y trả lời, "Ai biểu tối rồi mà em còn nhét thính vào mồm anh."5

"Đây cũng coi là thính?" Yến Thanh Trì đẩy hắn, "Anh là học sinh tiểu học sinh ngây thơ à."

Giang Mặc Thần ôm chặt y không buông tay, "Sao em lại đẩy anh? Không phải em kêu anh ôm em sao?"

"Em mà không đẩy anh ra, em sợ ôm một hồi lại biến thành châm lửa."

Giang Mặc Thần thấp giọng cười cười, hắn hôn hôn sườn mặt Yến Thanh Trì, "Không làm thật hả?"

"Ngày mai anh phải đến công ty đó."

"Thứ bảy, có thể đi muộn một chút."

Yến Thanh Trì "xì" cười một tiếng.

Giang Mặc Thần nhẹ giọng nói, "Dù sao anh cũng là ông chủ mà."

Yến Thanh Trì ngẩng đầu nhìn hắn, vấn đề lớn nhất đã được giải quyết, vậy cũng không cần băn khoăn nhiều nữa, y áp sát vào Giang Mặc Thần, lúc hai người sắp đến nơi, thì thào vào tai hắn nói, "Giang Mặc Thần, ôm em một cái đi, ôm em một cái đi."

Giang Mặc Thần cảm thấy người trước mặt quả thật đáng giận, vừa không thừa nhận là trêu chọc mình, vừa không ngừng trêu chọc mình. Hắn trực tiếp hôn lấy hôn để, đè nặng Yến Thanh Trì bắt đầu không ngừng hôn môi y.

Yến Thanh Trì ôm hắn, sau khi hắn hôn xong lại cười nói, "Đây mới là cố ý trêu chọc anh."

"Tối nay em không muốn ngủ sao?"

"Quyết định bởi anh thôi," Yến Thanh Trì câu lấy cổ hắn, "Dù sao anh cũng là ông chủ mà."

Giang Mặc Thần cười, cúi đầu nhẹ nhàng cắn cắn môi y, hàm hồ nói, "Em mới là ông chủ của anh."

Sáng hôm sau, quả nhiên Giang Mặc Thần dậy trễ, hắn ngủ một giấc dậy là đã 10 giờ rưỡi, hơi ngốc ngốc nhìn đồng hồ, sau đó xuống giường rửa mặt, đi xuống lầu.1

Yến Thanh Trì để lại bữa sáng cho hắn, thấy hắn thức nên giúp hắn dọn lên bàn, mình cũng ngồi xuống, định ăn cùng hắn thêm một chút.

Giang Mặc Thần mới thức luôn có hơi dính người, đặc biệt là mấy năm nay sau khi hưởng tuần trăng mật với Yến Thanh Trì xong thì càng thêm rõ ràng, hắn ôm Yến Thanh Trì thân mật một lát, mới bắt đầu ăn cơm.

Yến Thanh Trì vừa ăn cơm, vừa nói chuyện phiếm với hắn, y cảm thấy Giang Mặc Thần quá thảm, "Thứ bảy còn phải đi làm."

"Nhân viên không làm, anh làm."

"Vậy còn thảm hại hơn." Yến Thanh Trì nói.

"Không còn cách nào," Giang Mặc Thần thở dài, "Nửa năm đầu không đóng phim, sáu tháng cuối năm phải lục đục khởi công, sau đó sẽ không có thời gian xử lý công việc của công ty, nên phải nhanh chóng xử lý việc gấp."

Yến Thanh Trì gật gật đầu, Giang Mặc Thần nhìn y, "Bên em thì sao? Có kịch bản thích hợp không?"

"Còn đang xem."

"Giờ mới tháng tám, không cần gấp gáp, em xem từ từ, 《 chờ xuân tới 》hưởng ứng rất tốt, không có gì bất ngờ chắc là sẽ được đề cử tại liên hoan phim truyền hình, cũng không biết có lấy thưởng được không."

"Chờ được đề cử rồi nói sau, bây giờ nói mấy cái đó còn quá sớm."

"Cũng phải, dù sao thì em cũng đừng tạo áp lực cho mình, làm theo những gì mình thích đi."

"Được." Yến Thanh Trì cười nói.

Chờ khi Giang Mặc Thần đến công ty, cuối cùng Yến Thanh Trì cũng mở được diễn đàn ra, xem đánh giá của mọi người với tập đầu của 《The family》 hôm qua, đương nhiên, y chủ yếu xem bài có liên quan đến nhà bọn họ.

《The family》 là chương trình thực tế nổi tiếng trong nước, ratings tập phát sóng đầu tiên đã rất khả quan, Yến Thanh Trì nhìn trang chủ gần như đã bị bài viết liên quan đến《The family》 spam, quả thật rất hoảng sợ, mà trong đám bài viết này, bài viết về nhà bọn họ còn nhiều hơn những nhà khác cộng lại.

《a a a a!!! Ngọt quá hà!!! Giang Mặc Thần và Yến Thanh Trì sao lại ngọtnhư vậy được chứ hẻ!》

《Giang Mặc Thần cũng làm nũng luôn??? Chén thức ăn này tui nuốt, các chị tùy tiện》

《Muốn trộm bé con, sao Kỳ Kỳ Nghiên Nghiên lại đáng yêu vậy được!!! 》

《cưng búng ra sữa, ai thích Nghiên Nghiên nhà Giang Mặc Thần nhất giống tui hong, hãy nói tui không cô đơn đi》

《anh em nhà người ta, nếu anh trai tui cũng giống Kỳ Kỳ thì quá tốt rồi》

《rất thích nhà Giang Mặc Thần Yến Thanh Trì, cực kì có bầu không khí gia đình》

......

Yến Thanh Trì nhìn một loạt bài viết, chọn bài có lượt tương tác cao nhất, nhấn vào.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 223
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...