Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ý Xuân Chẳng Muộn

Chương 111

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mùng một tháng Năm, tiết Đoan Dương đang là giờ Dậu, trong Đông chính viện đèn đuốc sáng trưng, Lục Mậu cô đơn một mình ngồi trước bàn tròn tại Tây sương gian.

Những bà tử, nha hoàn phụ trách bữa ăn lần lượt đi vào, dọn thức ăn, bưng trà rót nước.

Bình thường phủ Quốc Công quyền cao chức trọng, đáng lẽ phải sớm tới Thái Hòa Điện để triều hạ và dự yến tiệc Đoan Dương, nhưng nay Lục Mậu đã bị bãi quan phải đóng cửa tự kiểm điểm tại phủ Quốc Công, cho nên năm nay phủ Anh Quốc Công ngay cả gia yến cũng không dám làm rầm rộ.

Đại phòng và Tam phòng đều tự mình đón lễ trong phòng riêng, hai phòng bọn họ người đông, không khí lễ tết cũng coi như náo nhiệt. Chủ nhân, nha hoàn và bà t.ử của mỗi phòng đều bận rộn cả ngày, khắp nơi rộn rã, tiếng cười nói vui vẻ, chỉ có Đông chính viện là lạnh lẽo, chỉ có một người.

Trên bàn bày năm đĩa đồ nhắm, ba món quả, ba loại bánh màn thầu cuộn nhỏ, ba món canh, một đĩa bánh đường mật ong, một đĩa bánh ú, một con gà mái, các món rau có cải thìa, cơm bò dê kho, rượu xương bồ.

Rượu thịt bày đầy trên bàn, Lục Mậu liền xua tay ý bảo nha hoàn bà t.ử không cần ở lại hầu hạ dọn thức ăn, bảo bọn họ cũng lui xuống ăn lễ.

Mọi người đều lĩnh mệnh lập tức lặng lẽ lui xuống, tiếng người bỗng chốc tản đi hết, ngay cả bụi bậm trong phòng cũng trở nên lạc lõng, dưới ánh tà dương buổi chiều, bay lượn rồi rơi xuống đất.

Lục Mậu vừa mới cầm đũa gắp thức ăn, nghiêng tai nghe thấy tiếng bước chân cứ đi đi lại lại bên ngoài, hắn đưa thức ăn vào miệng, lạnh lùng nói, "Cao Luật, có chuyện gì?"

Cao Luật không dám do dự, vén rèm bước vào trong, "Nhị gia," hắn ta hiếm khi tỏ ra có chút thấp thỏm bất an, hắn ta cúi đầu khép mày, "… Nhị gia, chính là, cái kia..."

Lục Mậu cau mày, một linh cảm chẳng lành âm ỉ dâng lên trong lòng, hắn từ từ đặt đũa xuống, "Nói!"

Cao Luật lập tức đứng thẳng người, cung kính bẩm báo, "Hồi Nhị gia, cô nương đã trở về, giờ đã vào cổng trong rồi."

Lục Mậu chợt ngẩng đầu nhìn Cao Luật, kinh ngạc vô cùng, "Ngươi nói cái gì?"

Cao Luật cúi gằm mặt, "Nhị gia, là cô nương, cô nương dẫn theo đám người Nghiêm Tùng trở về phủ Quốc Công rồi, hiện tại cô nương chắc đã qua cổng trong, đang hối hả tới viện của ngài."

Lục Mậu trừng mắt nhìn hắn ta không thể tin được, đập mạnh xuống bàn, "Chuyện gì đang xảy ra vậy? Tại sao nàng ấy đột nhiên trở về kinh? Tại sao không báo lại? Nghiêm Tùng đâu? Ta bảo hắn bảo vệ nàng ấy cho tốt, rốt cuộc hắn đang làm cái gì? Còn bọn ngươi? Chẳng lẽ cũng không biết gì sao!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/y-xuan-chang-muon/chuong-111-nguoi-truoc-mat-chinh-la-nguoi-trong-long-phu-nhan-1.html.]

Mỗi bước mỗi xa

Lục Mậu chất vấn: "Thế nào? Những mật thám ta nuôi đều là một lũ vô dụng sao, các ngươi cứ để nàng ấy một mình trở về? Lỡ như trên đường gặp nguy hiểm thì sao?"

Cao Luật ôm quyền quỳ một chân xuống đất, bẩm báo, "Nhị gia, xin ngài nghe thuộc hạ nói, là cô nương đã căn dặn thuộc hạ phải giấu ngài suốt chặng đường. Cô nương nói... nói nàng ấy là Quốc Công phu nhân, nên bọn thuộc hạ đều phải nghe lời cô nương! Cô nương đã được ám vệ hộ tống toàn bộ hành trình, đảm bảo không có bất kỳ sai sót nào."

Lục Mậu sững sờ, "… Các ngươi, được rồi, đứng dậy đi!"

Hắn cầm lấy chén rượu trên bàn, một hơi uống cạn rượu xương bồ trong chén, vị hương thơm và chín muồi, hắn đặt chén rượu xuống, khuôn miệng đang cười đã chứng tỏ sự vui vẻ của hắn lúc này, "Các ngươi cũng thật gan to tày trời, ngay cả ta mà cũng dám giấu!"

Cao Luật lén nhìn thấy khóe miệng hắn không thể giấu nổi, thầm thở phào nhẹ nhõm, "Nhị gia, lệnh của cô nương, thuộc hạ làm sao dám tự tiện bẩm báo, thuộc hạ đây đã là mạo hiểm tính mạng lén lút báo tin cho ngài rồi, sau này ngài phải thay mặt thuộc hạ nói lời hay trước mặt phu nhân đấy!"

"... Cút," Lục Mậu nhướng mày liếc xéo hắn ta một cái, "Còn không mau đi dặn dò người quét dọn Lô Sơn Cư cho tốt, lát nữa để nàng ấy nghỉ ngơi t.ử tế, đã đi đường mấy ngày rồi, cũng chẳng biết có mệt hay không, ngươi xuống đó bảo Vương ma ma coi chừng cho tốt, sắp xếp việc ăn ở cho nàng ấy."

"Rõ, thuộc hạ tuân mệnh."

-

Ngô Cẩm Họa cùng Nguyệt Lung tới nội viện Đông chính viện. Đây là lần đầu tiên Ngô Cẩm Họa bước vào cổng Đông chính viện kể từ khi tới phủ Anh Quốc Công. Nàng bước chân nhỏ nhẹ nhàng vượt qua ngưỡng cửa, ngẩng đầu lên lại vô tình trông thấy hắn.

Hắn ở bên dưới đầu cành cây đứng đưa lưng, mấy khóm hoa lựu bên cạnh hắn nở rộ rực rỡ, Ngô Cẩm Họa lúc này mới nhớ ra, nàng đã hơn một tháng chưa gặp hắn.

"Chủ tử, cô nương đã tới."

Lục Mậu quay đầu lại, ánh nến lồng đèn khắp sân đổ vào màn đêm, xuyên qua các nhánh cây, tạo ra những quầng sáng mỏng manh. Nàng ở giữa đó, dung nhan như tranh, e thẹn và kiều diễm như hoa lựu, trong một khoảnh khắc, khiến hắn động lòng.

Vương ma ma cười rồi đưa Nguyệt Lung lui xuống.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ý Xuân Chẳng Muộn
Chương 111

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 111
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...