Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ý Xuân Chẳng Muộn

Chương 159

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cách một ngày, giờ Thìn, Ngô Cẩm Họa mới lười biếng thức dậy rửa mặt chải đầu, mặc dù hôm nay là ngày nàng về lại mặt, nhưng từ khi thành hôn đến nay, cuộc sống của nàng lại tùy theo ý mìn hơn cả lúc còn ở khuê các.

Trước kia, chủ mẫu phủ Quốc Công phải dậy vào giờ Mão chính khắc, gặp gỡ các bà t.ử quản sự các phòng, đối ứng và sắp xếp mọi việc trong nội trạch, thực ra đối với chuyện này, nàng thấy không sao cả. Khi mẫu thân còn sống, những lời dạy dỗ và yêu cầu của bà nghiêm khắc hơn bây giờ rất nhiều, nàng cũng đã quen với việc dậy sớm mỗi ngày.

Mỗi bước mỗi xa

Thế nhưng Lục Mậu lại không cho phép, giờ Thìn, hắn luôn thích ôm eo nàng, giọng ngái ngủ nói: “Lẽ nào không có chủ t.ử phân phó thì bọn họ không biết làm việc sao? Vậy cần bọn họ làm gì?”

Càng đừng nói đến chuyện lập quy củ trước mặt Thái phu nhân, chẳng biết Lục Mậu đã nói những gì với Thái phu nhân, dù sao thì cho đến giờ nàng cũng chưa từng bị người làm khó dễ nữa, người chỉ an tĩnh ở Tây chính viện, không dễ dàng ra khỏi viện, cũng không gặp người ngoài.

Cho nên, nói đến chuyện dung túng khiến Ngô Cẩm Họa trở nên lười biếng như bây giờ, thì Lục Mậu mới chính là tội đồ.

Thế là, đến giờ Tỵ chính khắc, sau khi Lâm gia và Ngô gia liên tục phái người đến giục giã giờ lại mặt, Ngô Cẩm Họa mới mang theo lễ vật lại mặt cùng Lục Mậu ra khỏi cửa, Ngô gia thì vẫn còn đỡ, nằm ngay ngõ bên cạnh phủ Quốc Công, thậm chí mở cửa hậu viện hai nhà là có thể thông đi lại thẳng tắp.

Lưu Yến Nương lại vốn là người nghe lời Ngô Cẩm Họa nhất, vì thế khi bọn họ trở về Ngô gia, cũng không câu nệ gì lễ nghi phép tắc, tổ đường Ngô gia lại ở tận huyện Khúc Dương quê cũ Ngô gia, cũng không cần phải câu nệ chuyện tế tổ bẩm báo họ hàng bên sui gia, cho nên, nàng chỉ uống trà nói chuyện một lát với Lưu Yến Nương.

Hai người cũng không có nhiều chuyện nhà gì để hàn huyên, nhưng Lưu Yến Nương trải qua nhiều năm, kiến thức xã hội cũng rộng. Nhân dịp hôn sự của Ngô Cẩm Họa mà đến Kinh đô, liền nhân cơ hội kinh doanh một tiệm tơ lụa. Các tửu lâu, quán trọ ở phủ Duyện Châu cũng đã mời chưởng quỹ trông coi, vì vậy giờ đây, bà ấy cũng hàn huyên với Ngô Cẩm Họa về một vài kinh nghiệm kinh doanh.

Mãi đến gần giờ Ngọ, Ngô Cẩm Họa mới đề nghị sang Lâm gia, Lưu Yến Nương tự nhiên hiểu nàng muốn giữ thể diện cho Lâm gia, cũng không giữ lại nhiều.

Về phần Lâm gia thì cực kỳ coi trọng việc Ngô Cẩm Họa về lại mặt, tất cả mọi người ở Lâm gia đều ra khỏi trạch viện, đến tận cổng nghênh đón Lục Mậu và Ngô Cẩm Họa, lại còn thiết đãi yến tiệc lại mặt, mời cả họ hàng xa gần Lâm gia đến cùng dự.

Lục Mậu và Ngô Cẩm Họa cũng giữ thể diện cho Lâm gia, đối với Lâm lão thái thái cũng thể hiện sự cung kính hiếu thảo, mọi người đều hài lòng. Tuy nhiên, sau khi dùng xong bữa trưa, Ngô Cẩm Họa tùy tiện tìm một cái cớ, liền đề nghị trở về phủ Quốc Công, Lâm gia đương nhiên cũng không dám cản trở.

Thế là, kịp lúc trước khi mặt trời lặn, Ngô Cẩm Họa và Lục Mậu cuối cùng cũng trở về phủ Quốc Công, nng dựa vào chiếc tháp mỹ nhân bên cửa sổ trong nội thất Đông chính viện, lại chợt nảy sinh một ý nghĩ: cuối cùng cũng đã về đến nhà rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/y-xuan-chang-muon/chuong-159-y-xuan-nong-nan-hoa-phon-thinh-doi-song-hon-nhan-hang-ngay-ba-ngay-lai-mat-1.html.]

Nàng tự mình vui vẻ một hồi, cảm thấy thật thú vị, nàng gả đến phủ Quốc Công chưa đầy ba ngày, thế mà đã có cảm giác như về nhà.

Nàng nghĩ thế nào liền nói với Lục Mậu thế ấy, Lục Mậu cười nhìn nàng, sự dịu dàng như nước trong mắt hắn dường như sắp tràn ra, hắn không kìm được ôm lấy vòng eo thon thả của nàng, nhẹ nhàng hôn lên, “Nơi đây từ trước đến nay luôn là nhà của nàng.”

Ngô Cẩm Họa bị hành động thân mật bất ngờ của hắn làm cho đỏ mặt, nàng nắm tay thành quyền, nhẹ nhàng đ.ấ.m vào n.g.ự.c hắn một cái, “Ban ngày ban mặt, để nha hoàn thấy lại cười nhạo chúng ta!”

Nhưng hắn không để tâm, kéo cổ tay nàng, cùng hắn nằm xuống chiếc tháp mỹ nhân, nàng nằm úp trên n.g.ự.c hắn, được hắn ôm chặt trong lòng, mặc hắn làm sâu thêm nụ hôn, “Bọn họ không dám….”

-

Đến buổi chiều, Ngũ quân Đô đốc phủ phái người đến báo, có việc khẩn cấp cần mời Lục Mậu quay về nha môn phủ Đô đốc ở phía Tây nội thành. Ngô Cẩm Họa thì không có việc gì, rảnh rỗi lại, nhưng chiếc tháp mỹ nhân kia đã bừa bộn, nàng thật sự không còn mặt mũi nào ở đó nữa, bèn đến thư phòng nhỏ phía Tây để ngồi.

Nàng ngồi trước bàn sách, vô tình lật xem sổ sách tháng này mà Thanh Âm vừa trình lên về chi tiêu của phòng bếp lớn, Thanh Âm đứng bên cạnh chỉ vào một chỗ trong sổ sách cho Ngô Cẩm Họa xem, còn Nguyệt Lung thì đứng bên trái, trên tay cũng ôm một quyển sổ sách.

Ngô Cẩm Họa xem một lát, ngẩng đầu lên thì thấy Tần bà t.ử đang phủ phục dưới đất, vậy mà lại là người quen, đây chẳng phải quản sự của phòng bếp lớn từng dám cắt xén khẩu phần ăn của nàng khi nàng mới chuyển đến Lô Sơn Cư hay sao? Sau này Lô Sơn Cư có phòng bếp nhỏ, bọn họ cũng không còn giao thiệp gì nhiều, nay lại tự đ.â.m đầu vào trước mặt nàng.

Tần bà t.ử vừa bị lôi đến đã biết sắp có chuyện chẳng lành, bà ta run rẩy thân thể, hành lễ: “Nô tỳ xin thỉnh an phu nhân!”

Ngô Cẩm Họa cười nhìn mụ, “Tần ma ma, đã lâu không gặp, bà có biết vì sao hôm nay ta gọi bà đến không?”

Tần bà t.ử nằm phủ phục dưới đất, “Nô, tỳ… Nô tỳ không biết, xin phu nhân chỉ rõ!”

Ngô Cẩm Họa cầm sổ sách lên, đưa cho Thanh Âm, nói: “Thanh Âm, ngươi hãy nói rõ ràng với Tần ma ma đi.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ý Xuân Chẳng Muộn
Chương 159

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 159
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...