Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ý Xuân Chẳng Muộn

Chương 41

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vừa nói chuyện, mọi người vừa đi đến cổng viện của Lâm lão thái gia, cổng viện khóa chặt, trước bậc đá có hai gã sai vặt nhỏ tuổi, đang ngồi đấy mà cười đùa vui vẻ.

Hai gã sai vặt này thấy đám người Ngô Cẩm Họa đến, vội vàng đứng dậy thỉnh an, Hỉ Nhi nói với hai gã sai vặt: “Đây là biểu cô nương nhà chúng ta, hôm qua đã bẩm báo với thái gia rồi.”

Liền thấy một trong hai người gật đầu, khẽ gõ cửa viện, hưa đầy một lát, cổng viện từ bên trong mở ra một khe hở một tấc, một gã sai vặt bên trong thò đầu ra nhìn, hỏi: “Có phải biểu cô nương Ngô gia đã đến?”

Ngô Cẩm Họa đột nhiên có một cảm giác hoang đường như đang tìm kiếm lão thần tiên trong núi sâu.

Hỉ Nhi thấy người nọ, lập tức cười nói: “Chính là vậy đó, ngươi mau cho cô nương vào bái kiến thái gia đi.”

Gã sai vặt kia mở cửa rộng hơn một chút, “Biểu cô nương, mời đi theo ta, nhưng thái gia nói, chỉ gặp một mình cô nương, những người khác xin hãy đợi ở đây.”

Ngô Cẩm Họa còn chưa kịp trả lời, Hỉ Nhi đã lùi lại một bước, cúi đầu đáp: “Vâng.”

Ngô Cẩm Họa không nói gì nữa, theo gã sai vặt bước vào trong, ngay sau đó cửa viện liền đóng lại.

Hỉ Nhi kéo Thanh Âm, nói: “Cô nương phải nói chuyện với thái gia một lúc lâu đó, không bằng ngươi theo ta về viện lão thái thái trước? Lát nữa sẽ có người đưa cô nương về.”

Thanh Âm lại lắc đầu, nàng ấy làm sao có thể yên tâm bỏ cô nương một mình ở đây mà rời đi, “Hỉ Nhi tỷ tỷ cứ đi đi, ta sẽ ở đây đợi cô nương.”

Hỉ Nhi cười cười, “Cũng được, trong phòng lão thái thái nhiều việc, vậy ta xin phép về trước.”

“Vâng, tỷ tỷ cứ đi đi.”

Hai người liền tách ra, mỗi người một ngả, Hỉ Nhi trở về viện lão thái thái, đi thẳng vào phòng lão thái thái.

“Thế nào? Đã truyền những lời đó cho cô nương nghe chưa?”

“Vâng, lão thái thái, nô tỳ đã tường tận rõ ràng kể hết cho cô nương rồi, chắc hẳn cô nương cũng nên hiểu được khổ tâm và bất đắc dĩ của thái phu nhân, nhất định sẽ không còn vướng mắc những chuyện này nữa.”

Lão thái thái tay lần tràng hạt, “Hy vọng là vậy, cũng không biết tính cách đứa trẻ này giống ai mà cố chấp kiêu ngạo đến thế!”

Bà cụ thở dài, “Nhưng dù sao cũng là đứa con duy nhất của Vãn Ý, ta đã phụ lòng Vãn Ý, dù sao cũng phải bảo vệ đứa cốt nhục duy nhất này của con bé.”

Hỉ Nhi ngồi xổm xuống trên tấm ván kê chân, đ.ấ.m bóp chân cho lão thái thái, “Lão thái thái xin hãy bảo trọng thân thể, cô nãi nãi ở trên trời có linh thiêng nhất định sẽ thông cảm cho lão thái thái.”

Lâm lão thái thái rũ mi lộ ra một nụ cười khổ, “Con bé không thông cảm cho ta thì thôi, nói đi nói lại, cái sự hy sinh nhỏ bé của con bé năm đó có đáng là gì, nhị nhi của ta, tôn nhi ruột thịt của ta cũng đã phải bỏ mạng rồi.”

...

Ngô Cẩm Họa quay đầu nhìn cánh cửa đóng chặt, vị ngoại tổ phụ này không giống ẩn cư, mà giống như bị giam lỏng.

Bước vào trong viện, nhìn quanh bốn phía, lại không có bất kỳ vật dụng sinh hoạt nào, không có cả đông tây sương phòng, hành lang, càng không có chính phòng chính đường, khắp tầm mắt đều là những cây lê dày đặc khắp vườn.

Ngô Cẩm Họa nhìn thấy lê đầy sân, lúc này hoa lê đã tàn, kết những quả nhỏ treo lủng lẳng đầy trên cành.

“Cô nương, mời đi lối này.” Gã sai vặt dẫn Ngô Cẩm Họa đi sâu vào trong rừng cây.

Ngô Cẩm Họa có chút nghi hoặc, nhưng không hỏi nhiều, đi theo gã sai vặt. Đi được mấy chục bước, liền lờ mờ thấy, một căn nhà trông như được lợp bằng cỏ tranh bao quanh bởi rừng cây sâu thẳm.

Con đường dưới chân cũng biến thành lối nhỏ lát đá xanh rêu phong rõ ràng, uốn lượn quanh co dẫn đến căn nhà tranh, thật sự có ý vị như trong "Lậu Thất Minh" đã nói: “Đài ngân thượng giai lục, thảo sắc nhập liêm thanh*.”

*Ngấn rêu biếc leo thềm, sắc cỏ xanh chiếu rèm. (bản dịch trên thivien.net)

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/y-xuan-chang-muon/chuong-41-long-da-kho-luong-cat-giau-trong-bung-mau-than-ta-ten-la-van-y-1.html.]

Con đường lát đá xanh không dài lắm, vì thế cũng không mất nhiều thời gian để đến trước căn nhà tranh.

Nếu nói đây là một căn nhà tranh, thực ra mái nhà chỉ được phủ một lớp cỏ tranh mang tính trang trí mà thôi. Nhìn từ xa thì quả thật giống nhà tranh, nhưng đến gần sẽ phát hiện đây là một tiểu viện tinh xảo.

Hai thư đồng ra hiệu Ngô Cẩm Họa tự mình đi vào trong nhà.

Ngô Cẩm Họa bước vào trong, cửa chính, cửa sổ và các tấm rèm tre đều được cuộn lên.

Ánh nắng chói chang từ khung cửa sổ chiếu vào, bị những hoa văn chạm trổ chia thành từng mảng sáng lốm đốm, in rõ trên chiếc bàn kỷ trà đặt chính giữa chính đường.

Lâm lão thái gia đang ngồi xếp bằng trên tấm bồ đoàn dưới kỷ án. Khói hương trầm thoang thoảng từ bên cạnh ông ấy lượn lờ bay lên từng đợt.

Bên trái kỷ án có hai hàng giá sách đặt ngang, hàng trăm hàng nghìn cuốn sách được xếp ngay ngắn trong đó, còn một số sách không đặt vừa thì xếp chồng chất lộn xộn trên chiếc bàn lớn nằm ngang phía sau, hoàn toàn không theo một bố cục thư phòng nào cả.

Mỗi bước mỗi xa

Khắp nhà đầy rẫy thư họa, hoặc treo, hoặc cuộn lại cắm vào chiếc bình gốm Nhữ Diêu lớn, hoặc để bừa bãi, trông rất tùy tiện.

Lâm lão thái gia cúi thấp đầu, tay cầm chiếc kính lúp bằng pha lê cán ngọc dương chi, cực kỳ nghiêm túc và tỉ mỉ xem bức tranh bị thiếu trên kỷ án, không biết có phải là một bức cổ họa hiếm có của triều đại trước hay không. Thỉnh thoảng ông cụ lại dừng lại ho dữ dội mấy tiếng, ho xong lại tiếp tục xem.

“Là Tùng Hạc vào à?”

Gã sai vặt đứng ngoài cửa cúi lưng đáp: “Vâng, thái gia, theo lời dặn của người, đã đưa cô nương đến rồi.”

“Được rồi, ngươi lui xuống đi.” Lão thái gia vẫn không ngẩng đầu, phất tay, ra hiệu cho gã sai vặt lui xuống.

Gã sai vặt lập tức rời đi.

Ngô Cẩm Họa tiến lên một bước, cúi đầu khom lưng quỳ lạy thỉnh an: “Cẩm Họa thỉnh an ngoại tổ phụ.”

Lão thái gia đặt kính lúp xuống, không kìm được lại ho khan mấy tiếng, ngẩng đầu nhìn Ngô Cẩm Họa, “Cháu là nữ nhi của Vãn Ý? Tên là gì?”

Ngô Cẩm Họa nhìn lão thái gia trước mặt, thấy thân thể ông cụ dường như không được khỏe, sắc mặt trắng bệch không có chút huyết sắc, lại luôn ho không ngừng, “Thưa ngoại tổ phụ, cháu tên là Ngô Cẩm Họa.”

Lão thái gia tỏ vẻ đã hiểu, lại chỉ vào tấm bồ đoàn trước kỷ án, ra hiệu Ngô Cẩm Họa ngồi xuống.

Ngô Cẩm Họa thuận ý ngồi xuống.

Lâm lão thái gia nhìn chằm chằm Ngô Cẩm Họa, im lặng một lát vẫn không nói.

Ngô Cẩm Họa thần sắc thong dong, nàng biết Lâm lão thái gia đang đánh giá mình, liền ngồi ngay ngắn đoan chính, mắt nhìn thẳng về phía trước.

Lâm lão thái gia nhếch môi, vừa ho khan mấy tiếng vừa nói: “Ta nghe nói, cháu muốn đón mẫu thân cháu về Lâm gia?”

Ngô Cẩm Họa từ trước đến nay tự cho mình là thông minh, cũng không khỏi ngẩn ra, nhưng sau đó nghĩ lại, lại cảm thấy hợp lý, “Vâng, đúng vậy ạ.”

Gia chủ của Lâm gia làm sao có thể không nắm rõ mọi chuyện lớn nhỏ xảy ra trong Lâm gia, cho dù ông cụ có thể là đang bị giam lỏng ở đây!

Lão thái gia lại nhìn Ngô Cẩm Họa, như có thể nhìn thấu tâm tư của nàng, cười nói: “Cháu quá mức cưỡng cầu, cần biết rằng số mệnh con người có lúc không phải cháu cầu là có được, chuyện khó cầu nhất thế gian, cháu lại cho rằng có thể dễ dàng đạt được?”

Ngô Cẩm Họa nghi hoặc, trên mặt vẫn tươi cười, “Thưa ngoại tổ phụ, Cẩm Họa không hiểu, nhưng Đạo gia có câu: Tính mệnh do mình, nắm trong tay ta.”

Mắt lão thái gia đen trắng rõ ràng, khi nhìn Ngô Cẩm Họa, sáng rất trong suốt, ông cụ bật cười, “Gan lớn thật, cháu muốn tranh cãi với ta sao?”

Ngô Cẩm Họa chớp chớp mắt, vô tội nói: “Thưa ngoại tổ phụ, Cẩm Họa không dám, dù sao thì đạo lý trên đời này luôn do nam nhân quyết định.”

Lời này quả thật rất không khách khí.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ý Xuân Chẳng Muộn
Chương 41

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 41
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...