Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ý Xuân Chẳng Muộn

Chương 57

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bóng cây liễu xanh, nước hồ trong vắt, ánh nắng không gắt mà ấm áp lại dịu dàng, hơi thở đầu thu dường như mang chút lười biếng.

Chỉ thấy Ngô Cẩm Họa tựa mình vào lan can ven hành lang bên hồ, một cánh tay rủ xuống để lộ cổ tay trắng như ngó sen, hai chiếc vòng vàng va vào nhau, phát ra tiếng leng keng khe khẽ.

“Tỷ tỷ lại trốn ở đây để thư thả sao?”

Ngô Cẩm Họa nghe thấy tiếng nói thì quay đầu lại, thấy Nhị cô nương Lục Như của phủ Quốc công.

Lục Như nở nụ cười, nhìn khắp vườn đầy hoa đào và liễu xanh, trách yêu Ngô Cẩm Họa: “Cảnh sắc ở đây quả thật không tồi, thảo nào tỷ lại trốn ở đây!”

Đúng là vậy, bên cạnh đình hóng mát, hai bên bờ hồ, hoa đào phủ bóng râm, cây cối xanh tươi, trong hồ, cỏ nước bồng bềnh, đá hồ hiện ra.

Ngô Cẩm Họa cũng vui vẻ đứng dậy, tiến lại gần chào đón Lục Như, “Nhị muội, sao muội biết ta ở đây? Phải chăng là muội đến phòng ta tìm không thấy ta?”

Lục Như bĩu môi, chẳng qua mới chưa đầy mười tuổi, vừa ở giữa sự dịu dàng thục nữ và vẻ ngây thơ, trông thật đáng yêu, chỉ thấy tiểu cô nương nghiêm túc trêu đùa Ngô Cẩm Họa, “Đúng vậy, ta đến viện của tỷ tìm, Ngô ma ma vô cùng bất đắc dĩ than phiền với ta, nói là cô nương nhà bà ấy gần đây cả ngày không ở nhà, cứ ra ngoài chơi đùa lung tung, bảo ta khuyên tỷ một chút, dù sao cũng nên về nhà mới đúng.”

Ngô Cẩm Họa bật cười, nhưng không tin lời nàng ta, “Ngô ma ma sẽ không nói những lời như vậy với muội đâu, rõ ràng là muội bịa ra để lừa ta!”

Nói rồi, nàng kéo Lục Như cùng ngồi xuống.

Lục Như thì thật sự ngạc nhiên không thôi, “Hả, sao tỷ đoán được? Sao tỷ biết ma ma sẽ không nói vậy?”

Ngô Cẩm Họa cười, bởi vì vì trong một năm qua, họ đã trải qua quá nhiều chuyện, bản thân đã nhìn thấu và buông bỏ nhiều thứ, nhưng Ngô ma ma lại càng sợ nàng vì thế mà nản lòng, buông xuôi tất cả! Bà ấy chỉ mong nàng ngày ngày được cùng Đại phu nhân đi chơi, hoặc tự tìm niềm vui cho mình, làm sao có thể trách nàng vì mải chơi mà không về nhà cho được!

Nhưng nàng không nói ra những lời này, dù sao có rất nhiều chuyện không tiện nói với người ngoài, thế là nàng chuyển chủ đề, “Nhị muội, hôm đó sau khi đi dã ngoại ở trang viên về, sao không thấy muội và đại muội muội đến tìm ta chơi?”

Nghe vậy, Lục Như có chút chua xót cười, “Mấy ngày nay bọn ta không tiện đến chỗ tỷ, thật ra hôm nay ta cũng chỉ tranh thủ ngoài được một lúc thôi.”

Ngô Cẩm Họa khẽ véo má Lục Như đang đỏ hồng, “Thế này là sao vậy? Còn nhỏ tuổi mà cả ngày cứ ủ rũ thế, có chuyện gì sao?”

Lục Như nhìn về phía bờ sông, hoa đào tháng sáu không nở rộ, nhưng trên những cành lá xanh non lại lủng lẳng những quả đào nhỏ màu hồng, dưới gốc cây ven bờ là mấy bà tử và ma ma dẫn theo một vài tiểu nha hoàn đang quét dọn.

Đám tiểu nha hoàn đều còn nhỏ, dù được ma ma quản giáo, nhưng vẫn còn chút hồn nhiên khờ dại, một vài đứa nô đùa, đuổi bắt nhau trong rừng đào, thỉnh thoảng lại dùng chổi đùa giỡn, thật là vui vẻ tốt đẹp.

Mỗi bước mỗi xa

Lục Như thu lại ánh mắt đang nhìn đám nha hoàn đùa nghịch, quay sang Ngô Cẩm Họa, “Ta cứ tưởng tỷ tỷ trốn ở đây thì không còn quan tâm đến bọn ta nữa chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/y-xuan-chang-muon/chuong-57-hoa-dao-thang-sau-chua-ket-qua-nang-biet-sau-nay-minh-nen-lam-gi-1.html.]

Ngô Cẩm Họa cúi đầu cười, “Mấy ngày nay ta đúng là sống khép kín, chẳng biết gì cả.”

Lục Như cũng cười, “Mấy ngày trước trưởng tỷ đi xem mắt, đang bàn chuyện hôn sự với Tĩnh đại biểu ca của nhà ngoại tổ, cho nên hiện giờ mẫu thân ta giữ trong phòng thêu đồ hồi môn, ta thường đến giúp thêu vài món nhỏ, vừa bầu bạn với tỷ ấy cho đỡ buồn, nên mới không đến chỗ tỷ được!”

Ngô Cẩm Họa kinh ngạc, “Thiền muội muội năm nay cũng mới mười tuổi, sao lại gấp gáp đính hôn như vậy? Hơn nữa, Tĩnh biểu ca của nhà ngoại tổ đã mười chín tuổi rồi, cũng không hợp lắm?”

“Ai nói không phải chứ?”

Ngô Cẩm Họa không khỏi nhìn Lục Như.

Lục Như cúi đầu, khóe miệng khẽ cong, “Tĩnh biểu ca trong kỳ thi xuân năm nay đã thi đỗ Hội nguyên, sắp tới là kỳ thi Đình, đích mẫu sợ biểu ca bị người ta nhanh chân đến trước bắt rể dưới bảng vàng, nên mới vội vã như vậy.”

Ngô Cẩm Họa há hốc mồm, chuyện này…

“Hầu phủ để ý đến thân phận của trưởng tỷ là đích trưởng cô nương của phủ Quốc công, và cũng đồng ý đợi trưởng tỷ đến tuổi cập kê mới thành hôn.”

Lục Như cười một tiếng, còn không phải sao? Chẳng qua là sợ tổ mẫu phát bệnh không biết lúc nào sẽ qua đời, ba năm hiếu kỳ ấy, nữ tử nào chịu nổi?

“Bây giờ học đường trong nhà cũng bãi rồi, gần đây đích mẫu còn định mời một cô cô trong cung về dạy bọn ta quy củ, chắc sau này thời gian đến tìm tỷ chơi cũng khó rồi.”

Ngô Cẩm Họa nghe xong gật đầu, “Thì ra là vậy, thảo nào gần đây trong phủ lại vắng vẻ, chẳng thấy náo nhiệt.”

“Đúng vậy! Hai ca ca đều ở ngoại viện, từ trước đến nay không thân thiết, đám tỷ muội… sau này ai cũng đi con đường của mình, chẳng phải càng vắng vẻ hơn sao, chẳng còn chút hơi người gì cả!”

Chỉ là những người không được phụ mẫu quan tâm như bọn họ, tương lai sẽ đi đâu đây? Lục Như cúi đầu, vành mắt đỏ hồng.

Ngô Cẩm Họa biết nàng ta đang cảm cảnh này mà thương thân mình, cũng trách bản thân không nên nhắc đến những chuyện buồn này, làm nàng ta khó chịu.

Nàng nắm lấy tay Lục Như, “Xin lỗi, là ta không tốt, nói những lời này làm gì chứ!”

Lục Như nín khóc mà cười, vừa lấy khăn tay lau nước mắt, “Liên quan gì đến tỷ chứ, tỳ nói xem, cả đời nữ tử chúng ta chẳng lẽ chỉ có một con đường này thôi sao? Lẽ nào không thể không thành hôn?”

Nói xong, nàng ta gục đầu vào lan can, một mình nhìn cảnh hồ, chìm vào suy tư.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ý Xuân Chẳng Muộn
Chương 57

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 57
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...