Tôi không nói được lời nào.
Kịch bản đâu có viết thế này.
Theo kịch bản, sau khi tôi chết, Lục Lẫm sẽ sa sút một năm, rồi gặp được định mệnh thật sự cũng chính là nữ chính.
Tôi chỉ là Bạch Nguyệt Quang đã chết.
Hệ thống nói vậy mà.
Chết rồi thì mới thành Bạch Nguyệt Quang thực sự.
Tôi hé môi, nhưng không thốt được lời.
Anh cười nhạt, nổ máy, lái xe.
Tôi quay đầu nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ lướt vùn vụt.
Năm năm không gặp.
Anh thay đổi nhiều thật.
Tôi gặp Lục Lẫm lần đầu ở thư viện trường.
Khi ấy, cả hai chúng tôi đều là sinh viên năm nhất.
Anh ngồi bên cửa sổ đọc sách, ánh nắng xuyên qua lớp kính, chiếu lên người anh.
Đường nét thanh tú, ngũ quan tinh xảo.
Đẹp như một bức tranh.
Tôi cố tình làm rơi sổ ghi chép xuống cạnh chân anh.
Lúc cúi người nhặt, tóc tôi khẽ lướt qua trang sách anh đang đọc.
Phản xạ của anh là ngả người né sang bên, vành tai đỏ ửng ngay tức thì.
Dễ thương như một chú nai con.
Trời ơi, ngây thơ quá đáng yêu!
“Bạn ơi, chỗ này có ai ngồi không?” – Tôi cố tình nhỏ giọng ngọt ngào hỏi.
“Không… không có.” – Anh lắp bắp.
Tôi nở một nụ cười rạng rỡ ngọt ngào nhất.
“Vậy mình ngồi đây nhé, tiện thể xin luôn WeChat của bạn được không?”
Màu đỏ nơi tai anh lan dần lên má.
Cuối cùng tôi ngồi được đối diện với anh, và thành công xin được WeChat.
Từ hôm đó, tôi bắt đầu tạo ra vô số những trùng hợp với anh.
Xếp hàng ở căng-tin thì tình cờ đứng ngay sau lưng anh, hành lang phòng thí nghiệm thì lỡ đ.â.m sầm vào người anh, sáng sớm anh chạy bộ trên sân, tôi cũng xuất hiện bên cạnh.
Người anh ấy luôn có một mùi thơm dịu nhẹ...
Ngọt như bánh ngọt vừa mới nướng xong.
Tôi làm đúng từng bước theo chỉ dẫn của hệ thống, từng bước công lược anh.
Cho đến một ngày mưa lớn, tôi cố tình không mang ô.
Đứng buồn bã trước tòa nhà dạy học đúng lúc Lục Lẫm tan học.
Anh ấy do dự mấy phút, rồi rốt cuộc vẫn bước đến.
“Có… muốn đi cùng không?”
Bàn tay giơ ô của anh nắm chặt đến trắng cả khớp ngón, ánh mắt lấp lánh chút mong chờ.
Tôi tươi cười bước vào dưới chiếc ô của anh.
“Được chứ~”
Khi về đến ký túc xá, vai phải của anh đã ướt sũng.
Tôi lục túi lấy khăn giấy.
Từng chút một, lau những giọt mưa còn đọng lại trên gương mặt anh.
Trong tiếng mưa rơi rì rào, tôi có thể nghe rõ nhịp tim đập loạn trong lồng n.g.ự.c của thiếu niên ấy...
Lục Lẫm đưa tôi về biệt thự của anh.
Vừa mở cửa xe, anh lập tức vác tôi lên vai, sải bước đi thẳng vào nhà.
“Có… thể khi nào để em tự đi được không?”
Anh phớt lờ lời tôi, ôm chặt lấy tôi như thể sợ tôi biến mất lần nữa.
Vào nhà, anh đi thẳng lên lầu hai, đẩy cửa phòng ngủ chính, rồi ném tôi xuống giường.
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì anh đã cúi người đè lên, hai tay chống hai bên người tôi, hoàn toàn nhốt tôi lại dưới thân.
Ơ… khoan??? Vào cảnh 18+ nhanh vậy luôn á?
Tôi lập tức giơ tay xin nói lý lẽ:
“Nghe em giải thích trước đã?”
Anh cười khẩy, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua má tôi, nhưng ánh mắt lại lạnh đến thấu xương.
“Được. Vậy em giải thích đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/yeu-roi/chuong-2.html.]
“Giải thích vì sao phải giả chết? Và năm năm nay em ở đâu?”
Tôi hít sâu một hơi.
“Thật ra… em bị mất trí nhớ rồi.”
【Hệ thống: ??? Ký chủ chị đang nói cái gì vậy trời???】
Lục Lẫm hơi nhướng mày: “Mất trí nhớ?”
“Đúng vậy!” – Tôi cắn răng tiếp tục bịa.
“Năm năm trước, sau vụ tai nạn xe, em bị nước cuốn trôi xuống hạ lưu. Có người cứu em, nhưng khi tỉnh dậy thì… không nhớ gì cả.”
“Gần đây mới bắt đầu khôi phục trí nhớ.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt sắc như dao.
Một lúc sau, bỗng nhiên anh bật cười.
“Ôn Lê.” – Anh gọi tên tôi, từng chữ chậm rãi vang lên.
“Khi em nói dối, lông mi sẽ run đấy.”
Tôi: “…”
Vậy thì… chuyển hướng!
Tôi vội nắm lấy tay anh.
“Thật ra là… em có nỗi khổ tâm…”
“Ừ, em nói đi.”
“Em… mắc bệnh nan y!”
【Hệ thống: ……】(tắt micro, không thèm can nữa)
Lục Lẫm nhìn tôi, mặt không chút cảm xúc.
Tôi ráng rặn ra hai giọt nước mắt:
“Bác sĩ nói em không còn sống được bao lâu nữa. Em không muốn liên lụy đến anh… nên đành giả chết...”
Còn chưa nói xong, anh đã mất kiên nhẫn đưa tay bịt miệng tôi.
Lục Lẫm nhìn tôi, lạnh lùng:
“Em vẫn giống hệt năm năm trước.”
Tôi lí nhí: “Hả?”
“Không có não.”
…
Ủa???
Câu này hơi quá đáng rồi đó?
“Bị mất trí nhớ hay bệnh nan y thì chỉ cần đưa em đi viện là tra ra hết. Em nghĩ mấy lời bịa đặt rẻ tiền này có thể qua mặt ai?”
Anh nheo mắt.
Tôi bỗng thấy tim nảy lên một nhịp.
Người đàn ông trước mặt tôi… xa lạ đến đáng sợ.
Nếu là Lục Lẫm của năm năm trước, mấy cái cớ này chắc chắn anh sẽ tin.
Nhưng bây giờ… anh đã khác rồi.
Không còn là cậu trai thơ ngây, ngọt ngào và mềm mại như chiếc bánh kem nữa.
...
Trước đây, Lục Lẫm ngây thơ đến lạ.
Tối hôm đó, khi chúng tôi chính thức xác định mối quan hệ, Bắc Kinh đón trận tuyết đầu tiên.
Tôi cố tình nhét đôi tay lạnh buốt vào trong áo khoác phao của anh.
Áo lót mỏng, tôi thậm chí có thể chạm vào cơ bụng săn chắc nơi cạp quần anh.
Toàn thân anh cứng đờ như tượng đá.
Yết hầu lăn mấy lần mới phát ra một tiếng run run:
“Ôn Lê…”
Tôi nghiêng người, hôn lên khóe môi anh.
Đôi mắt thiếu niên lập tức mở to, đến chớp mắt cũng quên mất.
Trước mỗi buổi hẹn, anh luôn chỉnh cổ áo thật ngay ngắn. Sau mỗi nụ hôn, gương mặt đỏ lựng, tay run run giúp tôi vuốt lại tóc mái bị anh chạm rối.
Những lần tôi đến tháng, đau bụng co quắp, anh đỏ mặt ngồi bên, nhẹ nhàng xoa bụng cho tôi.
Có lúc xoa suốt cả đêm.
Dù trong những phút giây xúc động nhất, anh cũng chỉ lặng lẽ dụi mũi vào hõm cổ tôi.
Có lần tôi trêu:
“Bạn học Lục thuần khiết vậy cơ à?”
Anh lập tức vùi mặt vào vai tôi, vành tai nóng bừng cọ qua xương quai xanh, giọng nghèn nghẹn:
“…Đừng chọc anh mà.”
--------------------------------------------------