Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

800 Tệ, Cái Giá Của Hạnh Phúc

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

À, thì ra kết quả của cái gọi là mẹ tôi “bươn chải ở thành phố” chính là: bà ta trong lúc than thở kể khổ lại quen được một ông chủ nhỏ làm cùng ngành với cha tôi, sau đó còn sinh thêm một đứa con gái.

Thậm chí, bà ta còn cố ý mua nhà ở cùng một khu chung cư với cha tôi.

Ấy vậy mà trước mặt bà ngoại lại luôn kêu không có tiền, còn số tiền sinh hoạt phí cha tôi đưa, từng ấy năm qua, bà ta chưa bao giờ đưa cho tôi lấy một đồng.

Còn cha tôi, nay sự nghiệp thành công, trung niên phong quang sáng láng, trông đúng dáng vẻ một kẻ thành thị giàu sang.

Tôi chẳng còn tâm trí đâu mà muốn hàn huyên chuyện cũ.

Tôi nói thẳng: hoặc đưa tiền cho tôi, hoặc tôi báo cảnh sát.

Mẹ bắt đầu giở chiêu bài tình cảm, nói rằng tôi là đứa con bà mang nặng đẻ đau mười tháng, bà không thương thì ai thương, rồi lục trong túi ra năm trăm tệ nhét cho tôi, bảo tôi tự mua chút đồ ăn.

Cha tôi thì bất mãn, càu nhàu rằng con gái học nhiều cũng chẳng để làm gì, bảo tôi theo ông ta vào xưởng làm, một tháng ba ngàn, sau này còn có thể phụ giúp em trai.

Hai người họ lại bắt đầu cãi nhau, tôi đứng một bên nhìn, thậm chí còn thấy hai kẻ này đáng lẽ phải là vợ chồng, sao mà hợp nhau đến thế.

Cho đến khi cậu con trai cưng của cha tôi phát ra tiếng hét chói tai, vừa khóc vừa đòi về, nếu không sẽ lăn lộn đầy đất ăn vạ.

Cha tôi lúc này mới như sực tỉnh khỏi cơn mộng, trừng mắt lườm mẹ tôi một cái, sau đó từ trong túi lục đi lục lại rồi đưa cho tôi một ngàn tệ, còn hứa từ nay về sau mỗi tháng sẽ đúng hạn đưa tiền.

Ông ta quay lưng bỏ đi, như thể tôi là thứ tai ương gì đáng sợ lắm.

Mẹ quay đầu nhìn tôi, dường như còn muốn nói thêm điều gì.

Tôi cắt ngang lời bà:

“Bà ngoại ngày càng yếu rồi.”

Bà sững lại, như thể không nghe rõ.

“Bà ngoại ngày càng yếu rồi.” – tôi lặp lại một lần nữa.

Nhất Phiến Băng Tâm

“Con thì không sao, nhưng bà cụ vẫn luôn nhớ đến mẹ.”

Nói xong, tôi không quan tâm đến sắc mặt biến đổi của mẹ, nhét tiền vào túi rồi quay người bỏ đi.

Kịp bắt chuyến xe cuối cùng, khi trở về làng thì trời đã rất khuya.

Từ Đình đang đứng ở đầu làng chờ tôi, trong tay cầm chiếc áo khoác của tôi.

Thấy tôi, dì chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ khoác áo lên người tôi.

Tôi đi theo sau dì, hỏi: “Dì không hỏi cháu đã đi đâu sao?”

Dì cười, gương mặt gầy gò phủ đầy sự dịu dàng tĩnh lặng.

“Đi tìm mẹ cháu chứ gì? Hay là đi tìm ông bố phụ tình kia?”

Tôi có chút mất mặt, cố ý nói: “Dì không sợ cháu sẽ chẳng bao giờ quay lại nữa sao?”

Dì vẫn mỉm cười: “Cháu có mang theo gì đâu. Nếu thật sự muốn đi, nhớ nói với dì một tiếng, dì sẽ giúp cháu thu dọn hành lý.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/800-te-cai-gia-cua-hanh-phuc/5.html.]

Cả hai chúng tôi đều không coi lời ấy là thật, cứ thế một trước một sau mà đi tiếp.

Tám năm trôi qua, con đường trong làng đã được tu sửa rất nhiều, không còn lầy lội như trước, mà bằng phẳng, sạch sẽ.

Ban đêm đi trên đường cũng chẳng sợ bị ngã.

Tựa như báo hiệu con đường tương lai của tôi cũng sẽ không còn gập ghềnh vấp ngã nữa.

Bởi đã có người dõi theo sau lưng, tôi cũng chẳng còn phải sợ hãi khi bước đi trong đêm tối.

6)

Sắp khai giảng rồi.

Tiền ba mẹ đưa cho tôi là 1500, cộng thêm học bổng nhà trường phát, học phí năm nhất cấp ba đã không còn là vấn đề.

Tiền sinh hoạt còn lại 300, cộng thêm số tiền trong ống tiết kiệm, nhưng vẫn còn thiếu một chút.

Bà ngoại không còn là bà lão nhanh nhẹn, to tiếng như trước nữa.

Lưng bà đã còng nhiều, gương mặt tối sầm lại khi thấy Từ Đình lôi từ túi vải ra từng tờ tiền, vừa đếm vừa càm ràm rằng năm đó đáng lẽ không nên giữ tôi lại, phải nhẫn tâm gả đi cho xong.

Thế nhưng, chính bà lão ngoài miệng độc địa nhưng lòng dạ mềm yếu ấy, từ ngày tôi về, mỗi ngày đều cho tôi ăn một quả trứng luộc.

Trứng khô khó nuốt, tôi không thích, bà lại mắng mỏ rồi pha sữa bột cho tôi.

Không phải loại sữa cao cấp gì, pha cũng rất loãng, nhưng đó lại là hương vị tôi đã quen suốt bao nhiêu năm, vị ngọt nhạt nhòa.

Từ Đình không lấy chồng, làng trên xóm dưới không biết bao nhiêu lời ong tiếng ve, dì thường chống nạnh mà mắng:

“Con gái nhà tôi, không đến lượt người khác chỉ trỏ!”

Bác cả tôi bao nhiêu năm không về, thế nhưng mỗi dịp lễ Tết, bà ngoại vẫn gửi cho ông ấy những món lạp xưởng, thịt muối tự tay làm — đó vốn là món con trai cả của bà thích nhất.

Chỉ có mẹ tôi, bà rất ít khi nhắc đến, mà có nhắc thì cũng chỉ là để chửi một trận.

Ba chúng tôi cứ thế nương tựa lẫn nhau mà sống.

Không thể nói là những ngày ngọt ngào, nhưng lại bình dị, yên ổn.

Đúng vào một ngày gần cuối kỳ nghỉ hè, Lưu Điềm đến tìm tôi.

Khuôn mặt tròn trĩnh của cô ấy đã gầy đi một vòng, giờ cũng là một thiếu nữ tuổi dậy thì.

Cô ấy nói với tôi rằng cha mẹ cô ở thành phố đã sinh em trai, và cô phải lên thành phố để phụ giúp chăm em.

Tôi hỏi: “Cậu không đi học nữa sao?”

Cô ấy cười ngượng ngùng: “Đầu óc mình không bằng cậu. Lên thành phố còn có thể tìm được công việc tốt hơn, lại có thể ở cùng ba mẹ.”

Tôi nhìn cô ấy, dường như thấy lại chính hình ảnh cô bé từng kéo tay tôi ra khỏi tuổi thơ khép kín ấy.

Tôi khẽ nói: “Cậu nhớ đấy, có chuyện gì thì nhất định phải nói với mình.”

Lưu Điềm gật đầu, hôm sau liền lên thành phố.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
800 Tệ, Cái Giá Của Hạnh Phúc
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...