7.
“Làng ma?”
“Chết nhiều người già?”
Tôi cảm thấy tóc gáy mình dựng đứng cả lên.
Nhà tôi thuộc họ lớn trong làng Ngô Gia, người già trong họ nếu không đến hàng trăm thì cũng phải vài chục.
Thế nhưng mấy năm qua, tôi chưa từng nghe nói có ai trong dòng họ qua đời.
Đúng lúc ấy, tiếng thông báo của WeChat vang lên liên tục như pháo nổ giòn giã.
Tôi mở điện thoại ra xem, là các video chúc Tết Trung Thu của họ hàng trong nhóm gia tộc.
Tôi nhấn vào một đoạn, gương mặt hiền từ của Ông ba chiếm gần nửa màn hình.
Ông vừa nói những lời chúc an khang thịnh vượng quen thuộc, sau lưng là phòng khách sáng trưng đèn đóm.
Bà Ba thì đang bày mâm cỗ đầy đồ ăn, rồi cười tươi bưng lên một đĩa bánh trung thu khoe với ống kính.
Tôi c.h.ế.t lặng.
Lúc này, xe đã rẽ vào con đường đất bùn lầy lội của làng Ngô Gia.
Nhà Ông ba chính là căn nhà đầu tiên ở đầu làng.
Thế nhưng, cửa sổ nhà ông tối đen như mực.
Không chỉ vậy, tôi phóng tầm mắt ra xa, con đường làng ngoằn ngoèo chìm trong bóng tối, không có lấy một ánh đèn.
Toàn bộ ngôi làng gần như chìm trong bóng đêm.
Tay tôi cầm điện thoại run lên bần bật.
Tài xế thấy tôi im lặng, cũng bắt đầu hoảng:
“Cô gái? Cô nói gì đi chứ, đừng làm tôi sợ.”
Nhưng lúc này, tôi đã không còn tâm trí để trả lời ông ta.
Vì ngay giây sau đó, trong nhóm gia tộc trên WeChat, những người lớn tuổi đồng loạt gửi cùng một tin nhắn:
Ông ba: [Đừng về nhà @Ngô Giai Giai]
Thím hai: [Đừng về nhà @Ngô Giai Giai]
Bà Năm: [Đừng về nhà @Ngô Giai Giai]
Bác Cả: [Đừng về nhà @Ngô Giai Giai]
….
8.
Những tin nhắn trong nhóm vẫn tiếp tục tràn màn hình.
Mồ hôi to như hạt đậu, không ngừng từ chân tóc chảy dọc xuống cổ tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ba-noi-gia/4.html.]
Trong lòng tôi dâng lên một suy đoán kinh hoàng nhất: Họ… đã không còn là người nữa.
Vậy họ là gì? Là ma ư?
Thế nhưng tôi còn chưa kịp suy nghĩ rõ ràng, tài xế đột ngột đạp phanh một cú thật mạnh.
Đầu tôi đập thẳng vào lưng ghế phụ phía trước, đau nhói.
Tài xế quay đầu lại, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, không khác gì tôi.
“Cô gái… cô xuống xe ở đây đi. Hôm nay coi như tôi xui, tôi không cần biết cô đến đây làm gì, nhưng tôi không lấy tiền nữa.”
Nói rồi, ông ta đuổi tôi xuống xe, rồi lái xe chạy mất hút.
Tôi đứng sững lại, nhìn chằm chằm vào cửa sổ tối đen của nhà Ông ba.
Một lúc lâu sau, tôi mới nuốt khan một cái, bước đến gần.
Bà Ba rất thân với bà nội tôi, hồi nhỏ tôi thường xuyên qua đây chơi.
Nhưng giờ đây, sân nhà của Ông ba đã đổ nát hơn nhiều so với ký ức của tôi.
Cửa không khóa, tôi dùng sức đẩy là mở ra ngay.
Một luồng ẩm mốc, ngột ngạt ập thẳng vào mặt.
Trong nhà không có chút ánh sáng nào, còn tối hơn cả bên ngoài.
Tôi cẩn trọng gọi:
“Ông ba? Bà Ba?”
Không ai trả lời.
Tôi lần mò tìm công tắc đèn trên tường, bật liên tục mấy lần, không có phản ứng gì cả.
Tôi đành mở đèn pin điện thoại, rọi về phía trước.
Trong phòng khách, ghế sofa và bàn ăn đều phủ khăn trắng, sàn nhà phủ đầy bụi dày.
Rõ ràng nơi này đã bỏ hoang từ rất lâu rồi.
Tôi tiếp tục bước vào trong, ánh đèn điện thoại chỉ rọi được một khoảng nhỏ.
Bỗng một tia sét xé ngang trời.
Cả căn nhà được ánh sáng trắng lạnh chiếu rọi trong nháy mắt.
Ngay sau đó, tiếng sấm rền vang khiến căn nhà chìm vào bóng tối lần nữa.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Trong tiếng sấm đùng đùng, tôi ngã ngồi xuống đất.
Không phải vì sợ sét.
Mà là vì trong khoảnh khắc ánh sáng chớp lên đó, tôi đã thấy khuôn mặt của Ông ba và Bà Ba.
Nhưng không phải là người thật.
Mà là… ảnh thờ treo trên tường.
--------------------------------------------------