Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

BẬC THẦY NGỤY TRANG

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mối quan hệ giữa tôi và vợ rất vi diệu.

Mỗi tháng tôi đưa cô ấy 80 nghìn tệ tiền sinh hoạt, nhà và xe đều đứng tên con, là hình mẫu chồng hoàn hảo trong mắt người ngoài.

Nhưng tôi có một bí mật.

Tôi biết cô ấy biết, cô ấy biết tôi biết cô ấy biết, nhưng cả hai ta... đều giả vờ như không biết gì.

Tôi tưởng rằng chúng tôi có thể cứ thế mà sống tiếp với sự ăn ý này.

Hii cả nhà iu 

Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 

Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Thế nhưng một ngày nọ, cô ấy đột nhiên nói với tôi:

Mấy năm nay vất vả rồi.

Chúng ta ly hôn đi.

1

“Tiền tháng này anh đã chuyển rồi.”

Tôi gác chân ngồi trên ghế sofa, nhìn bóng lưng của Thẩm Thư Ý mà nói.

Cô đang cúi người cho thằn lằn trong bể sinh thái ăn.

Một lúc lâu sau, cô từ từ đứng thẳng dậy, quay đầu lại mỉm cười với tôi.

“Ừm, em nhận được rồi.”

Giọng nói vẫn dịu dàng, ấm áp như mọi khi, giống như khí chất bao trùm toàn thân cô vậy.

Tôi ngừng lại một chút, rồi mở miệng tiếp:

“À, có chuyện này muốn nói với em, ngày mai anh phải bay đến Cửu Trại Câu vài ngày. Gần đây áp lực công việc lớn, mấy đồng nghiệp trong công ty cứ đòi đổi môi trường để thư giãn, cho nên…”

“Nếu vậy thì anh cứ ở lại đó thêm vài ngày, cần em chuẩn bị hành lý cho anh không?”

Cô đứng đó, không gần không xa.

Trên mặt vẫn là nụ cười nhàn nhạt.

“Không cần đâu, bên đó, ừm, công ty còn để sẵn vài bộ đồ thay.”

Cô gật đầu, như chợt nhớ ra điều gì liền nói:

“Trên núi nhiệt độ chênh lệch lớn, nhớ mang theo áo khoác kẻo lại bị bệnh phải nhập viện thì phiền lắm.”

Lúc nói những lời đó, sắc mặt cô nghiêm túc, chân thành tha thiết, rõ ràng là xuất phát từ lòng quan tâm thật sự đến sức khỏe của tôi.

Tôi không khỏi thở dài trong lòng.

Thẩm Thư Ý là một người dịu dàng.

Đó gần như là ấn tượng chung của tất cả mọi người về cô.

Tất nhiên, bao gồm cả tôi.

Những năm qua kết hôn, cô làm rất tốt, xứng đáng với bốn chữ “hiền thê lương mẫu”.

Với con gái là Thiến Thiến, cô dạy dỗ chu đáo, chăm sóc tận tình.

Với tôi thì bao dung hết mực, lúc nào cũng hỏi han quan tâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bac-thay-nguy-trang/1.html.]

Năm ngoái, tôi bị viêm phổi do dính mưa phải nhập viện, cô tất bật ngược xuôi, vừa hầm canh bồi bổ, vừa tìm thầy thuốc Đông y.

Bác sĩ nói bệnh tình vốn cần một tháng mới hồi phục, tôi chỉ mất nửa tháng là khỏi.

Cô không yên tâm, còn liên tục xác nhận lại với bác sĩ.

“Khỏi hẳn rồi chứ? Có thể đi làm lại bình thường chưa?”

Chỉ khi nhận được câu trả lời chắc chắn, cô mới thở phào như trút được gánh nặng.

Tôi biết rõ hơn ai hết.

Thẩm Thư Ý yêu tôi.

Trong cuộc đời cô, ngoài con gái ra thì chỉ có mình tôi.

Bất cứ chuyện nhỏ nhặt nào của tôi đều là trung tâm thế giới của cô; một chút bệnh đau vặt cũng đủ khiến cô lo lắng cả tâm trí…

Thật ra, lẽ ra thời điểm này tôi không nên rời đi.

Hai ngày nữa là ngày giỗ của bố mẹ vợ.

Họ mất vì tai nạn xe, tro cốt được rải trên núi theo nguyện vọng lúc sinh thời, mỗi năm giỗ đều phải trèo đèo lội suối mất bốn, năm tiếng.

Thực ra, lần đầu tôi gặp Thẩm Thư Ý chính là trong một chuyến leo núi, khi cô đang một mình lên núi cúng bố mẹ.

Phụ nữ một mình giữa núi rừng hoang vu luôn tiềm ẩn nguy hiểm, nên sau khi ở bên nhau, hằng năm đến ngày này tôi đều không thiếu một lần đi cùng cô lên núi.

Nhưng mà.

Gần đây Chu Mật có chút tâm trạng.

Tôi đã hứa sẽ đưa cô ấy đến Cửu Trại Câu giải khuây.

2

Sáng sớm, tôi vừa bước vào văn phòng ngồi xuống.

Chu Mật mặc váy hoa đỏ rực, như một cơn gió cuốn vào.

“Anh với người nhà của anh tối qua ân ái mặn nồng lắm nhỉ?”

Cô ngồi luôn lên bàn làm việc của tôi, vừa đung đưa chân vừa cười nham nhở nhìn tôi.

Tôi uống một ngụm cà phê thư ký đã pha sẵn.

“Tôi với cô ấy đã ngủ riêng mấy năm rồi, cô không phải không biết.”

Chu Mật bĩu môi, khẽ cười khẩy.

“Ngủ riêng thì sao? Cùng nhà mà, chỉ là ra cửa này vào cửa kia thôi. Năm đó không phải anh còn từng vì vợ mà suýt c.h.ế.t suýt sống đấy à?”

Tôi bất lực nhìn cô.

“Cô biết mà, trước đây tôi đã hứa với Thư Ý, dù bận thế nào mỗi tuần cũng phải dành hai ngày về thăm Thiến Thiến, nên tôi chỉ đơn thuần là về với con, cô nghĩ nhiều rồi.”

Chu Mật im lặng hai giây, nghiêng đầu.

“Không được, tôi muốn anh chứng minh cho tôi xem.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
BẬC THẦY NGỤY TRANG
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...