Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bàn Tròn Trí Mạng

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Gặp nạn đầu tiên là người đàn ông đang chạy phía trước, anh ta bị hai cánh tay xoắn vài nhau như rắn bẻ tay chân ra phía sau, người đàn ông dễ dàng bị vặn vài vòng, nội tạng bị đè nát lòi ra ngoài miệng, máu tươi rơi tung tóe như mưa.

Một người đàn ông khác cũng không may mắn thoát khỏi, cánh tay giống rắn kia quăng người đàn ông đã chết ra sau, lặp lại quy trình đó với người kia một lần nữa. Nhìn tốc độ của cách tay kia, Giang Vấn Nguyên cho rằng hôm nay phải viết di chúc ở chỗ này rồi, nhưng cánh tay rắn sau khi gϊếŧ xong người kia thì giống như đã hết hứng thú, lui về biến mất sau ngôi nhà gạch.

Tuy không có dấu hiệu bị đuổi theo, ba người Giang Vấn Nguyên cũng không dám dừng lại, chạy một hơi về ký túc xá.

Trên đường có không ít người nhìn thấy bộ dạng đầy máu của ba người. Bọn họ chỉ kịp tắm rửa thay quần áo, chưa kịp điều chỉnh lại tâm lý đã bị người chơi khác mời đến nhà ăn.

Trần Húc ôm lấy bả vai Triệu Mộng, ngồi ở trung tâm nhóm gười chơi, "Các người đã phát hiện manh mối gì?"

Từ khi Trần Thúc lấy con rối ra, hắn liền trở thành đối tượng được người chơi khác nịnh bợ thế nên giờ đây hắn cho mình là nhân vật trung tâm của trò chơi này, thái độ vô cùng kiêu ngạo.

"Lý Vĩnh Cương và Lưu Tư Tề chế ở nhà Hà Phương." Tả Tri Hành nói.

Mọi người bắt đầu xôn xao, chuyện Lương ca tốn rất nhiều thời gian công sức để thay đổi vị trí để đất đào mọi người đều biết, mộ Hà Phương cũng không còn là bí mật lớn. Mày Trần Húc nhăn lại, "Im lặng!" Hắn ta chỉ vào Trương Thần, người có khuôn mặt vẫn còn trẻ con thoạt nhìn dễ bắt nạt nhất, ra lệnh nói, "Mày nói đi, các người ở nhà Hà Phương tìm được manh mối gì?"

Hiện giờ ba người Giang Vấn Nguyên đang bị người chơi bao quanh, nếu không mang tin tức đổi mạng , chỉ sợ sẽ thành cây đinh trong mắt người khác. Trần Húc không hề lo lắng Trương Thần giấu giếm điều gì, một thằng nhóc râu mép còn chưa mọc đủ, thì năng lực có thể tới đâu được?"

Trương Thần nhìn về phía Tả Tri Hành và Giang Vấn Nguyên, Tả Tri Hành ở bên trái gật đầu, cậu mang chuyện xưa của ông chú lặp lại một lần, "Sau khi tạm biệt ông chú, chúng tôi định đến nhà Hà Phương nhìn một chút. Không ngờ chúng tôi còn chưa vào, Lý Vĩnh Cương và Lưu Tư Tề đã từ bên trong lao ra, bị quái vật gϊếŧ trước mặt chúng tôi.

Mọi người nghe xong, mồm năm miệng mười thảo luận với nhau, trong số họ có người nhìn thấy cảnh Lương ca nhìn bốn ngôi mộ kia, suy đoán bối cảnh của màn chơi này là con trai Hà Phương báo thù Lương ca, Lương Tuyết Tình và Phan Qua.

Tả Tri Hành lạnh mặt, "Chuyện biết được chúng tôi đều đã nói xong rồi, bây giờ chúng tôi có thể đi được chưa?"

Trần Húc không cản bọn họ, "Manh mối của các người rất hữu dụng, đây cũng là vì đại cục tất cả chúng ta có thể trở lại hiện thực, các người cũng không nên vì vậy mà oán trách. Tôi đảm bảo sẽ mang tất cả cùng nhau trở về, tuyệt đối sẽ không khiến toàn quân bị diệt. Tin tưởng tôi."

Trần Húc tự dát vàng lên mặt mình làm ba người ghê tởm đến buồn nôn, ba người trở lại ký túc xá, Tả Tri Hành đạp bàn ghế, tủ quần áo, nhìn Trương Thần ra dấu: Diễn cảnh khóc.

Trương Thần bị Trần Húc làm bốc cháy ý chí chiến đấu, đáp lại cho Tả Tri Hành một ánh mắt tự tin, sau một hồi nhập tâm tìm cảm xúc, khàn khàn khóc lên. Khóc lớn một trận thì giả bộ buồn ngủ, giếu tiếng động đi.

Diễn xong, ba người bắt đầu chân chính tổng hợp lại tin tức.

Đề phòng tai vách mạch rừng, ba người giao lưu bằng ngôn ngữ câm.

Giang Vấn Nguyên: Chúng ta có đến nhà Hà Phương xem hai thi thể kia, xác nhận nguyên nhân tử vong không?

Trương Thần: Không cần đâu, em biết nguyên nhân. Khi Lý Vĩnh Cương bị bẻ nát, một sợi xích vàng rớt từ túi quần anh ta ra, em đã thấy cái đó, là Lương ca. Có vẻ bọn họ bị gϊếŧ thay Lương ca.

Giang Vấn Nguyên: Tại sao bọn họ lại mang dây xích vàng của Lương ca bên người, chẳng lẽ là đạo cụ quan trọng sao?

Tả Tri Hành: Không phải. Trở thành người chơi của trò chơi Bàn tròn, rất ít người còn có thể đi làm đi học bình thường, vàng bạc tài sản trong trò chơi có thể mang về hiện thực, không ít người mang mấy thứ đó về xem như nguồn thu nhập.

Giang Vấn Nguyên: ...Vậy bọn họ chết chẳng phải là tai bay vạ gió?

Trương Thần và Tả Tri Hành không trả lời, khoảnh kahwsc tiến vào trò chơi này, đã là tai bay vạ gió rồi.

Tả Tri Hành: Tôi cho rằng người gϊếŧ Lý Vĩnh Cương và Lưu Tư tề không phải con trai Hà Phương, mà chính là Hà Phương.

Nguyên nhân sau khi ba người trở lại ký túc xá còn bình tĩnh diễn kịch là Trương Thần khi thuật lại tình báo ở nhà ăn chỉ nói 99%, 1% bị khuyết kia, khiến cho người chơi xuất hiện những suy đoán lệch hướng nghiêm trọng.

Tin tức kia là ba người họ mạo hiểm mạng sống mới đổi được, sao có thể đưa miễn phí cho người khác chứ.

Trương Thần cũng đồng ý với suy đoán của Tả Tri Hành: Em và anh vấn Nguyên đã gặp con trai Hà Phương rồi, tay hắn ta không giống vậy, em thấy cặp tay đó giống tay phụ nữ hơn.

Giang Vấn Nguyên bổ sung: Trí thông minh của con trai Hà Phương bị hạn chế, có khái niệm báo thù không cũng là một vấn đề. Tôi cảm thấy còn có điểm kỳ quái, nếu người muốn báo thù là Hà Phương, bà ta tại sao không báo thù lúc còn sống mà phải đợi đến khi chết đi mới nhớ phải báo thù?

Tả Tri Hành: Có lẽ lúc sinh thời cũng không biết kẻ thù của mình là bọn Lương ca.

Giang Vấn Nguyên: Anh nói có lý, chúng ta đi nghiệm chứng một chút không?

Trương Thần ngạc nhiên đến ngây người: Làm sao nghiệm chứng...

Giang Vấn Nguyên: Đi tìm con trai Hà Phương chơi trò chơi. Nếu Tần Cao Chí bị xe lửa tông, sẽ là cả người và chân cùng nhau bị cán nát, không có khả năng chân tái bị đứt khỏi người bị nghiền trên đường ray. Tôi có xu hướng tin rằng có lực lượng nào đó túm chân không cho anh ta rời khỏi đường ray hơn.

Suy nghĩ Tả Tri Hành hơi dao động, nhưng vẫn phủ định đề nghị của Giang Vấn Nguyên: quá nguy hiểm.

Giang Vấn Nguyên: Tôi có bùa hộ mệnh.

Trương Thần: Con rối hả??! Em nói mà, sao anh có thể là người mới được!!

Giang Vấn Nguyên lắc đầu, mang ảnh chụp của mẹ con Hà Phương ra: Khi chúng ta chạy trốn, tôi cảm giác có người thổi khí lạnh sau tai, nhưng bà ta lại không làm hại tôi, trên người tôi lúc ấy chỉ có tấm ảnh này là tương đối đặc biệt, hẳn là do đó bảo hộ tôi.

Tả Tri Hành cầm lấy bức ảnh: Đây chỉ là suy đoán của cậu mà thôi.

Giang Vấn Nguyên: Nhưng vẫn đáng giá thử một lần không phải sao?

Tả Tri Hành chủ động mang ảnh chụp bỏ vào túi: Tôi đi tìm hắn chơi trò chơi.

Ba người vạch ra kế hoạch hành động nhưng lại không tìm được thời cơ thích hợp.

Lại qua thêm hai ngày, có vết xe đổ, người chơi khoảng thời gian này đều tuân thủ quy tắt nghiêm ngặt, không giẫm lên cờ tử cong, không có người nào mất mạng.

Buổi tối ngày thứ năm, Lương ca bắt đầu tác oai tác quái, hắn ta gõ vang trời cửa phòng ký túc xá, "Trần Húc, Triệu Mộng, đội sửa chữa khẩn cấp mấy ngày nay đẩy nhanh tiến độ rất vất vả, hai người nhanh đến phòng bếp làm chút thức ăn khuya cho họ."

Tại màn chơi này, mệnh lệnh của Lương ca với người chơi là tuyệt đối, cho dù là Trần Húc cũng không thể phản kháng. Hai người Trần Húc và Triệu Mộng phụ trách việc bếp núc, chỉ có thể nhận mệnh mở cửa.

Lương ca đưa họ một rổ đào, "Mang thêm chút đào này đi, cho họ thêm chút trái cây."

Nghe được tiếng "quả đào", Giang Vấn Nguyên theo phản xạ có điều kiện ngồi dậy, cậu nhớ rất rõ, trong nhà ông chú cung cấp nguyên liệu nấu ăn không trồng cái này, ngược lại trong sân nhà Hà Phương lại có hai cây, quả kết rất to rất đỏ. Trần Húc và Triệu Mộng buổi tối cầm đào của nhà Hà Phương ra cửa, chỉ sợ lành ít dữ nhiều.

"Nhắc nhở bọn họ không?" Giang Vấn Nguyên hỏi.

"Không cần. Từ lúc bọn họ lấy tin tức Hà Phương từ chỗ chúng ta đã qua hai ngày, đủ thời gian cho bọn họ đến nhà Hà Phương xác nhận tin tức." Âm thanh Tả Tri Hành lạnh lùng, hắn xoay người xuống giường, "Hai người chuẩn bị một chút, đem nay chúng ta đi tìm con trai hà Phương chơi trò chơi."

Sau khi Trần Húc và Triệu Mộng đi được mười phút, ba người Giang Vấn Nguyên cũng lén lút ra khỏi ký túc xá.

Tần Cao Chí ban đêm đi một mình gặp được con trai hà Phương, nên Tả Tri Hành mang theo ảnh chụp hai mẹ con đi phía trước, Giang Vấn Nguyên và Trương Thần thành cặp đuổi theo phía xa xa. Khi tới đường hầm phụ cận, Giang Vấn Nguyên và Trương Thần tìm một góc trốn vào, Tả Tri Hành đứng ở của đường hầm chờ con trai Hà Phương.

Không bao lâu sau, một bóng người cao lớn đẩy ra bụi cây hỗn loạn đi đến chỗ Tả Tri Hành, là con trai Hà Phương.

So với thân hình to lớn của hắn ta, Tả Tri Hành cao một mét tám sáu bỗng trở nên nhỏ bé. Con trai Hà Phương gãi gãi vết sẹo trên đầu, chảy nước miếng cười ngây thơ nhìn Tả Tri Hành, "Cùng nhau chơi, chơi trò chơi đi."

"Chơi trò gì?" Tả Tri Hành đến gần quái vật như vậy, biểu hiện lại rất bình tĩnh, Trương Thần đang nấp há hốc mồm.

Tiếng cười của con trai hà Phương to như tiếng gầm xe lửa, "Dũng, trò chơi dũng sĩ. Anh, anh cũng tới với tôi. Chúng ta, chúng ta tay cầm tay, đưa lưng về phía đường hầm, đứng, đứng trên đường ray." Một câu đơn giản, con trai Hà Phương nói đứt quãng, suy nghĩ củ hắn ta vẫn duy trì ở ba bốn tuổi, không thể khôi phục bình thường.

Con trai Hà Phương kéo tay Tả Tri Hành, hai người giẫm lên hai nơi khác nhau trên đường ray.

Vị trí hiện tại của bọn họ không khác so với vị trí khi Tần Cao Chí chết.

Sau đó, con trai hà Phương bắt đầu hát bài hát thiếu nhi, khi nói chuyện thì đứt quãng, lúc hát lại rất lưu loát. "So tài ai dũng cảm, có thể kiên trì lâu hơn. So tài ai dũng cảm, có thể kiên trì lâu hơn. So tài ai ..."

Kể từ lúc hắn ta lặp lại câu hát này, đường hầm bị sụp lại quỷ dị truyền đến tiếng xe lửa lao như bay. Tiếng xình xịch càng ngày càng vang, tiếng còi át đi tiếng hát con trai Hà Phương.

Đột nhiên, tay con trai hà Phương buôn lỏng, thân thể cao lớn linh hoạt tránh sang bên cạnh. Tả Tri Hành vẫn luôn duy trì cảnh giá, ngay sau khi con trai hà Phương tách ra cũng nhanh chóng tránh đi ---

Một chiếc xe lửa hơi nước kiểu cũ thật dài đang ấn còi từ trong đường hầm lao đến, không lâu sau mang theo toa xe dài ngoằn xa khỏi tầm mắt của bọn họ. Cũng may Tả Tri Hành phản ứng nhanh, nếu không hắn sẽ trở thành người thứ hai bị xa lửa cán chết.

Con trai hà Phương vui vẻ vỗ tay với Tả Tri Hành, "Anh, anh thắng. Anh, anh là dũng sĩ!"

Tả Tri Hành nói: "Anh thắng, anh có thể hỏi một vấn đề không?" giọng nói Tả Tri Hành rất chậm, lặp lại câu hỏi hai lần, đảm bảo con trai Hà Phương nghe hiểu được.

Con trai Hà Phương dùng sức gật đầu: "Anh hỏi đi."

Tả Tri Hành nói: "Em đã cùng ai chơi trò này?"

Con trai Hà Phương giang tay ôm lấy cái đầu lớn của mình, nỗ lực tự hỏi, "Lương Vĩ, Phan Qua, Lương Tuyết Tình ... Anh nào đó, cùng một anh nào đó nữa... còn có, còn có... còn có một người..."

Tả Tri Hành không thúc giục, kiên nhẫn chờ đợi đáp án.

Con trai Hà Phương suy nghĩ thật lâu, hắn ta gõ gõ đầu, vui vẻ nói: "Còn, còn có mẹ! Mẹ, mẹ lợi hại, mẹ thắng!"

...

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 17: tiểu nữ hài trân bảo
Chương 18
Chương 18: quà sinh nhật
Chương 19
Chương 19: Vô Diện Nhân ngẫu
Chương 20
Chương 20: – Màn chơi thứ ba
Chương 21
Chương 21: nhe răng cười to
Chương 22
Chương 22: Lyle người nhặt xác
Chương 23
Chương 23: cắt vết thương
Chương 24
Chương 24: lại lần nữa hợp tác
Chương 25
Chương 25: rơi xuống nước
Chương 26
Chương 26: A: Lấy oán báo ơn
Chương 27
Chương 27: ai lừa ta!
Chương 28
Chương 28: trả nhẫn cho tôi
Chương 29
Chương 29: vòng thứ ba trò chơi kết thúc
Chương 30
Chương 30: ngươi tân nguyện vọng là cái gì
Chương 31
Chương 31: vòng thứ tư trò chơiNgười nếu là không nỗ lực bức chính mình một phen, vĩnh viễn sẽ không biết chính mình cực hạn ở đâu.Lý Na nguyên bản cho rằng, nàng ít nhất cũng muốn nỗ lực bốn đến sáu tháng, mới có thể hoàn thành Tả Tri Ngôn cho nàng bố trí
Chương 32
Chương 32: Tháp Phụ thôn truyền thống mỹ thựcCái kia tân nhân nam người chơi thấy những người khác một đám từ hắn bên người đi qua, hắn bò đến mặt đất, hỏng mất mà khóc lớn, dùng đôi tay thay thế mất đi tri giác hai chân, nỗ lực muốn về phía trước bò, muốn
Chương 33
Chương 33: hưởng thụ mỹ thựcChờ Nữu Nữu bị nàng mụ mụ ôm đi sau, thôn trưởng có chút xấu hổ mà đối hai người giải thích, "Ngày hôm qua ta chiêu đãi các ngươi giáo thụ, trợ giáo thời điểm, chuẩn bị rất nhiều đồ ăn, dư lại tới không ít Thần Thụ cành lá. Ta s
Chương 34
Chương 34: quái vật bóng đenGiang Vấn Nguyên không có làm Lý Na cùng Lữ Anh Kỳ đem cành lá toàn bộ ăn xong, hắn đem bốn người dư lại cành lá dùng giữ tươi túi trang hảo, đưa cho Lữ Anh Kỳ, "Vừa rồi chúng ta lãnh cơm khi, ta chú ý tới có mấy cái hài tử trán
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 104: cuối cùng cũng gặp lại
Chương 105
Chương 105: -Đốt bàn thờMang vẻ mặt dữ tợn của ngày 21, nhưng thật ra trong lòng không có bao nhiêu tức giận vì bị lừa dối. Giang Văn Viễn nếu như có chút mất mát thì sao? Hắn vừa nghe lời nói ngày 09, Giang Văn Viễn thốt ra một chữ mã sai đối tượng, hắn s
Chương 106
Chương 107
Chương 108

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bàn Tròn Trí Mạng
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...