Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bàn Tròn Trí Mạng

Chương 63

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chuyển ngữ: AnhTuc712.

Giang Vấn Nguyên thu lại chức năng của mình ở không gian bàn tròn, ôm con rối cậu bé lực chọn trở về hiện thực.

Trong thế giới thực là 5:15 rạng sáng, Giang Vấn Nguyên mở to mắt ngồi dậy khỏi giường, cởi xích vàng ra, trên cổ tay có vết hằn đỏ. Cậu nói với Đan Hiểu Nhiễm ở một góc khác trong phòng: "Phiến Tử, cô trở lại rồi? Cảm giác thế nào?"

Đan Hiểu Nhiễm không hề phản ứng lại Giang Vấn Nguyên, chỉ ngơ ngác ngồi trên giường, một lúc lâu sau thì khóc cười lẫn lộn, cực kỳ mất ổn định. Giang Vấn Nguyên thắp sáng đèn trong phòng, ấn chuông được trang bị trong phòng báo hiệu cho Vĩnh Tiền ở phòng cách vách. Sau đó đó cậu cầm một cuộn giấy đi đến mép giường Đan Hiểu Nhiễm, nhét nó vào lòng cô, để cô khóc thật sảng khoái.

Vĩnh Tiền đến rất nhanh, điều khiển xe lăn điện chạy vào phòng, vòng qua chướng ngại đến mép giường Đan Hiểu Nhiễm. Vĩnh Tiền lao đến như đua xe lăn, độ thuần thục làm người khác không thể không nghi ngờ người này thường xuyên bị thương. Cơ thể Vĩnh Tiền chưa hồi phục hẳn, cộng thêm một đêm không ngủ, đáy mắt có một vòng xanh đen, không giấu nổi mệt mỏi trên mặt. Y gian nan đi từ xe lăn đến giường, vô cùng hồi hộp kiểm tra Đan Hiểu Nhiễm, "Nhiễm Nhiễm, em bị thương chỗ nào?"

Đan Hiểu Nhiễm lắc đầu, sau khi khóc cười sảng khoái thì đã xả hết cảm xúc ra ngoài, cô lau nước mắt, "Honey, em rất tốt. Rm không bị thương, chỉ cảm thấy tinh thần không tốt một chút thôi."

Thần kinh căng thẳng của Vĩnh Tiền cuối cùng cũng thả lỏng, y nâng tay phải Đan Hiểu Nhiễm hôn lên đó, "Vậy là tốt rồi, em không có chuyện gì là được. Nhiễm Nhiễm, cảm ơn em bình an trở lại..."

Lúc Vĩnh Tiền và Đan Hiểu Nhiễm an tủi nhau, Giang Vấn Nguyên trả lại năm con rối Vĩnh Tiền đưa cậu vào va li. Đợi cảm xúc hai người bình ổn lại mới giao va li cho Vĩnh Tiền, "Đây là con rối anh đưa tôi lúc trước, bây giờ trả lại toàn bộ cho anh."

Vĩnh Tiền mở va li, bên trong là năm con rối xếp ngay ngắn, không thiếu con nào. Vĩnh Tiền khép va li lại, mạnh mẽ nhét vào tay Giang Vấn Nguyên, "Tôi nói rồi, chỉ cần cậu không dùng con nào thì cả năm con đều là của cậu. Vĩnh Tiền tôi làm người không nuốt lời."

Giang Vấn Nguyên ngẩn người, hơi giật mình nói với Vĩnh Tiền: "Tôi không dùng rối của anh nhưng Phiến Tử đã dùng hai con rồi. Vậy có thể tính là chưa dùng con nào à?"

Vĩnh Tiền còn khiếp đảm hơn Giang Vấn Nguyên, "Vừa rồi tôi gặp ảo giác à? Cậu nói Nhiễm Nhiễm chỉ dùng hai con?!"

Đan Hiểu Nhiễm hơi giận véo eo Vĩnh Tiền, y đau nhưng cam tâm tình nguyện, "Nhiễm Nhiễm của anh giỏi quá! Giang Vấn Nguyên, năm con này cậu mang đi đi. Dựa vào ước định của chúng ta thì hiện tại chúng đã thuộc về cậu."

Đan Hiểu Nhiễm đồng ý gật đầu, mắt hơi sưng, "Giang Vấn Nguyên, anh nhận phần lễ vật này đi. Nếu anh thấy băn khoăn thì em có phần ủy thác muốn anh nhận, xem như lót lòng thu ít phí cho tôi là được."

"Úy thác gì?" Giang Vấn Nguyên không đồng ý ngay.

Đan Hiểu Nhiễm nghiêm túc: "Em muốn bái anh làm thầy, đi theo anh huấn luyện một thời gian, chờ đến khi em có thể vào màn một mình sẽ trở lại Thất Tinh. Em không muốn kéo chân sau Vĩnh Tiền."

Vĩnh Tiền vừa vui mừng vừa khổ sở, "Nhiễm Nhiễm, anh có thể bảo vệ em, em không cần thiết..."

Giang Vấn Nguyên thầm tính toán trong lòng, nếu đặt Đan Hiểu Nhiễm cạnh mình, Vĩnh Tiền sẽ càng tận tâm điều tra tình huống CJ. Cậu không đợi hai người thương lượng, đồng ý ngay lập tức, "Thì ra là chuyện này, đương nhiên có thểcospt và Vĩnh Tiền đã cùng nhau vào nhì màn, tuy luôn ở trạng thái được bảo vệ nhưng đã luyện được cường độ tinh thần thích ứng với trò chơi, màn chơi này cũng giúp tôi không ít. Thứ cho tôi nói thẳng, Phiến Tử không thể tự lập trong trò chơi có, nguyên nhân lớn nằm ở anh Vĩnh, anh đã bảo vệ cô ấy quá tốt. Anh Vĩnh, anh hy vọng có thể bảo vệ Phiến Tử, tâm trạng Phiến Tử cũng như vậy, mong anh không lờ đi mong muốn của cô ấy."

Đan Hiểu Nhiễm không cho Vĩnh Tiền cơ hội phản bác, kiên quyết nói: "Lời Giang Vấn Nguyên cũng là lời em muốn nói. Anh à, em không muốn chỉ mình anh gánh vác mãi. Lần này cùng đi với Giang Vấn Nguyên em còn quen được hai người, họ làm em hiểu được một đạo lý, trò chơi Bàn tròn không hề đáng sợ như trong tưởng tượng của em, em muốn giống họ trở nên mạnh mẽ."

Vĩnh Tiền có thể cảm nhận được sự kiên quyết của Đan Hiểu Nhiễm, "Chuyện này để anh nghĩ lại đã. Nhiễm Nhiễm, em mới từ trò chơi về chắc chắn rất mệt, đi tắm rồi ngủ một giấc đi. Anh còn có chuyện muốn trao đổi với Giang Vấn Nguyên."

Đan Hiểu Nhiễm biết Vĩnh Tiền lo lắng mình nên không ép buộc quyết định chuyện úy thác này nữa. Chờ Đan Hiểu Nhiễm đi rồi, Vĩnh Tiền trở lại xe lăn lần nữa, sắc mặt biến đổi trong nháy mắt, khuôn mặt lạnh như băng, giống như người vừa rồi cười ngây ngô với Đan Hiểu Nhiễm chỉ là ảo giác của Giang Vấn Nguyên, "Suy tính của cậu phô trương làm sao, giữ Nhiễm Nhiễm lại bên mình để tôi không thể không tận tâm làm việc vì cậu. Rốt cuộc chuyện cậu muốn nhờ Thất Tinh điều tra là gì?"

Giang Vấn Nguyên không để ý lắm cười với anh ta, "Tôi thích cả hai cùng thắng hơn. Còn chuyện nhờ điều tra... Nếu anh không ngại bây giờ vẫn chưa đến sáu giờ sáng thì chúng ta đổi nơi khác nói chuyện?"

Vĩnh Tiền một đêm không ngủ, tinh thần xác thực mỏi mệt. Nhưng y vẫn muốn nhanh chóng làm rõ sự tình nên mang Giang Vấn Nguyên đến phòng khách của Thất Tinh.

Vì Vĩnh Tiền không tiện hành động, Giang Vấn Nguyên rất tự giác gánh việc pha trà. Lát nữa Vĩnh Tiền còn nghỉ ngơi nên cậu pha trà hoa nhẹ nhàng. Sau khi rót trà cho cả hai thì mới nói: "Tôi muốn nhwof Thất Tinh điều tra CJ, hướng điều tra chủ yếu là con rối của họ, chúng được dùng vào việc gì. Còn tin tức ở những mặt khác, càng nhiều càng tốt."

Chỉ cần chú ý diễn đàn trong thời gian dài thì không ai không biết đến cái tên CJ. Vĩnh Tiền cũng không ngoại lệ, y nhướng mày, "Giang Vấn Nguyên, lòng tham của cậu không nhỏ đâu!"

Giang Vấn Nguyên không để ý Vĩnh Tiền đối xử thế nào với cậu, "Tôi vẫn còn một yêu cầu, mong các anh không để lộ người điều tra CJ là tôi. Yêu cầu này cấp ưu tiên cao hơn thành quả điều tra. Tôi tình nguyện không tra được gì, tuyệt đối không để lộ là tôi nhờ vả."

Vĩnh Tiền vì đạt được sức mạnh đủ bảo vệ Đan Hiểu Nhiễm, Thất Tinh không ít lần nhận ủy thác bẩn, nhưng Giang Vấn Nguyên là người đầu tiên dám nhắm mục tiêu ngay CJ, yêu cầu của cậu tự nhiên không khó hiểu lắm. Vĩnh Tiền chậm rãi nói: "Dựa vào ước định lúc trước của chúng ta, tôi nhận ủy thác này, không thu phí. Nhưng dựa theo yêu cầu của cậu, tôi không thể để Nhiễm Nhiễm đi theo cậu. Dựa vào quan hệ của Nhiễm Nhiễm và tôi, một khi chuyện điều tra Cj bại lộ, họ rất dễ từ Nhiễm Nhiễm lần ra cậu."

Lý do này hợp tình hợp lý, bản thân Giang Vấn Nguyên cũng rõ, nguyên nhân thực sự Vĩnh Tiền không muốn để Đan Hiểu Nhiễm đi cùng cậu là mục đích điều tra Cj không thể ai biết kia. Giang Vấn Nguyên không ép buộc, cậu ký hai hợp đồng điều tra với Vĩnh Tiền, uống xong một ly trà thì tạm biệt.

Giang Vấn Nguyên không tạm biệt Đan Hiểu Nhiễm, trên người cậu đem theo bảy con rối, không nên ở bên ngoài quá lâu. Sau khi rời khỏi Thất Tinh cậu không ăn sáng, đi thẳng đến bãi đổ xe lái xe về biệt thự sợ trang của Tả Tri Ngôn.

Vừa lúc, khi Giang Vấn Nguyên dừng xe thì Tả Tri Ngôn cũng về tới.

Hôm nay Tả Tri Ngôn không để tài xế đi theo, Giang Vấn Nguyên chờ hắn đỗ xe ở bãi. Từ lúc về quê đến giờ cậu vẫn chưa thấy Tả Tri Ngôn, hơn nữa ba ngày trong trò chơi làm cậu thấy lâu rồi mình chưa gặp người này. Tả Tri Ngôn giống như đúc trong trí nhớ cậu, toàn thân trên dưới, mỗi chi tiết đều cho người ta rõ cái gì gọi là 'tinh anh xã hội'.

Tả Tri Ngôn đã biết Giang Vấn Nguyên đến Thất Tinh dẫn người, "Thuận lợi qua màn rồi?"

Giang Vấn Nguyên gật đầu khẳng định, "Đương nhiên rồi."

Tả Tri Ngôn: "Lần sau đừng xúc động như vậy, tổ chức chúng ta vẫn chưa ổn định, cậu tùy tiện đến đại bản doanh tổ chức khác, lõ may nhiệm vụ thất bại thì làm sao toàn thân trở về."

"Đúng đúng đúng." Khi Tả Tri Ngôn mắng người là một hơi không dứt, Giang Vấn Nguyên lập tức nói sang chuyện khác, "Chuyến này tôi đi để cho anh không ít việc, tôi có quà này muốn tặng anh, đi cùng tôi."

Giang Vấn Nguyên đưa Tả Tri Ngôn đến phòng cậu, "Anh chờ ở cửa một lát."

Phòng mỗi người đều được Tả Tri Ngôn đặt một két sắt, chuyên dùng cất con rối cá nhân. Giang Vấn Nguyên đặt balo và vali vào trong, sau đó lấy con rối người máy tốt nhất đạt được, giao cho Tả Tri Ngôn, "Quà, cho anh."

Khi Tả Tri Ngôn bắt được nó, năng lực đặc thù lập tức hằn sâu trong đầu hắn, trên mặt hiếm khi lộ vẻ sững sờ, "Cậu chắc chắn muốn tặng con rối có năng lực như vậy cho tôi?"

"Anh đoán xem tôi lấy được nó bao lâu rồi? Đây là con rối tốt nhất tôi đạt được." Giang Vấn Nguyên hào phóng nói, "Lúc lấy được nó tôi đã muốn tặng cho anh, cảm ơn anh đã làm nhiều chuyện cho tôi."

Tả Tri Ngôn không phải người làm kiểu vẽ, nhưng lúc này đây trên mặt hắn vẫn nở nụ cười tươi tắn, "Tôi sẽ nhận món quà này."

Hai người vừa nói vừa đi vào phòng ăn, Lý Na và Dịch Khinh Chu đều ở đó. Tin tức Dịch Khinh Chu rất nhanh nhạy, Giang Vấn Nguyên vừa về y đã biết mọi chuyện, "Giang Vấn Nguyên, anh trâu bò quá nha. Tôi nghe nói anh lấy được năm con rối chỗ thần giữ của Vĩnh Tiền vắt chày ra nước đó, phát tài rồi!"

Giang Vấn Nguyên cười, "Chuyện này đã là gì, tôi còn tìm được thành viên mới trong màn này. Nhưng muốn mang người đến đây vẫn còn chút phiền phức. Lữ Kỳ Diệu là vị thành niên, ba mẹ, anh ruột đều đã mất, chúng ta phải lấy được quyền giám hộ mới mang đến Kinh thị được."

Dịch Khinh Chu nghi hoặc nhìn Giang Vấn Nguyên: "Anh muốn để một người vị thành niên gia nhập tổ chức, muốn cưu mang trẻ em? Giang Vấn Nguyên, không phải anh bị điên rồi chứ?"

"Cậu đừng khinh thường vị thành niên." Giang Vấn Nguyên nói biểu hiện khủng khiếp của Lữ Kỳ Diệu trong màn cho mọi người một lần.

Trong không khí im limg, không còn ai dám coi khinh đứa trẻ 14 tuổi chưa thành niên này nữa.

Nhiệm vụ lấy quyền giám hộ của Lữ Kỳ Diệu rơi vào tay Tả Tri Ngôn. Nhưng kỳ lạ thay, dựa vào quyền thế của Tả Tri Ngôn nhưng nửa tháng rồi vẫn không có tiến triển.

Thời gian này, Dịch Khinh Chu tìm thành viên mới cũng bị tổ chức khác chặn đường, giận đến mức nổi một nốt mụn to. Không chỉ Dịch Khinh Chu, ngay cả Tả Tri Ngôn và Lý Na cũng không mò được bóng dáng thành viên mới nào.

Hội nghị ăn sáng đã lâu.

Bốn người suy tư ngồi trên ghế, khuôn mặt thâm trầm như nước.

Dịch Khinh Chu nặng nề nói: "Bây giờ mọi người nên thừa nhận lời của tôi đi."

Lý Na hơi sụp đổ, "Sao lại có chuyện vô lý như vậy?"

Giang Vấn Nguyên không đồng ý lắm, "Trò chơi bàn tròn không phải vớ vẩn hơn à, tổ chức chúng ta linh hồn thì có gì kỳ quái."

Trong từ điển của Tả Tri Ngôn lần đầu tiên xuất hiện hai từ "thỏa hiệp", "Tổ chức chúng ta không thể chỉ gồm bốn thành viên mãi được. Quy định ai tìm được thành viên mới sẽ có quyền đặt tên tạm thời bỏ qua một bên đi. Tên tổ chức chúng ta sẽ mời đội nghệ thuật chuyên môn đến lập danh sách, sau đó quyết định bằng việc bốc thăm của chúng ta."

Dịch Khinh Chu rất hoài nghi việc này, "Anh chắc chắn làm vậy sẽ thoát khỏi lời nguyền?"

"Thử rồi không phải sẽ biết sao." Tả Tri Ngôn bình tĩnh trả lời.

Ngày đầu tiên bỏ cá cược, Tả Tri Ngôn vừa mời đội nghệ thuật đến lên danh sách tên mới thì nhận được tin chuyện xin quyền giám hộ có tiến triển. Chỉ cần nửa tháng là có thể xong hết thủ tục, quyền giám hộ sẽ về tay Tả Tri Ngôn.

Thêm một ngày, người chơi lúc trước Dịch Khinh Chu tìm được bị tổ chức khác đoạt mất đột nhiên đổi ý, muốn gia nhập bọn họ. Nhưng lúc này Dịch Khinh Chu đã chướng mắt hắn, loại người thay đổi thất thường này không phải thứ tổ chức họ cần.

Chờ đội nghệ thuật nộp danh sách cho Tả Tri Ngôn, Giang Vấn Nguyên mang đến một thành viên ngoài biên chế – Đan Hiểu Nhiễm. Giao tình của Đan Hiểu Nhiễm và Dịch Khinh Chu không tệ lắm, quen thuộc nói với cô: "Chị dâu, sao chị đến tổ chức tụi em vậy? Cãi nhau với anh Vĩnh à?"

Giận hờn trên mặt Đan Hiểu Nhiễm vẫn chưa tan hết, "Không cãi nhau, chỉ xung đột quan niệm một chút mà thôi. Chờ khi tôi bái sư học thành tài anh ấy sẽ hiểu tôi thôi."

Dịch Khinh Chu khó hiểu, "Bái sư? Thầy chị là ai?"

Giang Vấn Nguyên bình tĩnh: "Đương nhiên là tôi. Phiến Tử, mấy hôm nữa Lữ Kỳ Diệu cũng muốn đến Kinh thị."

Đan Hiểu Nhiễm vui mừng hớn hở, "Mọi người lấy được quyền giám hộ của Kỳ Diệu? Tốt quá rồi!"

Tả Tri Ngôn ho nhẹ hai tiếng cắt ngang cuộc chuyện phiếm này, hắn đứng trước một mâm tròn phủ vải đỏ, "Vừa hay mọi người đều ở đây, nên quyết định tên tổ chức rồi."

Tả Tri Ngôn xốc tấm vải lên, lộ ra một vòng quay 99 ô, mỗi ô viết một cái tên, "Đến đây nào, bốn người chúng ta mỗi người có một phi tiêu. Sau khi dùng phi tiêu tìm được bốn cái tên thì dùng phiếu bầu chọn cái tên cuối cùng."

Bốn người Tả Tri Ngôn đều rất nghiêm túc làm Đan Hiểu Nhiễm khá khó hiểu, để tránh sụp đổ hình tượng chỉ có thể âm thầm phỉ nhổ, tại sao tên tổ chức lại quyết định như này?

Cuối cùng khi bốn người Giang Vấn Nguyên quay đĩa, Đan Hiểu Nhiễm sợ ngây người. Bốn người quay, thế mà đều dừng ở một nơi, không cần dùng đến phiếu.

Cái tên trên cánh quạt kia không phải cái mỹ lệ nhất, không phải cái khí thế nhất, chỉ giản dị bình thường: Thanh Điểu.

Thanh Điểu là loại chim nhỏ thường thấy, cơ thể xấp xỉ chim sẻ, đa số có lông màu xanh da trời, tiếng hót trong trẻo du dương.

Trong truyền thuyết, Thanh Điểu là chim thần Tây Vương Mẫu dùng để truyền tin.

Bốn người Giang Vấn Nguyên cũng rất kinh ngạc với kết quả này.

Nhưng so với Đan Hiểu Nhiễm thì họ lại có một cảm giác khác. Giang Vấn Nguyên nhìn thấy cái tên này thì đồng ý ngay. Ba người khác cũng thế, tuy Dịch Khinh Chu thoáng không hài lòng nhưng cũng thật lòng chấp nhận nó.

Là lão đại tổ chức, Tả Tri Ngôn trịnh trọng tuyên bố: "Từ hôm nay trở đi, tổ chức chúng ta lấy tên Thanh Điểu!"

Sau khi định xong tên thì Tả Tri Ngôn nhận được điện thoại công việc, ở biệt thự không lâu thì đi.thiếu mất một, ba người Giang Vấn Nguyên bỏ qua chuyện chúc mừng tổ chức có tên mới, kéo dài thời hạn lần chúc mừng này. Từng người Lý Na và Dịch Khinh Chu vội vã rời đi.

Đại sảnh chỉ còn lại Giang Vấn Nguyên và Đan Hiểu Nhiễm, Giang Vấn Nguyên nói với cô: "Cô sẽ ở biệt thự này một thời gian rất dài, tôi mang cô đi làm quen một chút."

"Từ từ đã." Đan Hiểu Nhiễm lấy một túi hồ sơ từ hành lý ra, "Trước khi đi em có tài liệu muốn đưa anh, đây là Vĩnh Tiền muốn em đưa."

Giang Vấn Nguyên nhận túi hồ sơ, miệng túi dán kín, không có dấu vết bị mở ra. Góc trái hồ sơ viết một chữ "C" nhỏ, tổ chức CJ. Giang Vấn Nguyên ước lượng túi hồ sơ, khối lượng không nhẹ, Vĩnh Tiền đang nhắc nhở hắn hãy đối xử tử tế với Đan Hiểu Nhiễm.

Anh Túc: Từ đây mình bắt đầu bận nên sẽ đăng ít lại nha, nhưng mà mình sẽ cố gắng 1 chương/1-2 ngày, để khoảng ba tháng tới xong truyện. Cám ơn mọi người ở lại ủng hộ mình đến bây giờ nha. Chúc mọi người mạnh khỏe qua dịch nè.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 17: tiểu nữ hài trân bảo
Chương 18
Chương 18: quà sinh nhật
Chương 19
Chương 19: Vô Diện Nhân ngẫu
Chương 20
Chương 20: – Màn chơi thứ ba
Chương 21
Chương 21: nhe răng cười to
Chương 22
Chương 22: Lyle người nhặt xác
Chương 23
Chương 23: cắt vết thương
Chương 24
Chương 24: lại lần nữa hợp tác
Chương 25
Chương 25: rơi xuống nước
Chương 26
Chương 26: A: Lấy oán báo ơn
Chương 27
Chương 27: ai lừa ta!
Chương 28
Chương 28: trả nhẫn cho tôi
Chương 29
Chương 29: vòng thứ ba trò chơi kết thúc
Chương 30
Chương 30: ngươi tân nguyện vọng là cái gì
Chương 31
Chương 31: vòng thứ tư trò chơiNgười nếu là không nỗ lực bức chính mình một phen, vĩnh viễn sẽ không biết chính mình cực hạn ở đâu.Lý Na nguyên bản cho rằng, nàng ít nhất cũng muốn nỗ lực bốn đến sáu tháng, mới có thể hoàn thành Tả Tri Ngôn cho nàng bố trí
Chương 32
Chương 32: Tháp Phụ thôn truyền thống mỹ thựcCái kia tân nhân nam người chơi thấy những người khác một đám từ hắn bên người đi qua, hắn bò đến mặt đất, hỏng mất mà khóc lớn, dùng đôi tay thay thế mất đi tri giác hai chân, nỗ lực muốn về phía trước bò, muốn
Chương 33
Chương 33: hưởng thụ mỹ thựcChờ Nữu Nữu bị nàng mụ mụ ôm đi sau, thôn trưởng có chút xấu hổ mà đối hai người giải thích, "Ngày hôm qua ta chiêu đãi các ngươi giáo thụ, trợ giáo thời điểm, chuẩn bị rất nhiều đồ ăn, dư lại tới không ít Thần Thụ cành lá. Ta s
Chương 34
Chương 34: quái vật bóng đenGiang Vấn Nguyên không có làm Lý Na cùng Lữ Anh Kỳ đem cành lá toàn bộ ăn xong, hắn đem bốn người dư lại cành lá dùng giữ tươi túi trang hảo, đưa cho Lữ Anh Kỳ, "Vừa rồi chúng ta lãnh cơm khi, ta chú ý tới có mấy cái hài tử trán
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 104: cuối cùng cũng gặp lại
Chương 105
Chương 105: -Đốt bàn thờMang vẻ mặt dữ tợn của ngày 21, nhưng thật ra trong lòng không có bao nhiêu tức giận vì bị lừa dối. Giang Văn Viễn nếu như có chút mất mát thì sao? Hắn vừa nghe lời nói ngày 09, Giang Văn Viễn thốt ra một chữ mã sai đối tượng, hắn s
Chương 106
Chương 107
Chương 108

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bàn Tròn Trí Mạng
Chương 63

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 63
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...