Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bàn Tròn Trí Mạng

Chương 76

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chuyển ngữ: AnhTuc712.

Giang Vấn Nguyên ấn lại huyệt thái dương bắt đầu đau đớn, cậu chỉ xem đoạn video rồi thấy tấm hình có người cầm trumpet trong dàn nhạc mà thôi, nhưng khúc violon của con rối lại vang lên lần nữa. Thậm chí cậu còn xuất hiện ảo giác như người cầm trumpet đi đầu lúc nào cũng có thể di chuyển đến trung tâm khung cảnh.

Khúc violon trong tai cậu không ngừng thay đổi, từ vĩ cầm dần dần vượt khỏi kiểm soát thành dàn nhạc diễu hành. Đồng thời trong lúc nhạc cụ bị thay đổi, khúc tấu 60 giây đúc đầu dài lên thành 80 giây, 90 giây, như có người nào đó đang kéo dài bài nhạc lung tung trong óc cậu, khiến cậu cự kỳ khó chịu. Tệ nhất là âm lượng dần dần lớn lên, giờ đã lớn đến mức dù cậu có đang ở phố xá sầm uất cũng có thể nghe được rõ ràng, chấn động đến đau dộp sọ.

Tuy vẫn chưa xác nhận nhưng cơ bản Giang Vấn Nguyên đã kết luận, khúc violon con rối tấu treenbanf tròn là đoạn hòa âm ngắn cảu dàn nhạc diễu hành!

Nếu mặc kệ âm thanh hoành hành, Giang Vấn Nguyên sớm muộn cũng sẽ bước trên đoạn đường không lối về của những người bị ô nhiễm tinh thần. Cậu tắt màn hình điện thoại, bịt chặt tai lại, âm nhạc ngày càng kỳ dị lại tăng âm lượng, nếu cậu không áp dụng hành động hiệu quả sẽ vô cùng nguy hiểm.

Tả Tri Ngôn lo lắng nhìn Giang Vấn Nguyên, môi mấp máy nói chuyện với cậu, nhưng khúc giao hưởng đã chiếm lấy tâm trí cậu rồi, cậu không nghe được hắn đang nói gì nữa, thậm chí dành thời gian chú ý Tả Tri Ngôn cũng không xong.

Tinh thần căng đến giới hạn nhưng Giang Vấn Nguyên không lấy con rối có thể giải trừ tình trạng dị thường kia, ngược lại bình tĩnh tự hỏi, thứ có thể chống lại âm nhạc chỉ có âm nhạc. Loại âm nhạc có thể trở thành vũ khí không phải bài hát mới nhất của ca sĩ cậu thích nhất, cũng không phải bài hát chứa hồi ức ngọt ngào của cậu và Trần Miên, mà là một bài ca vô cùng thần thánh ——

Giang Vấn Nguyên không để lại đường lui cho chính mình, hoàn toàn không chạm đến con thú có năng lực đặc thù nọ thì đã cất giọng, xướng khúc quốc ca. Quốc ca là bài hát bén rễ trong linh hồn mỗi người, là thứ âm nhạc truyền đạt niềm tin vĩ đại, cũng chỉ có bài hát này mới có thể xứng đáng với hai từ "Bảo khí". Giang Vấn Nguyên hát quốc ca, một lần rồi một lần, đó chính là bảo kiếm không gì không chặn được, chặt đứt toàn bộ những thứ như bụi gai chiếm đóng tâm trí cậu!

Giang Vấn Nguyên hát liên tục mười lần quốc ca, đến tận khi giọng mình nghẹn lại, đến khi đống âm thanh hỗn tạp kia hoàn toàn bji quốc ca thay thế mới ngừng lại. Giang Vấn Nguyên buông hai tay đang bịt lỗ tai mình, ho khan vài tiếng, hơi mỉm cười nhìn Tả Tri Ngôn mặt tái nhợt đang ôm một con rối đứng cạnh bảo vệ cậu, chia sẻ niềm vui đầu tiên với hắn: "Tôi ổn, không có gì, anh không cần lo cho tôi. Tôi thành công dùng quốc ca trị khúc giao hưởng ngủ mê."

Tả Tri Ngôn nhét con hươu cao cổ trong tay vào ngực Giang Vấn Nguyên. Sau khi nó chạm đến cậu thì năng lực đặc thù lập tức hiện lên trong đầu cậu, rất kinh người, cũng có quan hệ với trạng thái của nó.

Năng lực đặc thù rối hưu cao cổ: Khiến mục tiêu nào đó (có thể là bất kỳ vật phẩm hoặc sinh vật nào) khôi phục trạng thái về 3-29 giây trước, giới hạn sử dụng trong thế giới trò chơi. Cụ thể sẽ khôi phục đến tình trạng của giây thứ mất phải xem tâm tình của rối, chủ nhân tự mình cầu phúc đi. ╭(╯^╰)╮

(AT: Icon của tác giả)

Nếu dùng không thích hợp thì hươu cao cổ là một món phế vật, nhưng nếu biết cách dùng thậm chí có thể làm người chết sống lại. Con rối đặc thù như vậy, tại sao Tả Tri Ngôn lại muốn giao cho cậu. Giang Vấn Nguyên hơi khó hiểu cầm rối nói với Tả Tri Ngôn: "Anh đưa tôi làm gì?"

Tả Tri Ngôn bình tĩnh giải thích: "Cậu không thấy dáng vẻ mình đối phó với khúc giao hưởng ngủ mê lúc nãy nên không biết khi đó mình giống người bệnh tâm thần thế nào đâu. Tôi không cần mặt mũi? Cậu cầm lấy, nếu tôi xui rủi trúng chiêu, rơi vào tình trạng ô nhiễm tinh thần thì dùng nó cho tôi. Vì năng lực đặc thù của nó là khống chế thời gian, nên không thích hợp tự dùng cho mình lắm."

Giang Vấn Nguyên chỉ có thể yên lặng thu con rối vào không gian đặc thù của mình, "Vừa nãy lúc xem video anh không khó chịu khi đến hình cuối hả? Chính là điểm giới hạn mà ba người đang vui vẻ bỗng dưng xấu hổ không vui. Lúc anh xem đến đó không gặp ảo giác của con rối tấu violon sao?"

Tả Tri Ngôn lắc đầu, "Tần suất tôi gặp ảo giác khúc đàn violon không cao lắm, một ngày chỉ ba bốn lầm. Lúc nhìn hình không thấy khó chịu."

Giang Vấn Nguyên trầm tư một lúc. So sánh với Tả Tri Ngôn, tin tức cậu tiếp nhận được rất chính xác, chỉ duy nhất một điểm, "Vấn đề của tôi có lẽ là do ảnh chụp dàn nhạc du hành hôm qua ở phòng hiệu trưởng. Có điều chúng ta chậm lại một chút để xác nhận chuyện giàn nhạc diễu hành trường Thường Thanh đi, bây giờ đi xem tình huống ba người đọc kỷ yếu bị hại trước. Đi thôi."

Vừa nãy Tả Tri Ngôn mất không ít thời gian tìm vị trí ba người chơi, vì phải tập hợp trong mười lăm phút nên chỉ kịp xác nhận họ đã chết, vẫn chưa kiểm tra tỉ mỉ tình huống.

Lúc Tả Tri Ngôn trở lại bỗng phát hiện xác chết ở hiện trường đã không cánh mà bay. Nếu bị xê dịch thì vẫn có thể giải thích bằng người chơi hiếu kỳ, nhưng dấu vết lưu lại trên đất hoàn toàn không phải thứ mà người có thể để lại.

Trên đất có vệt máu lớn, mảnh nội tạng và óc trắng, còn một tay áo bị máu làm ướt sũng. Số vết máu đó không đọng thành vũng mà mang vết kéo lê, thêm một ít dấu tay máu. Nói cách khác thi thể không phải bị dọn đi, mà sau khi ngã xuống đất thì lập tức bò lê đến nơi có vệt máu kéo dài nên không tạo thành vũng máu.

Hành động ba người chơi quỷ dị như vậy, Tả Tri Ngôn lại không nói cùng Giang Vấn Nguyên. Cậu nhìn hắn chờ đợi lời giải thích. Tả Tri Ngôn đi đến nơi có vết máu kéo dài, lạnh lùng nói: "Lúc tôi nhìn thấy họ vẫn đang chém gϊếŧ nhau. Vạn Liên mổ bụng Kiều Tử, Kiều Tử chặt nửa cái đầu của Bặc Đao Đao, Bặc Đao Đao chém vạn Liên, chém đứt tay cô ta. Tôi phán đoán vết thương của họ đã không thể giữ mạng, hẹn mười lăm phút lại sắp tới nên lập tức trở lại phòng khóa 76 tìm cậu. Nếu tôi biết sau khi họ ngã xuống vì vết thương trí mạng mà vẫn còn liều mạng bò đi, chắc chắn tôi sẽ không về tìm cậu."

Giang Vấn Nguyên thở dài, đổi góc độ thì cậu thật cũng không muốn quan sát quá trình họ chết đi một cách đau đớn dằn vặt, không thể trách Tả Tri Ngôn chưa xác định họ đã chết đã đi rồi. Chỉ là Tả Tri Ngôn hơi lạnh lùng, hắn nói với cậu khi nhìn thấy ba người này đã xác định họ là người chết.

Hai người im lặng dọc theo vết máu đi một đoạn không xa, vết máu cuối cùng dừng ở chỗ hội trường âm nhạc độc lập của trường âm nhạc Thường Thanh. Cửa hội trường khép hờ, Giang Vấn Nguyên dừng cách đó mấy chục mét cũng đã có cảm giác rất không thoải mái.

Giang Vấn Nguyên đè lại sự thúc giục trong lòng bảo mình vào xem hội trường, cậu vừa hát quốc ca vừa nói với Tả Tri Ngôn: "Quái lạ của thế giới này rất có thể đều từ bản giao hưởng ngủ mê, hội trường là địa bàn tuyệt đối của nó, dưới tình huống đó chúng ta có muốn khống chế cơ thể mình để hát quốc ca cũng không được. Tôi nghĩ trước tiên chúng ta nên tìm lá chắn có thể bảo vệ tinh thần tránh ô nhiễm, không nên tùy tiện đi vào hội trường, cậu thấy sao?"

Tả Tri Ngôn nghiêm túc gật đầu, "hội trường âm nhạc khẳng định có manh mối quan trọng, tôi nghĩ nên vào xem. Tôi vẫn chưa tiếp xúc trực tiếp với nguyên nhân gây ô nhiễm của dàn nhạc diễu hành, cậu lại chứng thực được quốc ca có hiệu quả phòng ngự. Tôi có ưu thế rõ ràng, không vào xem sẽ không cam tâm."

Nếu Giang Vấn Nguyên là Tả Tri Ngôn thì cậu cũng sẽ thử vào hội trường tìm đến cùng. Vậy nên cậu không khuyên nhiều, "Chúng ta quy ước đi. Tôi hy vọng khi vào hội trường anh hát quốc ca liên tục, bất kể bên trong có đồ vật đáng nghiên cứu đến mức nào, trong vòng năm phút anh phải trở lại. Ô nhiễm tinh thần sẽ dẫn đến kết quả tự sát hoặc tàn sát lẫn nhau, anh giao dụng cụ và vũ khí có thể gây vết thương trí mạng cho tôi, để lại một cây côn phòng thân là được rồi. Côn có thể gϊếŧ người nhưng tự sát sẽ rất tốn sức, rất thích hợp để mang vào."

Tả Tri Ngôn nghe Giang Vấn Nguyên lải nhải những việc cần lưu ý với mình, khóe môi mơ đãng cong lên, nhưng nó biến mất rất nhanh lúc Giang Vấn Nguyên còn chưa chú ý tới. Tả Tri Ngôn giao vũ khí sắc nhọn để Giang Vấn Nguyên giữ giúp, cầm theo côn cảnh sát tiến vào hội trường.

Cảm xúc của con người với thời gian thật kỳ diệu, khi vui sướng thì nó vùn vụt trôi, nhưng một ngày lại như ròng một năm khi đau khổ.

Khi Giang Vấn Nguyên chờ Tả Tri Ngôn không bỏ đồ hắn giao vào balo mình, cậu sửa sang lại công cụ và vũ khí sắc bến có thể một chiêu mất mạng trên người mình, con rối có thể loại bỏ ô nhiễm tinh thần cũng tạm thời mang ra. Nếu năm phút nữa Tả Tri Ngôn không trở lại cậu sẽ vào trong tìm hắn. Ba người chơi đọc kỷ yếu cậu lạnh nhạt không cứu, nhưng Tả Tri Ngôn không giống vậy, nếu hắn gặp nạn ở hội trường, bất luận có bao nhiêu ô nhiễm tinh thần khủng khiếp cậu cũng sẽ không lùi bước.

Những giây đếm ngược cuối cùng, Giang Vấn Nguyên ngừng thở, chuẩn bị tinh thần bước vào hội trường.

Khi đếm ngược kết thúc, khi Giang Vấn Nguyên chạm tay vào cánh cửa khép hờ thì Tả Tri Ngôn kéo nó ra từ bên trong, sau khi ra khỏi thì nặng nề khép cửa lại.

Thời gian cửa mở quá ngắn, Giang Vấn Nguyên cảm thấy váng đầu hoa mắt, chỉ thấy bên trong như có vài người. Nhưng Giang Vấn Nguyên không quan tâm tình huống bên trong, sau khi Tả Tri Ngôn đi ra sắc mặt rất kém. Hắn vịn tường đến cạnh bồn hoa, khom lưng nôn kịch liệt. Bình thường dù Tả Tri Ngôn có thấy thi thể tử trạng khủng khiếp cũng có thể bình tĩnh ăn bất cứ gì, giờ hắn lại nôn toàn bộ cơm sáng, có thể thấy được mức độ ô nhiễm tinh thần của hội trường.

Giang Vấn Nguyên chờ đến khi Tả Tri Ngôn không nôn ra nữa thì dìu hắn cách xa hội trường một khoảng. Đến tận khi cảm giác sởn tóc gáy nơi não bộ kết thúc, Giang Vấn Nguyên mới đỡ hắn ngồi xuống ghế đá ven đường, bật quốc ca cậu vừa thu ở bên ngoài lên, vừa lặng lẽ quan sát hắn vừa dò hỏi, "Bây giờ anh cảm thấy thế nào?"

Không rõ có phải do tác dụng vô hiệu hóa tâm trạng tiêu cực hay không, sắc mặt Tả Tri Ngôn hơi tốt hơn một chút, "Còn ổn. Trong hội trường không chỉ ba người vừa chết mà còn có Trương Thiết Ngưu, Liên Thành và Kim Hâm. Họ ngồi trên khán đào, đều đã chết. Trên đài biễu diễn đặt ba mươi ghế dựa, mỗi ghế đặt một nhạc cụ của dàn nhạc diễu hành.

Ở màn chơi này, người chơi là thính giả của khúc giao hưởng ngủ mê ——

Anh Túc: Tui bắt đầu có suy nghĩ khi sợ ma thì sẽ nhẩm quốc ca trong đầu...

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 17: tiểu nữ hài trân bảo
Chương 18
Chương 18: quà sinh nhật
Chương 19
Chương 19: Vô Diện Nhân ngẫu
Chương 20
Chương 20: – Màn chơi thứ ba
Chương 21
Chương 21: nhe răng cười to
Chương 22
Chương 22: Lyle người nhặt xác
Chương 23
Chương 23: cắt vết thương
Chương 24
Chương 24: lại lần nữa hợp tác
Chương 25
Chương 25: rơi xuống nước
Chương 26
Chương 26: A: Lấy oán báo ơn
Chương 27
Chương 27: ai lừa ta!
Chương 28
Chương 28: trả nhẫn cho tôi
Chương 29
Chương 29: vòng thứ ba trò chơi kết thúc
Chương 30
Chương 30: ngươi tân nguyện vọng là cái gì
Chương 31
Chương 31: vòng thứ tư trò chơiNgười nếu là không nỗ lực bức chính mình một phen, vĩnh viễn sẽ không biết chính mình cực hạn ở đâu.Lý Na nguyên bản cho rằng, nàng ít nhất cũng muốn nỗ lực bốn đến sáu tháng, mới có thể hoàn thành Tả Tri Ngôn cho nàng bố trí
Chương 32
Chương 32: Tháp Phụ thôn truyền thống mỹ thựcCái kia tân nhân nam người chơi thấy những người khác một đám từ hắn bên người đi qua, hắn bò đến mặt đất, hỏng mất mà khóc lớn, dùng đôi tay thay thế mất đi tri giác hai chân, nỗ lực muốn về phía trước bò, muốn
Chương 33
Chương 33: hưởng thụ mỹ thựcChờ Nữu Nữu bị nàng mụ mụ ôm đi sau, thôn trưởng có chút xấu hổ mà đối hai người giải thích, "Ngày hôm qua ta chiêu đãi các ngươi giáo thụ, trợ giáo thời điểm, chuẩn bị rất nhiều đồ ăn, dư lại tới không ít Thần Thụ cành lá. Ta s
Chương 34
Chương 34: quái vật bóng đenGiang Vấn Nguyên không có làm Lý Na cùng Lữ Anh Kỳ đem cành lá toàn bộ ăn xong, hắn đem bốn người dư lại cành lá dùng giữ tươi túi trang hảo, đưa cho Lữ Anh Kỳ, "Vừa rồi chúng ta lãnh cơm khi, ta chú ý tới có mấy cái hài tử trán
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 104: cuối cùng cũng gặp lại
Chương 105
Chương 105: -Đốt bàn thờMang vẻ mặt dữ tợn của ngày 21, nhưng thật ra trong lòng không có bao nhiêu tức giận vì bị lừa dối. Giang Văn Viễn nếu như có chút mất mát thì sao? Hắn vừa nghe lời nói ngày 09, Giang Văn Viễn thốt ra một chữ mã sai đối tượng, hắn s
Chương 106
Chương 107
Chương 108

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bàn Tròn Trí Mạng
Chương 76

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 76
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...